MN 47. Kinh Người Tìm Hiểu
(Vīmam’saka Sutta)
1. Như vầy tôi nghe. Một thời Đức Thế Tôn trú tại Sāvatthī (Xá-vệ), trong Vườn Jeta (Kỳ-đà Lâm), tại Tu viện của Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc). Tại đó, Ngài gọi các vị tỳ kheo (bhikkhus - những vị sư đã thọ giới cụ túc): “Này các tỳ kheo.” - “Bạch Thế Tôn,” các vị ấy vâng đáp. Đức Thế Tôn dạy điều này:
2. “Này các tỳ kheo, một vị tỳ kheo muốn tìm hiểu (inquirer - người muốn điều tra, tìm hiểu sự thật), không biết cách đọc tâm người khác, nên thực hiện một sự thẩm xét (investigation - sự điều tra, xem xét kỹ lưỡng) về Như Lai (Tathāgata - danh hiệu của Đức Phật, nghĩa là “Người đã đến như vậy” hoặc “Người đã đi như vậy”) để xác định xem Ngài có phải là bậc giác ngộ hoàn toàn (fully enlightened - đạt được sự tỉnh thức viên mãn, thành Phật) hay không.”
3. “Bạch Thế Tôn, giáo pháp của chúng con lấy Đức Thế Tôn làm gốc rễ, được Đức Thế Tôn dẫn dắt, lấy Đức Thế Tôn làm nơi nương tựa. Lành thay nếu Đức Thế Tôn giải thích ý nghĩa của những lời này. Sau khi nghe từ Đức Thế Tôn, các tỳ kheo sẽ ghi nhớ.”
“Vậy thì, này các tỳ kheo, hãy lắng nghe và chú tâm [318] vào những gì Ta sẽ nói.”
“Vâng, bạch Thế Tôn,” các tỳ kheo vâng đáp. Đức Thế Tôn dạy điều này:
4. "Này các tỳ kheo, một vị tỳ kheo muốn tìm hiểu, không biết cách đọc tâm người khác, nên thẩm xét Như Lai về hai loại trạng thái, những trạng thái có thể nhận biết qua mắt và qua tai như sau: ‘Có hay không những trạng thái ô nhiễm (defiled states - những tâm bất thiện, phiền não như tham, sân, si) nơi Như Lai có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai?’ Khi thẩm xét Ngài, vị ấy đi đến chỗ biết rằng: ‘Không có trạng thái ô nhiễm nào có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai.’
5. "Khi đã biết điều này, vị ấy thẩm xét Ngài thêm nữa như sau: ‘Có hay không những trạng thái pha tạp (mixed states - những trạng thái thiện ác lẫn lộn, không hoàn toàn trong sạch cũng không hoàn toàn ô nhiễm) nơi Như Lai có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai?’ Khi thẩm xét Ngài, vị ấy đi đến chỗ biết rằng: ‘Không có trạng thái pha tạp nào có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai.’
6. "Khi đã biết điều này, vị ấy thẩm xét Ngài thêm nữa như sau: ‘Có hay không những trạng thái trong sạch (cleansed states - những tâm thiện, trạng thái đã được gột rửa phiền não) nơi Như Lai có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai?’ Khi thẩm xét Ngài, vị ấy đi đến chỗ biết rằng: ‘Có những trạng thái trong sạch có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai.’
7. "Khi đã biết điều này, vị ấy thẩm xét Ngài thêm nữa như sau: ‘Vị đáng kính này đã đạt được trạng thái thiện lành (wholesome state - trạng thái tâm tốt đẹp, không có tham, sân, si) này từ lâu dài hay chỉ mới đạt được gần đây?’ Khi thẩm xét Ngài, vị ấy đi đến chỗ biết rằng: ‘Vị đáng kính này đã đạt được trạng thái thiện lành này từ lâu dài; Ngài không phải chỉ mới đạt được gần đây.’
8. "Khi đã biết điều này, vị ấy thẩm xét Ngài thêm nữa như sau: ‘Vị đáng kính này đã được danh tiếng và sự nổi danh, vậy những nguy hiểm (dangers - những rủi ro, cám dỗ đi kèm với danh vọng) [liên quan đến danh tiếng và sự nổi danh] có được tìm thấy nơi Ngài không?’ Bởi vì, này các tỳ kheo, khi một vị tỳ kheo chưa được danh tiếng và sự nổi danh, những nguy hiểm [liên quan đến danh tiếng và sự nổi danh] không được tìm thấy nơi vị ấy; nhưng khi vị ấy đã được danh tiếng và sự nổi danh, những nguy hiểm đó có thể được tìm thấy nơi vị ấy. Khi thẩm xét Ngài, vị ấy đi đến chỗ biết rằng: ‘Vị đáng kính này đã được danh tiếng và sự nổi danh, nhưng những nguy hiểm [liên quan đến danh tiếng và sự nổi danh] không được tìm thấy nơi Ngài.’
9. "Khi đã biết điều này, [319] vị ấy thẩm xét Ngài thêm nữa như sau: ‘Vị đáng kính này có tự chủ không do sợ hãi (restrained without fear - sự kiểm soát bản thân xuất phát từ trí tuệ, không phải vì sợ hậu quả), không phải tự chủ do sợ hãi (restrained by fear - sự kiểm soát bản thân vì sợ bị trừng phạt hoặc sợ hậu quả xấu), và Ngài có tránh hưởng thụ các dục lạc (sensual pleasures - những thú vui liên quan đến năm giác quan: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân) vì Ngài không còn tham ái (without lust - trạng thái không còn ham muốn dục lạc) nhờ sự đoạn tận tham ái (destruction of lust - sự chấm dứt hoàn toàn lòng ham muốn) không?’ Khi thẩm xét Ngài, vị ấy đi đến chỗ biết rằng: ‘Vị đáng kính này tự chủ không do sợ hãi, không phải tự chủ do sợ hãi, và Ngài tránh hưởng thụ các dục lạc vì Ngài không còn tham ái nhờ sự đoạn tận tham ái.’
10. "Này các tỳ kheo, nếu những người khác hỏi vị tỳ kheo ấy rằng: ‘Đâu là lý do và bằng chứng của vị đáng kính để nói rằng: “Vị đáng kính đó tự chủ không do sợ hãi, không phải tự chủ do sợ hãi, và Ngài tránh hưởng thụ các dục lạc vì Ngài không còn tham ái nhờ sự đoạn tận tham ái”?’ - Trả lời một cách đúng đắn, vị tỳ kheo ấy sẽ đáp như sau: ‘Dù vị đáng kính đó sống trong Tăng đoàn (Sangha - cộng đồng những người xuất gia theo Phật) hay một mình, dù ở đó có người hạnh kiểm tốt, có người hạnh kiểm xấu, có người thuyết giảng cho một nhóm, [^486] dù ở đây có người tỏ ra quan tâm đến vật chất (material things - những thứ thuộc về đời sống vật chất, tài sản) và có người không bị vật chất làm vấy bẩn (unsullied - không bị ô nhiễm, không bị dính mắc), vị đáng kính đó vẫn không xem thường (despise - coi rẻ, khinh miệt) bất kỳ ai vì điều đó. [^487] Và tôi đã nghe và học điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: “Ta tự chủ không do sợ hãi, không phải tự chủ do sợ hãi, và Ta tránh hưởng thụ các dục lạc vì Ta không còn tham ái nhờ sự đoạn tận tham ái.”’
11. "Này các tỳ kheo, Như Lai nên được hỏi thêm về điều đó như sau: ‘Có hay không những trạng thái ô nhiễm có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai?’ Như Lai sẽ trả lời như sau: ‘Không có trạng thái ô nhiễm nào có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai.’
12. "Nếu được hỏi, ‘Có hay không những trạng thái pha tạp có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai?’ Như Lai sẽ trả lời như sau: ‘Không có trạng thái pha tạp nào có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai.’
13. "Nếu được hỏi, ‘Có hay không những trạng thái trong sạch có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai?’ Như Lai sẽ trả lời như sau: 'Có những trạng thái trong sạch có thể nhận biết qua mắt hoặc qua tai được tìm thấy nơi Như Lai. Chúng là con đường và phạm vi của ta, nhưng ta không đồng hóa mình với chúng (identify with - không chấp thủ, không coi đó là “tôi” hay “của tôi”). [^488]
14. "Này các tỳ kheo, một người đệ tử (disciple - người học trò, người đi theo) nên đến gần Bậc Đạo Sư (Teacher - người thầy dạy đạo), người nói như vậy, để nghe Giáo Pháp (Dhamma - lời dạy của Đức Phật, chân lý). Bậc Đạo Sư dạy cho vị ấy Giáo Pháp với những cấp độ ngày càng cao hơn, ngày càng vi diệu hơn, cùng với các khía cạnh sáng và tối tương ứng. Khi Bậc Đạo Sư dạy Giáo Pháp cho một vị tỳ kheo theo cách này, qua thắng trí (direct knowledge - abhiññā, sự hiểu biết trực tiếp, không qua suy luận, thường chỉ tuệ giác đặc biệt) về một giáo lý nào đó trong Giáo Pháp ấy, [320] vị tỳ kheo đi đến một kết luận về giáo pháp. [^489] Vị ấy đặt niềm tin (confidence - saddhā, thường dịch là đức tin, niềm tin dựa trên sự hiểu biết) nơi Bậc Đạo Sư như sau: ‘Đức Thế Tôn là bậc giác ngộ hoàn toàn, Giáo Pháp đã được Đức Thế Tôn khéo giảng (well proclaimed - được trình bày một cách hoàn hảo, rõ ràng), Tăng đoàn đang thực hành thiện đạo (practising the good way - đi theo con đường đúng đắn, chân chính).’
15. "Bây giờ, nếu những người khác hỏi vị tỳ kheo ấy rằng: ‘Đâu là lý do và bằng chứng của vị đáng kính để nói rằng, “Đức Thế Tôn là bậc giác ngộ hoàn toàn, Giáo Pháp đã được Đức Thế Tôn khéo giảng, Tăng đoàn đang thực hành thiện đạo”?’ - Trả lời một cách đúng đắn, vị tỳ kheo ấy sẽ đáp như sau: ‘Này các bạn, tôi đã đến gần Đức Thế Tôn để nghe Giáo Pháp. Đức Thế Tôn đã dạy tôi Giáo Pháp với những cấp độ ngày càng cao hơn, ngày càng vi diệu hơn, cùng với các khía cạnh sáng và tối tương ứng. Khi Đức Thế Tôn dạy Giáo Pháp cho tôi theo cách này, qua thắng trí về một giáo lý nào đó trong Giáo Pháp ấy, tôi đã đi đến một kết luận về giáo pháp. Tôi đã đặt niềm tin nơi Bậc Đạo Sư như sau: “Đức Thế Tôn là bậc giác ngộ hoàn toàn, Giáo Pháp đã được Đức Thế Tôn khéo giảng, Tăng đoàn đang thực hành thiện đạo.”’
16. “Này các tỳ kheo, khi niềm tin (faith - saddhā) của bất kỳ ai đã được gieo trồng, bén rễ và vững chắc nơi Như Lai qua những lý do, thuật ngữ và câu chữ này, niềm tin của người ấy được gọi là có cơ sở hợp lý (supported by reasons - dựa trên lý lẽ, bằng chứng), bén rễ trong thấy biết (rooted in vision - dựa trên sự hiểu biết, trí tuệ, sự chứng kiến), kiên cố (firm - vững chắc, không lay chuyển); [^490] nó không thể bị bác bỏ (invincible - không thể bị đánh bại, không thể bị lật đổ) bởi bất kỳ sa môn (recluse - người xuất gia, tu sĩ nói chung) hay bà la môn (brahmin - tu sĩ hoặc người thuộc giai cấp Bà la môn ở Ấn Độ cổ đại) nào, hay chư thiên (god - các vị trời trong các cõi trời) nào, hay Ma vương (Māra - hiện thân của cám dỗ, trở ngại trên con đường tu tập) nào, hay Phạm thiên (Brahmā - vị trời ở cõi Phạm thiên, cao hơn các cõi trời dục giới) nào, hay bởi bất kỳ ai trên thế gian. Này các tỳ kheo, đó là cách có sự thẩm xét Như Lai đúng theo Giáo Pháp, và đó là cách Như Lai được thẩm xét kỹ lưỡng đúng theo Giáo Pháp.”
Đó là những gì Đức Thế Tôn đã dạy. Các tỳ kheo hài lòng và hoan hỷ với lời dạy của Đức Thế Tôn.