(CHỨNG MINH VÔ NGÃ)
10. (i) "Nếu có ai nói, ‘Mắt là tự ngã (self - cái tôi, bản ngã thường hằng),’ điều đó không hợp lý.[^1330] Sự sinh và diệt của mắt được nhận rõ, và vì sự sinh và diệt của nó được nhận rõ, nên sẽ suy ra rằng: ‘Tự ngã của ta sinh và diệt.’ Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Mắt là tự ngã.’ Vì vậy, mắt là vô ngã (not self - không có cái tôi, bản ngã thường hằng).[^1331]
"Nếu có ai nói, ‘Hình sắc là tự ngã’[^1332]… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Hình sắc là tự ngã.’ Vì vậy, mắt là vô ngã, hình sắc là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Nhãn thức là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Nhãn thức là tự ngã.’ Vì vậy, mắt là vô ngã, hình sắc là vô ngã, nhãn thức là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Nhãn xúc là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Nhãn xúc là tự ngã.’ Vì vậy, mắt là vô ngã, hình sắc là vô ngã, nhãn thức là vô ngã, nhãn xúc là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Thọ là tự ngã’ [283]… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Thọ là tự ngã.’ Vì vậy, mắt là vô ngã, hình sắc là vô ngã, nhãn thức là vô ngã, nhãn xúc là vô ngã, thọ là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Ái là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ái là tự ngã.’ Vì vậy, mắt là vô ngã, hình sắc là vô ngã, nhãn thức là vô ngã, nhãn xúc là vô ngã, thọ là vô ngã, ái là vô ngã.
11. (ii) "Nếu có ai nói, ‘Tai là tự ngã,’ điều đó không hợp lý. Sự sinh và diệt của tai được nhận rõ, và vì sự sinh và diệt của nó được nhận rõ, nên sẽ suy ra rằng: ‘Tự ngã của ta sinh và diệt.’ Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Tai là tự ngã.’ Vì vậy, tai là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Âm thanh là tự ngã,’… ‘Nhĩ thức là tự ngã,’… ‘Nhĩ xúc là tự ngã,’… ‘Thọ là tự ngã,’… ‘Ái là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ái là tự ngã.’ Vì vậy, tai là vô ngã, âm thanh là vô ngã, nhĩ thức là vô ngã, nhĩ xúc là vô ngã, thọ là vô ngã, ái là vô ngã.
12. (iii) "Nếu có ai nói, ‘Mũi là tự ngã,’ điều đó không hợp lý. Sự sinh và diệt của mũi được nhận rõ, và vì sự sinh và diệt của nó được nhận rõ, nên sẽ suy ra rằng: ‘Tự ngã của ta sinh và diệt.’ Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Mũi là tự ngã.’ Vì vậy, mũi là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Mùi là tự ngã,’… ‘Tỷ thức là tự ngã,’… ‘Tỷ xúc là tự ngã,’… ‘Thọ là tự ngã,’… ‘Ái là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ái là tự ngã.’ Vì vậy, mũi là vô ngã, mùi là vô ngã, tỷ thức là vô ngã, tỷ xúc là vô ngã, thọ là vô ngã, ái là vô ngã.
13. (iv) "Nếu có ai nói, ‘Lưỡi là tự ngã,’ điều đó không hợp lý. Sự sinh và diệt của lưỡi được nhận rõ, và vì sự sinh và diệt của nó được nhận rõ, nên sẽ suy ra rằng: ‘Tự ngã của ta sinh và diệt.’ Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Lưỡi là tự ngã.’ Vì vậy, lưỡi là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Vị là tự ngã,’… ‘Thiệt thức là tự ngã,’… ‘Thiệt xúc là tự ngã,’… ‘Thọ là tự ngã,’… ‘Ái là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ái là tự ngã.’ Vì vậy, lưỡi là vô ngã, vị là vô ngã, thiệt thức là vô ngã, thiệt xúc là vô ngã, thọ là vô ngã, ái là vô ngã.
14. (v) "Nếu có ai nói, ‘Thân là tự ngã,’ điều đó không hợp lý. Sự sinh và diệt của thân được nhận rõ, và vì sự sinh và diệt của nó được nhận rõ, nên sẽ suy ra rằng: ‘Tự ngã của ta sinh và diệt.’ Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Thân là tự ngã.’ Vì vậy, thân là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Vật xúc chạm là tự ngã,’… ‘Thân thức là tự ngã,’… ‘Thân xúc là tự ngã,’… ‘Thọ là tự ngã,’… ‘Ái là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ái là tự ngã.’ Vì vậy, thân là vô ngã, vật xúc chạm là vô ngã, thân thức là vô ngã, thân xúc là vô ngã, thọ là vô ngã, ái là vô ngã.
15. (vi) "Nếu có ai nói, ‘Ý là tự ngã,’ điều đó không hợp lý. Sự sinh và diệt của ý được nhận rõ, và vì sự sinh và diệt của nó được nhận rõ, nên sẽ suy ra rằng: ‘Tự ngã của ta sinh và diệt.’ Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ý là tự ngã.’ Vì vậy, ý là vô ngã.
"Nếu có ai nói, ‘Đối tượng tâm ý là tự ngã,’… ‘Ý thức là tự ngã,’… ‘Ý xúc là tự ngã,’… ‘Thọ là tự ngã,’… [284]… ‘Ái là tự ngã’… Đó là lý do tại sao không hợp lý khi có ai nói, ‘Ái là tự ngã.’ Vì vậy, ý là vô ngã, đối tượng tâm ý là vô ngã, ý thức là vô ngã, ý xúc là vô ngã, thọ là vô ngã, ái là vô ngã.