Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 117. Kinh Đại Bốn Mươi

(Mahācattārīsaka Sutta)

1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn trú tại Sāvatthī (Xá-vệ), trong Vườn Jeta (Kỳ-đà), Khu vườn của Anāthapindika (Cấp Cô Độc). Tại đó, Ngài gọi các tỳ kheo (bhikkhus - nhà sư): “Này các tỳ kheo.” - “Bạch Thế Tôn,” họ đáp lời. Đức Thế Tôn dạy như sau:

2. “Này các tỳ kheo, Ta sẽ giảng cho các ông về chánh định cao quý cùng các yếu tố hỗ trợ và các yếu tố cần thiết của nó. [^1099] Hãy lắng nghe và chú tâm kỹ vào những gì Ta sắp nói.” - “Vâng, bạch Thế Tôn,” các tỳ kheo đáp. Đức Thế Tôn dạy điều này:

3. "Này các tỳ kheo, thế nào là chánh định cao quý cùng các yếu tố hỗ trợ và các yếu tố cần thiết của nó? Đó là: chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, và chánh niệm. Sự hợp nhất của tâm (cittassa ekaggatā - sự tập trung tâm vào một điểm) được trang bị bởi bảy yếu tố này được gọi là chánh định cao quý cùng các yếu tố hỗ trợ và các yếu tố cần thiết của nó.

(KIẾN - QUAN ĐIỂM)

4. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. [^1100] Và chánh kiến đi đầu như thế nào? Người ấy hiểu tà kiến là tà kiến và chánh kiến là chánh kiến: đây là chánh kiến của người ấy. [^1101]

5. "Và này các tỳ kheo, thế nào là tà kiến? ‘Không có bố thí, không có cúng dường, không có tế lễ; không có quả báo của các nghiệp thiện và ác (kamma - hành động có chủ ý và kết quả của nó); không có đời này, không có đời sau; không có mẹ, không có cha; không có các chúng sanh hóa sanh (opapātika - sanh ra tức thời không qua thai bào); không có [72] các vị sa môn và bà la môn (samaṇa-brāhmaṇa - tu sĩ và người thuộc giai cấp tu sĩ/học giả thời Ấn Độ cổ) tốt lành và đức hạnh trên thế gian, những người đã tự mình chứng ngộ bằng thắng trí (abhiññā - sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt) và tuyên bố về đời này và đời sau.’ Đây là tà kiến.

6. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh kiến? Chánh kiến, Ta nói, có hai loại: có chánh kiến còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc (āsava - những ô nhiễm tinh thần làm rỉ chảy, trói buộc trong luân hồi), thuộc về phước báu (puññabhāgiya - có phần tạo ra công đức, quả tốt), trổ quả trong sự chấp thủ (upadhivepakka - dẫn đến kết quả liên quan đến sự bám víu, nền tảng của khổ đau tái sanh); [^1102] và có chánh kiến cao quý (ariya - thuộc về bậc thánh), không còn lậu hoặc (anāsava - đã đoạn trừ các ô nhiễm tinh thần), siêu thế (lokuttara - vượt ra ngoài thế gian thông thường, liên quan đến Niết Bàn), một chi phần của đạo lộ (maggaṅga - yếu tố cấu thành con đường giải thoát).

7. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh kiến còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ? ‘Có sự bố thí, có sự cúng dường, có sự tế lễ; có quả và kết quả của các nghiệp thiện và ác; có đời này và đời sau; có mẹ và cha; có các chúng sanh hóa sanh; có các vị sa môn và bà la môn tốt lành và đức hạnh trên thế gian, những người đã tự mình chứng ngộ bằng thắng trí và tuyên bố về đời này và đời sau.’ Đây là chánh kiến còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ.

8. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh kiến cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ? Trí tuệ (paññā - sự hiểu biết đúng đắn về thực tại), tuệ căn (paññindriya - khả năng nhận thức bằng trí tuệ), tuệ lực (paññābala - sức mạnh của trí tuệ), trạch pháp giác chi (dhammavicayasambojjhaṅga - yếu tố giác ngộ liên quan đến việc điều tra, phân tích các pháp), chi phần chánh kiến của đạo lộ nơi một người có tâm cao quý, tâm không còn lậu hoặc, người đang sở hữu đạo lộ cao quý và đang phát triển đạo lộ cao quý: [^1103] đây là chánh kiến cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ.

9. "Người ấy nỗ lực từ bỏ tà kiến và đi vào chánh kiến: đây là chánh tinh tấn của người ấy. Với chánh niệm, người ấy từ bỏ tà kiến, với chánh niệm, người ấy đi vào và an trú trong chánh kiến: đây là chánh niệm của người ấy. Như vậy, ba trạng thái này vận hành và xoay quanh chánh kiến, đó là: chánh kiến, chánh tinh tấn, và chánh niệm. [^1104]

(TƯ DUY - Ý ĐỊNH)

10. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. Và chánh kiến đi đầu như thế nào? Người ấy hiểu tà tư duy là tà tư duy và chánh tư duy là chánh tư duy: đây là [73] chánh kiến của người ấy. [^1105]

11. "Và này các tỳ kheo, thế nào là tà tư duy? Tư duy về dục ái (kāma - ham muốn các đối tượng giác quan), tư duy về sân hận (byāpāda - ác ý, mong muốn làm hại), và tư duy về ác tâm / tâm làm hại (vihiṃsā - ý định gây đau khổ cho chúng sanh): đây là tà tư duy.

12. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh tư duy? Chánh tư duy, Ta nói, có hai loại: có chánh tư duy còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ, và có chánh tư duy cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ.

13. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh tư duy còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ? Tư duy về sự xuất ly / sự từ bỏ (nekkhamma - từ bỏ dục lạc, hướng đến giải thoát), tư duy về tâm không sân hận / tâm từ (abyāpāda - không có ác ý, lòng mong muốn điều tốt lành), và tư duy về tâm không làm hại / tâm bi (avihiṃsā - không có ý định gây đau khổ, lòng thương xót): [^1106] đây là chánh tư duy còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc… trổ quả trong sự chấp thủ.

14. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh tư duy cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ? Sự suy nghĩ (vitakka), tư duy (vicāra), ý định (saṅkappa), sự chú tâm (appanā), sự vững chắc của tâm (byappanā), sự hướng tâm (cetaso abhiniropanā), các hành động liên quan đến lời nói (vacīsaṅkhāro - các yếu tố tạo tác lời nói, ở đây chỉ các hoạt động tinh thần dẫn đến lời nói hoặc suy nghĩ có lời) nơi một người có tâm cao quý, tâm không còn lậu hoặc, người đang sở hữu đạo lộ cao quý và đang phát triển đạo lộ cao quý: [^1107] đây là chánh tư duy cao quý… một chi phần của đạo lộ.

15. "Người ấy nỗ lực từ bỏ tà tư duy và đi vào chánh tư duy: đây là chánh tinh tấn của người ấy. Với chánh niệm, người ấy từ bỏ tà tư duy, với chánh niệm, người ấy đi vào và an trú trong chánh tư duy: đây là chánh niệm của người ấy. Như vậy, ba trạng thái này vận hành và xoay quanh chánh tư duy, đó là: chánh kiến, chánh tinh tấn, và chánh niệm. [^1108]

(NGỮ - LỜI NÓI)

16. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. Và chánh kiến đi đầu như thế nào? Người ấy hiểu tà ngữ là tà ngữ và chánh ngữ là chánh ngữ: đây là chánh kiến của người ấy.

17. "Và này các tỳ kheo, thế nào là tà ngữ? Nói dối (musāvāda), nói đâm thọc / nói hai lưỡi (pisuṇāvācā), nói lời thô ác (pharusāvācā), và nói lời phù phiếm / nói nhảm (samphappalāpa): đây là tà ngữ.

18. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh ngữ? Chánh ngữ, Ta nói, có hai loại: có chánh ngữ còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ; và có [74] chánh ngữ cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ.

19. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh ngữ còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ? Từ bỏ nói dối, từ bỏ nói đâm thọc, từ bỏ nói lời thô ác, từ bỏ nói lời phù phiếm: đây là chánh ngữ còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc… trổ quả trong sự chấp thủ.

20. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh ngữ cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ? Sự chấm dứt bốn loại hành vi sai trái qua lời nói (vacīduccarita - hành vi xấu ác qua lời nói), sự từ bỏ, tránh xa, kiêng cữ chúng nơi một người có tâm cao quý, tâm không còn lậu hoặc, người đang sở hữu đạo lộ cao quý và đang phát triển đạo lộ cao quý: [^1109] đây là chánh ngữ cao quý… một chi phần của đạo lộ.

21. "Người ấy nỗ lực từ bỏ tà ngữ và đi vào chánh ngữ: đây là chánh tinh tấn của người ấy. Với chánh niệm, người ấy từ bỏ tà ngữ, với chánh niệm, người ấy đi vào và an trú trong chánh ngữ: đây là chánh niệm của người ấy. Như vậy, ba trạng thái này vận hành và xoay quanh chánh ngữ, đó là: chánh kiến, chánh tinh tấn, và chánh niệm.

(NGHIỆP - HÀNH ĐỘNG)

22. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. Và chánh kiến đi đầu như thế nào? Người ấy hiểu tà nghiệp là tà nghiệp và chánh nghiệp là chánh nghiệp: đây là chánh kiến của người ấy.

23. "Và này các tỳ kheo, thế nào là tà nghiệp? Sát sanh (pāṇātipāta - cố ý giết hại chúng sanh), trộm cắp (adinnādāna - lấy của không cho), và tà dâm (kāmesumicchācāra - hành vi tình dục sai trái): đây là tà nghiệp.

24. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh nghiệp? Chánh nghiệp, Ta nói, có hai loại: có chánh nghiệp còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ; và có chánh nghiệp cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ.

25. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh nghiệp còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ? Từ bỏ sát sanh, từ bỏ trộm cắp, từ bỏ tà dâm: đây là chánh nghiệp còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc… trổ quả trong sự chấp thủ.

26. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh nghiệp cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ? Sự chấm dứt ba loại hành vi sai trái qua thân (kāyaduccarita - hành vi xấu ác qua thân thể), sự từ bỏ, tránh xa, kiêng cữ chúng nơi một người có tâm cao quý, tâm không còn lậu hoặc, người đang sở hữu đạo lộ cao quý và đang phát triển đạo lộ cao quý: đây là chánh nghiệp [75] cao quý… một chi phần của đạo lộ.

27. "Người ấy nỗ lực từ bỏ tà nghiệp và đi vào chánh nghiệp: đây là chánh tinh tấn của người ấy. Với chánh niệm, người ấy từ bỏ tà nghiệp, với chánh niệm, người ấy đi vào và an trú trong chánh nghiệp: đây là chánh niệm của người ấy. Như vậy, ba trạng thái này vận hành và xoay quanh chánh nghiệp, đó là: chánh kiến, chánh tinh tấn, và chánh niệm.

(MẠNG - SINH KẾ)

28. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. Và chánh kiến đi đầu như thế nào? Người ấy hiểu tà mạng là tà mạng và chánh mạng là chánh mạng: đây là chánh kiến của người ấy.

29. "Và này các tỳ kheo, thế nào là tà mạng? Mưu mẹo (kuhanā), nói nhiều (để khoe khoang) (lapanā), bóng gió (nemittikatā), chê bai (để nâng mình) (nippesikatā), dùng lợi nhỏ câu lợi lớn (lābhena lābhaṃ nijigīsanatā - các hình thức sinh kế bất chính, đặc biệt đối với tu sĩ): đây là tà mạng. [^1110]

30. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh mạng? Chánh mạng, Ta nói, có hai loại: có chánh mạng còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ; và có chánh mạng cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ.

31. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh mạng còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc, thuộc về phước báu, trổ quả trong sự chấp thủ? Ở đây, này các tỳ kheo, một thánh đệ tử (ariyasāvaka - người đã chứng ngộ một phần hoặc toàn bộ con đường giải thoát) từ bỏ tà mạng và kiếm sống bằng chánh mạng: đây là chánh mạng còn bị ảnh hưởng bởi các lậu hoặc… trổ quả trong sự chấp thủ.

32. "Và này các tỳ kheo, thế nào là chánh mạng cao quý, không còn lậu hoặc, siêu thế, một chi phần của đạo lộ? Sự chấm dứt tà mạng, sự từ bỏ, tránh xa, kiêng cữ nó nơi một người có tâm cao quý, tâm không còn lậu hoặc, người đang sở hữu đạo lộ cao quý và đang phát triển đạo lộ cao quý: đây là chánh mạng cao quý… một chi phần của đạo lộ.

33. "Người ấy nỗ lực từ bỏ tà mạng và đi vào chánh mạng: đây là chánh tinh tấn của người ấy. Với chánh niệm, người ấy từ bỏ tà mạng, với chánh niệm, người ấy đi vào và an trú trong chánh mạng: đây là chánh niệm của người ấy. Như vậy, ba trạng thái này vận hành và xoay quanh chánh mạng, đó là: chánh kiến, chánh tinh tấn, và chánh niệm.

(BỐN MƯƠI VẤN ĐỀ LỚN)

34. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. Và chánh kiến đi đầu như thế nào? [76] Nơi người có chánh kiến, chánh tư duy sanh khởi; [^1111] nơi người có chánh tư duy, chánh ngữ sanh khởi; nơi người có chánh ngữ, chánh nghiệp sanh khởi; nơi người có chánh nghiệp, chánh mạng sanh khởi; nơi người có chánh mạng, chánh tinh tấn sanh khởi; nơi người có chánh tinh tấn, chánh niệm sanh khởi; nơi người có chánh niệm, chánh định sanh khởi; nơi người có chánh định, chánh trí (sammā ñāṇa - sự hiểu biết đúng đắn, đặc biệt là trí tuệ giải thoát) sanh khởi; nơi người có chánh trí, chánh giải thoát (sammā vimutti - sự giải thoát khỏi khổ đau và phiền não) sanh khởi. Như vậy, này các tỳ kheo, đạo lộ của bậc hữu học (sekha - người đang trên con đường tu tập, chưa đạt A-la-hán) có tám chi phần, bậc A-la-hán (arahant - người đã hoàn toàn giác ngộ, đoạn trừ mọi phiền não) có mười chi phần. [^1112]

35. "Trong đó, này các tỳ kheo, chánh kiến đi đầu. Và chánh kiến đi đầu như thế nào? Nơi người có chánh kiến, tà kiến bị đoạn trừ, và nhiều trạng thái xấu ác, bất thiện (akusala - xấu ác, mang lại kết quả khổ đau) khởi sanh với tà kiến làm điều kiện cũng bị đoạn trừ, và nhiều trạng thái thiện (kusala - tốt lành, mang lại kết quả an vui) khởi sanh với chánh kiến làm điều kiện được phát triển viên mãn.

"Nơi người có chánh tư duy, tà tư duy bị đoạn trừ, và nhiều trạng thái xấu ác, bất thiện khởi sanh với tà tư duy làm điều kiện cũng bị đoạn trừ, và nhiều trạng thái thiện khởi sanh với chánh tư duy làm điều kiện được phát triển viên mãn.

"Nơi người có chánh ngữ, tà ngữ bị đoạn trừ… Nơi người có chánh nghiệp, tà nghiệp bị đoạn trừ… Nơi người có chánh mạng, tà mạng bị đoạn trừ [77]… Nơi người có chánh tinh tấn, tà tinh tấn bị đoạn trừ… Nơi người có chánh niệm, tà niệm bị đoạn trừ… Nơi người có chánh định, tà định bị đoạn trừ… Nơi người có chánh trí, tà trí bị đoạn trừ… Nơi người có chánh giải thoát, tà giải thoát bị đoạn trừ, và nhiều trạng thái xấu ác, bất thiện khởi sanh với tà giải thoát làm điều kiện cũng bị đoạn trừ, và nhiều trạng thái thiện khởi sanh với chánh giải thoát làm điều kiện được phát triển viên mãn.

36. "Như vậy, này các tỳ kheo, có hai mươi yếu tố thuộc về phần thiện, và hai mươi yếu tố thuộc về phần bất thiện. [^1113] Bài pháp thoại về Bốn Mươi Vấn Đề Lớn này đã được chuyển vận và không thể bị ngăn chặn bởi bất kỳ sa môn, bà la môn, thiên thần, Ma vương (Māra), Phạm thiên (Brahmā) hay bất kỳ ai trên thế gian.

37. "Này các tỳ kheo, nếu có bất kỳ sa môn hay bà la môn nào nghĩ rằng bài pháp thoại về Bốn Mươi Vấn Đề Lớn này nên bị chỉ trích và bác bỏ, thì có mười suy luận hợp lý từ những khẳng định của người đó, tạo cơ sở để khiển trách người ấy ngay tại đây và bây giờ. Nếu vị đáng kính đó chỉ trích chánh kiến, thì vị ấy sẽ tôn vinh và ca ngợi những sa môn và bà la môn có tà kiến. Nếu vị đáng kính đó chỉ trích chánh tư duy, [78] thì vị ấy sẽ tôn vinh và ca ngợi những sa môn và bà la môn có tà tư duy. Nếu vị đáng kính đó chỉ trích chánh ngữ… chánh nghiệp… chánh mạng… chánh tinh tấn… chánh niệm… chánh định… chánh trí… chánh giải thoát, thì vị ấy sẽ tôn vinh và ca ngợi những sa môn và bà la môn có tà giải thoát. Nếu có bất kỳ sa môn hay bà la môn nào nghĩ rằng bài pháp thoại về Bốn Mươi Vấn Đề Lớn này nên bị chỉ trích và bác bỏ, thì đây là mười suy luận hợp lý từ những khẳng định của người đó, tạo cơ sở để khiển trách người ấy ngay tại đây và bây giờ.

38. “Này các tỳ kheo, ngay cả những vị thầy ở Okkala, Vassa và Bhañña, [^1114] những người chủ trương thuyết vô nhân quả, thuyết vô hành (akiriyavāda - chủ trương không có nguyên nhân đạo đức và hành động không có kết quả nghiệp báo), và thuyết đoạn diệt / thuyết hư vô (natthikavāda - chủ trương không có gì tồn tại sau khi chết, phủ nhận nghiệp báo và tái sanh), cũng sẽ không nghĩ rằng bài pháp thoại về Bốn Mươi Vấn Đề Lớn này nên bị chỉ trích và bác bỏ. Tại sao vậy? Vì sợ bị khiển trách, công kích và bác bỏ.”

Đó là những gì Đức Thế Tôn đã dạy. Các tỳ kheo đã hoan hỷ và vui mừng đón nhận lời dạy của Đức Thế Tôn.

117. ÐẠI KINH BỐN MƯƠI

117. ÐẠI KINH BỐN MƯƠI (Mahàcattàrìsaka Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn ở Savatthi (Xá-vệ), Jetavana (Kỳ-đà Lâm), tại tinh xá ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc). Ở đấy Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: “Này các Tỷ-kheo”. – “Bạch Thế Tôn”. – “Này các Tỷ-kheo, Ta sẽ giảng cho các Ông Thánh chánh định cùng với các cận duyên và các tư trợ. Hãy lắng tai nghe và suy nghiệm kỹ, Ta sẽ giảng”. – “Thưa vâng, bạch Thế Tôn”. Các vị Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:

– Này các Tỷ-kheo, thế nào là Thánh chánh định với các cận duyên và các tư trợ? Chính là chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm. Này các Tỷ-kheo, phàm có nhất tâm nào (ekaggata) được tư trợ với bảy chi phần này, này các Tỷ-kheo, như vậy gọi là Thánh chánh định cùng với các cận duyên và các tư trợ.

(Chánh kiến)

Ở đây, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu. Và như thế nào là, các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Tuệ tri tà kiến là tà kiến, tuệ tri chánh kiến là chánh kiến. Như vậy là chánh kiến của vị ấy.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là tà kiến? Không có bố thí, không có cúng dường, không có tế tự, không có quả báo các nghiệp thiện ác, không có đời này, không có đời khác, không có mẹ, không có cha, không có các loại hóa sanh; ở đời không có các vị Sa-môn, Bà-la-môn, chánh hướng, chánh hạnh, sau khi với thượng trí tự mình chứng đạt lại tuyên bố lên. Như vậy, này các Tỷ-kheo là tà kiến.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh kiến? Chánh kiến này các Tỷ-kheo, Ta nói có hai loại. Này các Tỷ-kheo, có loại chánh kiến hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y (upadhivepakka); có loại chánh kiến, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi (magganga).

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh kiến hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y? Có bố thí, có cúng dường, có tế tự, có quả báo các nghiệp thiện ác, có đời này, có đời khác, có mẹ, có cha, có các loại hóa sanh; ở đời có các vị Sa-môn, Bà-la-môn, chánh hướng, chánh hạnh, sau khi với thượng trí tự mình chứng đạt đời này và đời khác lại tuyên bố lên. Như vậy, này các Tỷ-kheo là chánh kiến hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh kiến thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi? Phàm cái gì, này các Tỷ-kheo, thuộc trí tuệ, tuệ căn, tuệ lực, trạch pháp giác chi, chánh kiến, đạo chi của một vị tu tập Thánh đạo, thành thục trong Thánh đạo, có vô lậu tâm, có Thánh tâm. Chánh kiến như vậy, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Ai tinh tấn đoạn trừ tà kiến, thành tựu chánh kiến; như vậy là chánh tinh tấn của vị ấy. Ai chánh niệm đoạn trừ tà kiến, chánh niệm đạt được và an trú chánh kiến; như vậy là chánh niệm của vị ấy. Như vậy ba pháp này chạy theo, chạy vòng theo chánh kiến, tức là chánh kiến, chánh tinh tấn, chánh niệm.

(Chánh tư duy)

Ở đây, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu. Và như thế nào, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Tuệ tri tà tư duy là tà tư duy, tuệ tri chánh tư duy là chánh tư duy, như vậy là chánh kiến của các vị ấy.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là tà tư duy? Dục tư duy, sân tư duy, hại tư duy, này các Tỷ-kheo, như vậy là tà tư duy.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh tư duy? Chánh tư duy, này các Tỷ-kheo, Ta nói có hai loại: có loại chánh tư duy, này các Tỷ-kheo, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y; có loại chánh tư duy, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh tư duy hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y? Ly dục tư duy, vô sân tư duy, bất hại tư duy, như vậy, này các Tỷ-kheo là chánh tư duy, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh tư duy, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi? Phàm cái gì này các Tỷ-kheo thuộc suy tư, tầm cầu, tư duy, một ngữ hành do sự hoàn toàn chú tâm chuyên tâm của một vị tu tập Thánh đạo, thành thục trong Thánh đạo, có vô lậu tâm, có Thánh tâm; chánh tư duy như vậy, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Ai tinh tấn đoạn trừ tà tư duy, thành tựu chánh tư duy, như vậy là chánh tinh tấn của vị ấy. Ai chánh niệm đoạn trừ tà tư duy, chánh niệm đạt được và an trú chánh tư duy, như vậy là chánh niệm của vị ấy. Như vậy ba pháp này chạy theo, chạy vòng theo chánh tư duy, tức là chánh kiến, chánh tinh tấn, chánh niệm.

(Chánh ngữ)

Ở đây, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu. Và như thế nào, này các Tỷ-kheo chánh kiến đi hàng đầu? Tuệ tri tà ngữ là tà ngữ, tuệ tri chánh ngữ là chánh ngữ; như vậy là chánh kiến của vị ấy.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là tà ngữ? Vọng ngữ, nói hai lưỡi, ác khẩu, nói lời phù phiếm; như vậy, này các Tỷ-kheo, là tà ngữ.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh ngữ? Chánh ngữ, này các Tỷ-kheo, Ta nói có hai loại: có loại chánh ngữ, này các Tỷ-kheo, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y; có loại chánh ngữ, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh ngữ, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y? Viễn ly vọng ngữ, viễn ly nói hai lưỡi, viễn ly ác khẩu, viễn ly phù phiếm ngữ; như vậy, này các Tỷ-kheo, là chánh ngữ, hữu lậu thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh ngữ thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi? Cái gì, này các Tỷ-kheo, thuộc về từ bỏ, từ đoạn, từ khước, viễn ly bốn ngữ ác hành, đối với một vị tu tập Thánh đạo, thuần thục trong Thánh đạo, có vô lậu tâm, có Hiền Thánh tâm; như vậy, này các Tỷ-kheo là chánh ngữ, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Ai tinh tấn đoạn trừ tà ngữ, thành tựu chánh ngữ; như vậy là chánh tinh tấn của vị ấy. Ai chánh niệm đoạn trừ tà ngữ, chánh niệm đạt được và an trú chánh ngữ; như vậy là chánh niệm của vị ấy. Như vậy, ba pháp này chạy theo, chạy vòng theo chánh ngữ, tức là chánh kiến, chánh tinh tấn, chánh niệm.

(Chánh nghiệp)

Ở đây, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu. Và như thế nào, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Tuệ tri tà nghiệp là tà nghiệp, tuệ tri chánh nghiệp là chánh nghiệp; như vậy là chánh kiến của vị

ấy.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là tà nghiệp? Sát sanh, lấy của không cho, tà hạnh trong các dục; như vậy, này các Tỷ-kheo, là tà nghiệp.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh nghiệp? Chánh nghiệp, này các Tỷ-kheo, Ta nói có hai loại: Có loại chánh nghiệp, này các Tỷ-kheo, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y; có loại chánh nghiệp, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh nghiệp thuộc hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y? Viễn ly sát sanh, viễn ly lấy của không cho, viễn ly tà hạnh trong các dục; như vậy, này các Tỷ-kheo, là chánh nghiệp, thuộc hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh nghiệp, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi? Cái gì, này các Tỷ-kheo, thuộc về từ bỏ, từ đoạn, từ khước, viễn ly ba thân ác hành đối với một vị tu tập Thánh đạo, thành thục trong Thánh đạo, có vô lậu tâm, có Hiền Thánh tâm; như vậy, này các Tỷ-kheo, là chánh nghiệp, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Ai tinh tấn đoạn trừ tà nghiệp, thành tựu chánh nghiệp; như vậy là chánh tinh tấn của vị ấy. Ai chánh niệm đoạn trừ tà nghiệp, chánh niệm đạt được và an trú chánh nghiệp; như vậy là chánh niệm của vị ấy. Như vậy ba pháp này chạy theo, chạy vòng theo chánh nghiệp, tức là chánh kiến, chánh tinh tấn, chánh niệm.

(Chánh mạng)

Ở đây, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu. Và như thế nào, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Tuệ tri được tà mạng là tà mạng, tuệ tri được chánh mạng là chánh mạng; như vậy là chánh kiến của vị ấy.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là tà mạng? Lừa đảo, nói lời mê ly, hiện tướng, gian trá, lấy lợi cầu lợi; như vậy, này các Tỷ-kheo, là tà mạng.

Và thế nào, này các Tỷ-kheo, là chánh mạng? Chánh mạng, này các Tỷ-kheo, Ta nói có hai loại: có loại chánh mạng, này các Tỷ-kheo, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y; có chánh mạng, này các Tỷ-kheo, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Và thế nào, này các Tỷ-kheo là chánh mạng, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y? Ở đây, này các Tỷ-kheo, vị Thánh đệ tử bỏ tà mạng, nuôi sống với chánh mạng, như vậy, này các Tỷ-kheo là chánh mạng, hữu lậu, thuộc phước báo, đưa đến quả sanh y.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là chánh mạng, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi? Cái gì, này các Tỷ-kheo thuộc về từ bỏ, từ đoạn, từ khước, viễn ly tà mạng đối với một vị tu tập Thánh đạo, thuần thục trong Thánh đạo. Có vô lậu tâm, có Hiền Thánh tâm; như vậy, này các Tỷ-kheo là chánh mạng, thuộc bậc Thánh, vô lậu, siêu thế, thuộc đạo chi.

Ai tinh tấn đoạn trừ tà mạng, thành tựu chánh mạng; như vậy là chánh tinh tấn của vị ấy. Ai chánh niệm đoạn trừ tà mạng, chánh niệm đạt được và an trú chánh mạng, như vậy là chánh niệm của vị ấy. Như vậy là ba pháp này chạy theo, chạy vòng theo chánh mạng, tức là chánh kiến, chánh tinh tấn, chánh niệm.

(Ðại pháp môn Bốn mươi)

Ở đây, này các Tỷ-kheo chánh kiến đi hàng đầu. Và thế nào, này Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Chánh tư duy, này các Tỷ-kheo, do chánh kiến, được khởi lên. Chánh ngữ do chánh tư duy được khởi lên. Chánh nghiệp do chánh tà ngữ được khởi lên. Chánh mạng do chánh nghiệp được khởi lên. Chánh tinh tấn do chánh mạng được khởi lên. Chánh niệm do chánh tinh tấn được khởi lên. Chánh định do chánh niệm được khởi lên. Chánh trí do chánh định được khởi lên. Chánh giải thoát do chánh trí được khởi lên. Như vậy, này các Tỷ-kheo, đạo lộ của vị hữu học gồm có tám chi phần, và đạo lộ của vị A-la- hán gồm có mười chi phần.

Ở đây, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu. Và như thế nào, này các Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Tà kiến này các Tỷ-kheo, do chánh kiến làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà kiến duyên khởi, các pháp ấy bị tiêu diệt trong vị có chánh kiến. Và những thiện pháp được chánh kiến duyên khởi, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà tư duy, này các Tỷ-kheo, do chánh tư duy làm cho tiêu diệt và những ác bất thiện pháp, được tà tư duy duyên khởi, các pháp ấy bị tiêu diệt trong người có chánh tư duy. Và những thiện pháp được chánh tư duy duyên khởi, các pháp ấy được phát triển trở thành viên mãn.

Tà ngữ, này các Tỷ-kheo, do chánh ngữ làm cho tiêu diệt và những ác bất thiện pháp được tà ngữ duyên khởi, các pháp ấy bị tiêu diệt trong người có chánh ngữ. Và những thiện pháp được chánh ngữ duyên khởi, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà nghiệp, này các Tỷ-kheo, do chánh nghiệp làm cho tiêu diệt, và những ác bất thiện pháp được tà nghiệp duyên khởi, các pháp ấy bị tiêu diệt trong người có chánh nghiệp. Và những thiện pháp được chánh nghiệp duyên khởi, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà mạng, này các Tỷ-kheo, do chánh mạng làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà mạng duyên khởi, các pháp ấy được tiêu diệt trong người có chánh mạng. Và những thiện pháp được chánh mạng duyên khởi, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà tinh tấn, này các Tỷ-kheo, do chánh tinh tấn làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà tinh tấn duyên khởi, các pháp ấy được tiêu diệt trong người có chánh tinh tấn. Và những thiện pháp sai biệt được khởi lên do duyên chánh tinh tấn, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà niệm, này các Tỷ-kheo, do chánh niệm làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà niệm duyên khởi, các pháp ấy được tiêu diệt trong người có chánh niệm. Và những thiện pháp được chánh niệm duyên khởi, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà định, này các Tỷ-kheo do chánh định làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà định duyên khởi, các pháp ấy được tiêu diệt trong người có chánh định. Và những thiện pháp được chánh định duyên khởi, các pháp ấy được tu tập và trở thành viên mãn.

Tà trí, này các Tỷ-kheo, do chánh trí làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà trí duyên khởi, các pháp ấy được tiêu diệt trong người có chánh trí. Và những thiện pháp được chánh trí duyên khởi, các pháp ấy được phát triển và trở thành viên mãn.

Tà giải thoát, này các Tỷ-kheo, do chánh giải thoát làm cho tiêu diệt. Và những ác bất thiện pháp được tà giải thoát duyên khởi, các pháp ấy được tiêu diệt trong người có chánh giải thoát. Và các thiện pháp sai biệt được chánh giải thoát duyên khởi, các pháp ấy được phát triển và trở thành viên mãn.

Như vậy, này các Tỷ-kheo, có hai mươi thiện phần, hai mươi bất thiện phần. Ðại pháp môn Bốn mươi

đã được chuyển vận không bị chận đứng lại bởi một Sa-môn, Bà-la-môn, Thiên, Ma, Phạm thiên hay một ai ở đời.

Nếu có Sa-môn hay Bà-la-môn nào, này các Tỷ-kheo, nghĩ rằng đại pháp môn Bốn mươi này đáng bị phê bình, đáng bị phỉ báng, thời ngay hiện tại, mười thuận thuyết tùy thuyết hợp pháp được nói lên để chỉ trích người ấy. Nếu Tôn giả chỉ trích chánh kiến, thời các Sa-môn có tà kiến, các Tôn giả ấy là những vị đáng được cúng dường, các Tôn giả ấy là những vị đáng được tán thán. Nếu Tôn giả chỉ trích chánh tư duy, thời các Sa-môn, Bà-la-môn có tà tư duy, các Tôn giả ấy là những vị đáng được cúng dường, các Tôn giả ấy là những vị đáng được tán thán. Nếu Tôn giả chỉ trích chánh ngữ… chánh nghiệp… chánh mạng… chánh tinh tấn… chánh niệm… chánh định… chánh trí… Nếu Tôn giả chỉ trích chánh giải thoát, thời các Sa-môn, Bà-la-môn có tà giải thoát, các Tôn giả ấy là những vị đáng cúng dường, các Tôn giả ấy là những vị đáng được tán thán. Nếu có Sa-môn hay Bà-la-môn nào, này các Tỷ- kheo, nghĩ rằng đại pháp môn Bốn mươi này đáng bị phê bình, đáng bị phỉ báng, thời ngay hiện tại, mười thuận thuyết hợp pháp được nói lên để chỉ trích người ấy.

Này các Tỷ-kheo, cho đến các dân chúng ở Ukkala và dân chúng Vassa, dân chúng Bhanna theo vô nhân luận, theo vô tác luận, theo hư vô luận, những vị ấy cũng không nghĩ rằng đại pháp môn Bốn mươi đáng chỉ trích, đáng bị phỉ báng. Vì sao vậy? Vì sợ quở trách, phẫn nộ, công kích.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các vị Tỷ-kheo ấy hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • tỳ kheo / bhikkhu / monk: Nhà sư Phật giáo đã thọ giới cụ túc.
  • sự hợp nhất của tâm / cittassa ekaggatā / unification of mind: Trạng thái tâm tập trung vào một đối tượng duy nhất, một yếu tố của thiền định.
  • nghiệp / kamma / action: Hành động có chủ ý (thân, khẩu, ý) và kết quả hay hậu quả của hành động đó.
  • hóa sanh / opapātika / spontaneous rebirth: Hình thức tái sanh tức thời, không qua trung gian thai bào, thường thấy ở các cõi trời, địa ngục, ngạ quỷ.
  • sa môn và bà la môn / samaṇa-brāhmaṇa / recluses and brahmins: Thuật ngữ chỉ chung các tu sĩ, đạo sĩ, và học giả thuộc các truyền thống tôn giáo, triết học ở Ấn Độ cổ đại.
  • thắng trí / abhiññā / direct knowledge: Sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt đối với thực tại, thường bao gồm các năng lực tâm linh đặc biệt.
  • lậu hoặc / āsava / taint, effluent, corruption: Những ô nhiễm tinh thần sâu kín (như dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu) làm tâm “rỉ chảy”, trói buộc chúng sanh trong vòng luân hồi.
  • thuộc về phước báu / puññabhāgiya / partaking of merit: Liên quan đến việc tạo ra công đức, nghiệp thiện, dẫn đến kết quả tốt đẹp trong tương lai (nhưng vẫn trong luân hồi).
  • trổ quả trong sự chấp thủ / upadhivepakka / ripening on the side of attachment: Mang lại kết quả liên quan đến các đối tượng của sự bám víu (upadhi), là nền tảng cho sự khổ đau và tái sanh trong luân hồi.
  • cao quý / ariya / noble: Thuộc về bậc thánh, người đã chứng ngộ chân lý, đã đi vào hoặc hoàn thành con đường giải thoát.
  • không còn lậu hoặc / anāsava / taintless, incorruptible: Đã hoàn toàn đoạn trừ các lậu hoặc, trạng thái tâm của bậc A-la-hán.
  • siêu thế / lokuttara / supramundane: Vượt ra ngoài thế gian thông thường (gồm các cõi dục giới, sắc giới, vô sắc giới), liên quan trực tiếp đến đạo, quả và Niết Bàn.
  • chi phần của đạo lộ / maggaṅga / path factor: Yếu tố cấu thành Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo), con đường dẫn đến giải thoát.
  • trí tuệ / paññā / wisdom: Sự hiểu biết đúng đắn, sâu sắc về bản chất của thực tại (vô thường, khổ, vô ngã), phân biệt được thiện và bất thiện.
  • tuệ căn / paññindriya / faculty of wisdom: Khả năng nhận thức, thẩm thấu chân lý bằng trí tuệ; một trong năm căn (ngũ căn).
  • tuệ lực / paññābala / power of wisdom: Sức mạnh của trí tuệ có khả năng đoạn trừ vô minh và phiền não; một trong năm lực (ngũ lực).
  • trạch pháp giác chi / dhammavicayasambojjhaṅga / investigation-of-states enlightenment factor: Một trong bảy yếu tố giác ngộ (thất giác chi), liên quan đến khả năng điều tra, phân tích, thẩm định các pháp (hiện tượng tâm-vật lý) để thấy rõ bản chất của chúng.
  • dục ái / kāma / sensual desire: Sự ham muốn, khao khát đối với các đối tượng của năm giác quan (sắc, thanh, hương, vị, xúc).
  • sân hận / byāpāda / ill will: Ác ý, tâm trạng mong muốn làm hại, gây đau khổ cho người khác hoặc chúng sanh khác.
  • ác tâm / tâm làm hại / vihiṃsā / cruelty, harmfulness: Ý định gây tổn thương, đau khổ cho chúng sanh.
  • sự xuất ly / sự từ bỏ / nekkhamma / renunciation: Sự từ bỏ dục lạc thế gian, từ bỏ đời sống gia đình để tu tập, hoặc rộng hơn là từ bỏ các ràng buộc tâm lý.
  • tâm không sân hận / tâm từ / abyāpāda / non-ill will, loving-kindness: Tâm không có ác ý, mong muốn điều tốt lành, an vui cho tất cả chúng sanh.
  • tâm không làm hại / tâm bi / avihiṃsā / non-cruelty, compassion: Tâm không có ý định gây đau khổ, lòng thương xót đối với sự đau khổ của chúng sanh.
  • hành động liên quan đến lời nói / vacīsaṅkhāro / verbal formation: Các yếu tố tạo tác lời nói, bao gồm cả những hoạt động tinh thần như suy nghĩ (tầm - vitakka) và tư duy (tứ - vicāra) trước khi phát ra lời nói. Trong ngữ cảnh này, nó chỉ các hoạt động tinh thần thuộc về Chánh Tư Duy siêu thế.
  • nói dối / musāvāda / false speech: Cố ý nói sai sự thật để lừa dối.
  • nói đâm thọc / nói hai lưỡi / pisuṇāvācā / malicious speech, slander: Nói lời chia rẽ, gây bất hòa giữa người khác.
  • nói lời thô ác / pharusāvācā / harsh speech: Nói lời mắng nhiếc, chửi rủa, cay độc, làm tổn thương người khác.
  • nói lời phù phiếm / nói nhảm / samphappalāpa / gossip, idle chatter: Nói những lời vô ích, không mang lại lợi ích, tốn thời gian.
  • hành vi sai trái qua lời nói / vacīduccarita / verbal misconduct: Bốn loại tà ngữ nói trên (nói dối, nói đâm thọc, nói thô ác, nói phù phiếm).
  • sát sanh / pāṇātipāta / killing living beings: Cố ý tước đoạt mạng sống của chúng sanh.
  • trộm cắp / adinnādāna / taking what is not given: Lấy tài sản của người khác mà không được sự cho phép.
  • tà dâm / kāmesumicchācāra / misconduct in sensual pleasures: Hành vi tình dục sai trái, vi phạm các chuẩn mực đạo đức (ví dụ: ngoại tình).
  • hành vi sai trái qua thân / kāyaduccarita / bodily misconduct: Ba loại tà nghiệp nói trên (sát sanh, trộm cắp, tà dâm).
  • mưu mẹo, nói nhiều, bóng gió, chê bai, dùng lợi nhỏ câu lợi lớn / kuhanā, lapanā, nemittikatā, nippesikatā, lābhena lābhaṃ nijigīsanatā / scheming, talking, hinting, belittling, pursuing gain with gain: Các hình thức kiếm sống không chân chính, thường dùng thủ đoạn lừa dối, khoe khoang, ám chỉ, hạ thấp người khác để trục lợi, đặc biệt bị lên án đối với tu sĩ.
  • thánh đệ tử / ariyasāvaka / noble disciple: Người đệ tử của Đức Phật đã chứng ngộ ít nhất là quả Dự Lưu (Sotāpanna), đã bước vào dòng thánh.
  • chánh trí / sammā ñāṇa / right knowledge: Sự hiểu biết đúng đắn, trí tuệ phát sinh sau khi đạt được chánh định, đặc biệt là trí tuệ thấy rõ Tứ Thánh Đế và trí tuệ dẫn đến giải thoát (đạo trí và quả trí).
  • chánh giải thoát / sammā vimutti / right deliverance: Sự giải thoát hoàn toàn khỏi mọi phiền não và khổ đau (Niết Bàn), là kết quả cuối cùng của việc thực hành Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo), đặc biệt là sự giải thoát của bậc A-la-hán.
  • bậc hữu học / sekha / disciple in higher training: Người đang còn phải tu học để đạt đến mục tiêu cuối cùng, bao gồm các bậc thánh từ Dự Lưu đến A-na-hàm.
  • bậc A-la-hán / arahant / arahant: Bậc thánh đã hoàn toàn giác ngộ, đoạn tận mọi lậu hoặc, không còn tái sanh, đã đạt được Niết Bàn.
  • thiện / kusala / wholesome: Trạng thái tâm hay hành động tốt lành, khéo léo, mang lại kết quả an vui, hạnh phúc và tiến bộ trên con đường tu tập.
  • bất thiện / akusala / unwholesome: Trạng thái tâm hay hành động xấu ác, vụng về, mang lại kết quả khổ đau, phiền não và chướng ngại trên con đường tu tập.
  • Ma vương / Māra / Māra: Nhân vật tượng trưng cho sự cám dỗ, chướng ngại, cái chết, và các thế lực ngăn cản sự tu tập giải thoát.
  • Phạm thiên / Brahmā / Brahmā: Vị trời ở cõi trời Sắc giới hoặc Vô sắc giới, có tuổi thọ rất dài và năng lực cao, nhưng vẫn còn trong vòng luân hồi.
  • thuyết vô nhân quả, thuyết vô hành / akiriyavāda / doctrine of non-causality, doctrine of non-doing: Chủ trương triết học phủ nhận mối quan hệ nhân quả đạo đức, cho rằng hành động (nghiệp) không tạo ra kết quả, không có tội phước.
  • thuyết đoạn diệt / thuyết hư vô / natthikavāda / nihilism: Chủ trương triết học cho rằng không có gì tồn tại sau khi chết, phủ nhận sự tồn tại của đời sau, nghiệp báo và tái sanh.