Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 17. Khu Rừng Rậm

(Vanapattha Sutta)

1. Tôi nghe như vầy. Có lần, Đức Phật (The Blessed One) đang ở tại Sāvatthī trong khu vườn Jeta, công viên của Anāthapindika. Tại đó, ngài nói với các tỳ kheo (bhikkhus - các nhà sư) rằng: “Này các tỳ kheo.” - “Thưa vâng, bạch Thế Tôn,” họ đáp. Đức Phật nói điều này:

2. “Này các tỳ kheo, ta sẽ dạy cho các con một bài giảng về những khu rừng rậm. Hãy lắng nghe và chú ý kỹ những gì ta sắp nói.” - “Vâng, bạch Thế Tôn,” các tỳ kheo đáp. Đức Phật nói điều này:

17. KINH KHU RỪNG

17. KINH KHU RỪNG (Vanapattha Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời, Thế Tôn ở Savatthi (Xá-vệ), tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), vườn ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc). Ở đây, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: “Này các Tỷ-kheo”. – “Bạch Thế Tôn”, các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau: “Chư Tỷ-kheo, Ta sẽ giảng cho các Người pháp môn về khu rừng. Hãy nghe và suy nghiệm kỹ, Ta sẽ giảng”. --“Thưa vâng, bạch Thế Tôn”. Những Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn thuyết giảng như sau:

3. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống trong một khu rừng rậm nào đó. [^223] Trong khi sống ở đó, chánh niệm (mindfulness) chưa được thiết lập của vị ấy không được thiết lập, tâm chưa được định (concentrated) của vị ấy không được định, các lậu hoặc (taints - những ô nhiễm) chưa được đoạn trừ của vị ấy không được đoạn trừ, vị ấy không đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc (bondage) mà vị ấy chưa đạt được; và những vật dụng cần thiết cho đời sống của một người xuất gia - y áo, thức ăn khất thực, chỗ ở, và thuốc men - rất khó kiếm. Vị tỳ kheo [105] nên suy nghĩ như sau: ‘Ta đang sống trong khu rừng rậm này. Trong khi ta sống ở đây, chánh niệm chưa được thiết lập của ta không được thiết lập… ta không đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà ta chưa đạt được; và những vật dụng cần thiết cho đời sống… rất khó kiếm.’ Vị tỳ kheo đó nên rời khỏi khu rừng rậm đó ngay trong đêm đó hoặc ngay trong ngày đó; vị ấy không nên tiếp tục sống ở đó.

– Chư Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo sống tại một khu rừng nào. Tỷ-kheo sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú không được an trú, tâm tư chưa được định tĩnh không được định tĩnh, các lậu hoặc chưa được hoàn toàn đoạn trừ không được hoàn toàn đoạn trừ, vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt không được chứng đạt, và những vật dụng này cần thiết cho đời sống mà một người xuất gia cần phải sắm đủ, như y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, y dược trị bệnh, những vật dụng này kiếm được một cách khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy nghĩ: “Ta sống tại khu rừng này, Khi ta sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú không được an trú, tâm tư chưa được định tĩnh không được định tĩnh, các lậu hoặc chưa được hoàn toàn đoạn trừ không được hoàn toàn đoạn trừ, vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt không được chứng đạt, và những vật dụng cần thiết cho đời sống mà một vị xuất gia cần phải sắm đủ, như y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh, những vật dụng này kiếm được một cách khó khăn”. Này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy phải từ bỏ ngôi rừng ấy, không được ở lại, ngay lúc ban ngày hay lúc ban đêm.

4. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống trong một khu rừng rậm nào đó. Trong khi sống ở đó, chánh niệm chưa được thiết lập của vị ấy không được thiết lập, tâm chưa được định của vị ấy không được định, các lậu hoặc chưa được đoạn trừ của vị ấy không được đoạn trừ, vị ấy không đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà vị ấy chưa đạt được; nhưng những vật dụng cần thiết cho đời sống của một người xuất gia… lại dễ kiếm. Vị tỳ kheo nên suy nghĩ như sau: ‘Ta đang sống trong khu rừng rậm này. Trong khi ta sống ở đây, chánh niệm chưa được thiết lập của ta không được thiết lập… ta không đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà ta chưa đạt được; nhưng những vật dụng cần thiết cho đời sống của một người xuất gia… lại dễ kiếm. Tuy nhiên, ta không xuất gia từ bỏ đời sống gia đình để đi tìm y áo, thức ăn khất thực, chỗ ở, và thuốc men. Hơn nữa, trong khi ta sống ở đây, chánh niệm chưa được thiết lập của ta không được thiết lập… ta không đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc.’ Sau khi suy nghĩ như vậy, vị tỳ kheo đó nên rời khỏi khu rừng rậm đó; vị ấy không nên tiếp tục sống ở đó.

Chư Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo sống tại một khu rừng nào. Tỷ-kheo sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú không được an trú, tâm tư chưa được định tĩnh không được định tĩnh, các lậu hoặc chưa được hoàn toàn đoạn trừ không được hoàn toàn đoạn trừ, vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt không được chứng đạt, và những vật dụng cần thiết cho đời sống mà một người xuất gia cần phải sắm đủ, như y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh, những vật dụng này kiếm được một cách không khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy nghĩ như sau: “Ta sống tại khu rừng này. Khi ta sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú không được an trú… những vật dụng này kiếm được một cách không khó khăn. Nhưng không phải vì y phục mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình sống không gia đình, không phải vì đồ ăn khất thực… không phải vì sàng tọa… không phải vì dược phẩm trị bệnh mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nhưng trong khi ta ở tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú không được an trú… vô thượng an ổn khỏi các ách phược không được chứng đạt”. Này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy chỉ với suy tính này phải từ bỏ ngôi rừng ấy, không được ở lại.

5. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống trong một khu rừng rậm nào đó. Trong khi sống ở đó, chánh niệm chưa được thiết lập của vị ấy trở nên được thiết lập, tâm chưa được định của vị ấy trở nên được định, các lậu hoặc chưa được đoạn trừ của vị ấy được đoạn trừ, vị ấy đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà vị ấy chưa đạt được; nhưng những vật dụng cần thiết cho đời sống của một người xuất gia… lại khó kiếm. Vị tỳ kheo nên suy nghĩ như sau: [106] ‘Ta đang sống trong khu rừng rậm này. Trong khi ta sống ở đây, chánh niệm chưa được thiết lập của ta đã trở nên được thiết lập… ta đã đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà ta chưa đạt được; nhưng những vật dụng cần thiết… lại khó kiếm. Tuy nhiên, ta không xuất gia từ bỏ đời sống gia đình để đi tìm y áo, thức ăn khất thực, chỗ ở, và thuốc men. Hơn nữa, trong khi ta sống ở đây, chánh niệm chưa được thiết lập của ta đã trở nên được thiết lập… ta đã đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc.’ Sau khi suy nghĩ như vậy, vị tỳ kheo đó nên tiếp tục sống trong khu rừng rậm đó; vị ấy không nên rời đi.

Chư Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo sống tại một khu rừng nào. Tỷ-kheo sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú được an trú, tâm tư chưa được định tĩnh được định tĩnh; các lậu hoặc chưa được hoàn toàn đoạn trừ được hoàn toàn đoạn trừ, vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt được chứng đạt, nhưng những vật dụng cần thiết cho đời sống một người xuất gia cần phải sắm đủ, như y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh, những vật này kiếm được một cách khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy nghĩ như sau: “Ta sống tại khu rừng này. Khi ta sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú được an trú… vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt được chứng đạt… những vật dụng này kiếm được một cách khó khăn. Nhưng không phải vì y phục mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, không phải vì món ăn khất thực… không phải vì sàng tọa… không phải vì dược phẩm trị bệnh mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nhưng trong khi ta ở tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú được an trú… vô thượng an ổn khỏi các ách phược được chứng đạt”. Này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy chỉ với suy tính này, phải ở lại khu rừng ấy, không được bỏ đi.

6. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống trong một khu rừng rậm nào đó. Trong khi sống ở đó, chánh niệm chưa được thiết lập của vị ấy trở nên được thiết lập, tâm chưa được định của vị ấy trở nên được định, các lậu hoặc chưa được đoạn trừ của vị ấy được đoạn trừ, vị ấy đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà vị ấy chưa đạt được; và những vật dụng cần thiết cho đời sống của một người xuất gia - y áo, thức ăn khất thực, chỗ ở, và thuốc men - lại dễ kiếm. Vị tỳ kheo nên suy nghĩ như sau: ‘Ta đang sống trong khu rừng rậm này. Trong khi ta sống ở đây, chánh niệm chưa được thiết lập của ta đã trở nên được thiết lập… ta đã đạt được sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc mà ta chưa đạt được; và những vật dụng cần thiết… lại dễ kiếm.’ Vị tỳ kheo đó nên tiếp tục sống trong khu rừng rậm đó cho đến hết đời; vị ấy không nên rời đi.

Chư Tỷ-kheo, ở đây Tỷ-kheo sống tại một khu rừng nào. Tỷ-kheo sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú được an trú… vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt được chứng đạt. Và những vật dụng cần thiết… kiếm được một cách không khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy nghĩ như sau: “Ta sống tại khu rừng này. Khi ta sống tại khu rừng này, các niệm chưa được an trú được an trú… vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa chứng đạt được chứng đạt, và những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách không khó khăn”. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy phải ở lại khu rừng cho đến trọn đời, không được rời bỏ.

7-10. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một ngôi làng nào đó… [^224]

11-14. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một thị trấn nào đó…

15-18. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một thành phố nào đó…

19-22. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một đất nước nào đó…

23. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một người nào đó…(như trong đoạn §3) [107]…Vị tỳ kheo đó nên rời khỏi người đó mà không cần xin phép; vị ấy không nên tiếp tục đi theo người đó.

24. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một người nào đó…(như trong đoạn §4)…Sau khi suy nghĩ như vậy, vị tỳ kheo đó nên rời khỏi người đó sau khi xin phép; [^225] vị ấy không nên tiếp tục đi theo người đó.

25. "Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một người nào đó…(như trong đoạn §5)…Sau khi suy nghĩ như vậy, vị tỳ kheo đó nên tiếp tục đi theo người đó; vị ấy không nên rời bỏ người đó.

26. “Ở đây, này các tỳ kheo, một tỳ kheo sống nương tựa vào một người nào đó…(như trong đoạn §6) [108]…Vị tỳ kheo đó nên tiếp tục đi theo người đó cho đến hết đời; vị ấy không nên rời bỏ người đó ngay cả khi bị bảo rời đi.”

Đó là những gì Đức Phật đã nói. Các tỳ kheo hoan hỷ và hài lòng với lời dạy của Đức Phật.

Chư Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo sống tại một làng nào…

Chư Tỷ-kheo, ở đây Tỷ-kheo sống tại một thị trấn nào…

Chư Tỷ-kheo, ở đây Tỷ-kheo sống tại một đô thị nào…

Chư Tỷ-kheo, ở đây Tỷ-kheo sống tại một quốc gia nào…

Chư Tỷ-kheo, ở đây Tỷ-kheo sống gần một người nào. Tỷ-kheo sống gần người này, các niệm chưa được an trú không được an trú… không được chứng đạt, và những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy nghĩ như sau: “Ta sống gần người này. Khi ta sống gần người này, các niệm chưa được an trú không được an trú… không được chứng đạt, và những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách khó khăn”. Chư Tỷ-kheo, vị Tỷ-kheo ấy ngay trong phần đêm ấy hay ngay trong phần ngày ấy, không phải xin phép, cần phải bỏ ngay người ấy mà đi, không cần theo sát người ấy.

Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo sống gần một người nào. Tỷ-kheo sống gần người ấy, các niệm chưa được an trú không được an trú… không được chứng đạt. Nhưng những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách không khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy tư như sau: “Ta sống gần người này. Khi ta sống gần người này, các niệm chưa được an trú không được an trú… không được chứng đạt. Nhưng những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách không khó khăn. Nhưng không phải vì y phục mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình… không phải vì đồ ăn khất thực… không phải vì sàng tọa… không phải vì dược phẩm trị bệnh mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Và khi ta sống gần người này, các niệm chưa được an trú không được an trú… không được chứng đạt”. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy, chỉ với ước tính này, cần phải bỏ người ấy mà đi, không có xin phép, không có theo sát.

Chư Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo sống gần một người nào. Tỷ-kheo sống gần người ấy, các niệm chưa được an trú được an trú… được chứng đạt. Những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách khó khăn. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy tư như sau: “Ta sống gần người này. Khi ta sống gần người này, các niệm chưa được an trú được an trú… được chứng đạt. Những vật dụng này cần thiết… kiếm được một cách khó khăn. Nhưng không phải vì y phục mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình… không phải vì đồ ăn khất thực… không phải vì sàng tọa… không phải vì dược phẩm trị bệnh mà ta xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Và khi ta sống gần người này, các niệm chưa được an trú được an trú… vô thượng an ổn khỏi các ách phược được chứng đạt”. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy, chỉ với suy tính này, cần phải theo sát người ấy, không được bỏ đi.

Chư Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo sống gần một người nào. Tỷ-kheo sống gần người ấy, các niệm chưa được an trú được an trú, tâm không định tĩnh được định tĩnh, các lậu hoặc chưa được hoàn toàn đoạn trừ được hoàn toàn đoạn trừ, vô thượng an ổn khỏi các ách phược chưa được chứng đạt được chứng đạt, và những vật dụng cần thiết cho đời sống mà một người xuất gia cần phải sắm đủ, như y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị người bệnh, những vật dụng này kiếm được một cách không khó khăn. Chư Tỷ- kheo, Tỷ-kheo ấy cần phải suy tư như sau: “Ta sống gần người này. Khi ta sống gần người này, các niệm chưa được an trú được an trú, tâm chưa được định tĩnh được định tĩnh, các lậu hoặc chưa được hoàn toàn đoạn trừ được hoàn toàn đoạn trừ, và vô thượng an ổn, khỏi ách phược chưa được thành đạt được thành đạt. Và những vật dụng cần thiết cho đời sống mà một vị xuất gia cần phải sắm đủ, như y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh, những vật dụng này kiếm được một cách dễ dàng”. Chư Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ấy phải trọn đời theo sát người này, không được bỏ đi, dầu cho có bị xua đuổi.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Những Tỷ-kheo ấy hoan hỷ, tín thọ lời dạy Thế Tôn.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • Đức Phật / Blessed One / Blessed One: Người đã giác ngộ, ở đây chỉ Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
  • Tỳ kheo / bhikkhu / ভিক্ষু: Nhà sư, người tu hành theo đạo Phật.
  • Chánh niệm / sati / mindfulness: Sự chú tâm, tỉnh giác vào hiện tại.
  • Tâm định / samādhi / concentration: Sự tập trung của tâm trí.
  • Lậu hoặc / āsava / taints: Những ô nhiễm tinh thần, phiền não.
  • Sự an toàn tối thượng khỏi sự ràng buộc / anuttaraṃ yogakkhemaṃ / supreme security from bondage: Trạng thái giải thoát hoàn toàn khỏi khổ đau.
  • Vật dụng cần thiết / / requisites: Những thứ cần thiết cho đời sống tu hành, bao gồm y áo, thức ăn, chỗ ở và thuốc men.