MN 19. Hai Loại Suy Nghĩ
(Dvedhāvitakka Sutta)
1. Tôi nghe như vầy. Có một lần Đức Phật (the Blessed One) đang ở tại Sāvatthī trong Rừng Jeta, Công viên của Anāthapiṇ̣ika. Ở đó, ngài nói với các tỳ kheo (bhikkhus - các nhà sư) rằng: “Này các tỳ kheo.” - “Bạch Thế Tôn,” họ đáp. Đức Phật nói điều này:
2. "Này các tỳ kheo, trước khi ta giác ngộ, khi ta vẫn còn là một Bồ Tát (Bodhisatta - người đang trên con đường tìm kiếm giác ngộ) chưa giác ngộ, ta đã nghĩ: ‘Giả sử ta chia suy nghĩ của mình thành hai loại.’ [^235] Sau đó, ta đặt sang một bên những suy nghĩ về dục vọng (sensual desire), những suy nghĩ về sân hận (ill will), và những suy nghĩ về sự tàn ác (cruelty), và ta đặt sang bên kia những suy nghĩ về sự từ bỏ (renunciation), những suy nghĩ về không sân hận (non-ill will), và những suy nghĩ về không tàn ác (non-cruelty). [^236]
3. "Khi ta sống như vậy, tinh tấn (diligent), nhiệt thành (ardent), và kiên định (resolute), [115] một ý nghĩ về dục vọng nảy sinh trong ta. Ta hiểu rằng: ‘Ý nghĩ về dục vọng này đã nảy sinh trong ta. Điều này dẫn đến sự khổ sở (affliction) cho chính ta, sự khổ sở cho người khác, và sự khổ sở cho cả hai; nó cản trở trí tuệ (wisdom), gây ra khó khăn, và dẫn ta rời xa Niết Bàn (Nibbāna).’ Khi ta suy xét: ‘Điều này dẫn đến sự khổ sở cho chính ta,’ nó lắng xuống trong ta; khi ta suy xét: ‘Điều này dẫn đến sự khổ sở cho người khác,’ nó lắng xuống trong ta; khi ta suy xét: ‘Điều này dẫn đến sự khổ sở cho cả hai,’ nó lắng xuống trong ta; khi ta suy xét: ‘Điều này cản trở trí tuệ, gây ra khó khăn, và dẫn ta rời xa Niết Bàn,’ nó lắng xuống trong ta. Bất cứ khi nào một ý nghĩ về dục vọng nảy sinh trong ta, ta liền từ bỏ nó, loại bỏ nó, chấm dứt nó.
4-5. "Khi ta sống như vậy, tinh tấn, nhiệt thành, và kiên định, một ý nghĩ về sân hận nảy sinh trong ta… một ý nghĩ về sự tàn ác nảy sinh trong ta. Ta hiểu rằng: ‘Ý nghĩ về sự tàn ác này đã nảy sinh trong ta. Điều này dẫn đến sự khổ sở cho chính ta, sự khổ sở cho người khác, và sự khổ sở cho cả hai; nó cản trở trí tuệ, gây ra khó khăn, và dẫn ta rời xa Niết Bàn.’ Khi ta suy xét như vậy… nó lắng xuống trong ta. Bất cứ khi nào một ý nghĩ về sự tàn ác nảy sinh trong ta, ta liền từ bỏ nó, loại bỏ nó, chấm dứt nó.