Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 93. Kinh Assalāyana

(Assalāyana Sutta)

[147] 1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn trú tại thành Xá-vệ (Sāvatthī), trong Rừng Kỳ-đà (Jeta’s Grove), vườn của ông Cấp Cô Độc (Anāthapiṇḍika).

2. Bấy giờ, có khoảng năm trăm vị Bà-la-môn từ nhiều tỉnh khác nhau đang ở tại Xá-vệ vì một công việc nào đó. Rồi các vị Bà-la-môn ấy suy nghĩ: “Vị Sa-môn Cồ-đàm này mô tả về sự thanh tịnh (purification - visuddhi - sự làm cho trong sạch, thoát khỏi ô nhiễm) cho cả bốn giai cấp. [^869] Ai có thể tranh luận với ông ấy về khẳng định này?”

3. Lúc đó, có một thanh niên Bà-la-môn tên là Assalāyana đang ở tại Xá-vệ. Chàng còn trẻ, đầu cạo trọc, mười sáu tuổi, thông thạo Ba kinh Vệ-đà cùng với từ vựng, nghi lễ, ngữ âm, từ nguyên, và lịch sử là phần thứ năm; giỏi về ngữ văn và ngữ pháp, hoàn toàn tinh thông triết học tự nhiên và các tướng của bậc Đại Nhân (marks of a Great Man - mahāpurisa lakkhaṇa - các dấu hiệu đặc biệt trên thân thể của một vị Phật hoặc Chuyển Luân Thánh Vương). Bấy giờ, các vị Bà-la-môn nghĩ: “Có chàng thanh niên Bà-la-môn tên Assalāyana này đang ở Xá-vệ. Chàng còn trẻ… hoàn toàn tinh thông triết học tự nhiên và các tướng của bậc Đại Nhân. Chàng sẽ có thể tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này.”

4. Thế là các vị Bà-la-môn đến gặp thanh niên Bà-la-môn Assalāyana và nói với chàng: “Thưa Tôn giả Assalāyana, vị Sa-môn Cồ-đàm này mô tả sự thanh tịnh cho cả bốn giai cấp. Mong Tôn giả Assalāyana hãy đến và tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này.”

Khi nghe vậy, thanh niên Bà-la-môn Assalāyana đáp: “Thưa quý vị, Sa-môn Cồ-đàm là người nói Giáo Pháp (Dhamma - lời dạy của Đức Phật, chân lý). Mà những người nói Giáo Pháp thì rất khó tranh luận. Tôi không thể tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này.”

Lần thứ hai, các vị Bà-la-môn nói với chàng: “Thưa Tôn giả Assalāyana, vị Sa-môn Cồ-đàm này mô tả sự thanh tịnh cho cả bốn giai cấp. Mong Tôn giả Assalāyana hãy đến [148] và tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này. Vì việc tu học của một người Bà-la-môn đã được Tôn giả Assalāyana hoàn tất.” [^870]

Lần thứ hai, thanh niên Bà-la-môn Assalāyana đáp: “Thưa quý vị, Sa-môn Cồ-đàm là người nói Giáo Pháp. Mà những người nói Giáo Pháp thì rất khó tranh luận. Tôi không thể tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này.”

Lần thứ ba, các vị Bà-la-môn nói với chàng: “Thưa Tôn giả Assalāyana, vị Sa-môn Cồ-đàm này mô tả sự thanh tịnh cho cả bốn giai cấp. Mong Tôn giả Assalāyana hãy đến và tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này. Vì việc tu học của một người Bà-la-môn đã được Tôn giả Assalāyana hoàn tất. Mong Tôn giả Assalāyana đừng để bị đánh bại mà chưa hề ra trận.”

Khi nghe vậy, thanh niên Bà-la-môn Assalāyana đáp: “Thưa quý vị, Sa-môn Cồ-đàm là người nói Giáo Pháp. Mà những người nói Giáo Pháp thì rất khó tranh luận. Tôi không thể tranh luận với Sa-môn Cồ-đàm về khẳng định này. Tuy nhiên, thưa quý vị, theo lời yêu cầu của quý vị, tôi sẽ đi.”

5. Sau đó, thanh niên Bà-la-môn Assalāyana cùng với một số đông Bà-la-môn đến gặp Đức Thế Tôn và chào hỏi Ngài. Sau khi cuộc nói chuyện lịch sự và thân mật kết thúc, chàng ngồi xuống một bên và thưa với Đức Thế Tôn: “Thưa Tôn giả Cồ-đàm, các vị Bà-la-môn nói như thế này: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất, các giai cấp khác đều thấp kém hơn; Bà-la-môn là giai cấp thanh bạch nhất, các giai cấp khác đều đen tối; chỉ có Bà-la-môn mới được thanh tịnh, không phải những người không phải Bà-la-môn; chỉ có Bà-la-môn mới là con của Phạm Thiên, là dòng dõi của Phạm Thiên, sinh ra từ miệng Ngài, sinh bởi Phạm Thiên, được tạo ra bởi Phạm Thiên, là người thừa kế của Phạm Thiên.’ Tôn giả Cồ-đàm nói gì về điều đó?”

“Này Assalāyana, người ta thấy phụ nữ Bà-la-môn có kinh nguyệt, mang thai, sinh con và cho con bú. [^871] Thế mà những người sinh ra từ bụng mẹ là phụ nữ Bà-la-môn lại nói như thế này: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… chỉ có Bà-la-môn mới là con của Phạm Thiên, là dòng dõi của Phạm Thiên, sinh ra từ miệng Ngài, sinh bởi Phạm Thiên, được tạo ra bởi Phạm Thiên, là người thừa kế của Phạm Thiên.’” [149]

6. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Ông có nghe rằng ở xứ Yona và Kamboja [^872] và ở các xứ ngoại biên khác chỉ có hai giai cấp là chủ và nô lệ, và rằng chủ có thể trở thành nô lệ và nô lệ có thể trở thành chủ không?”

“Thưa Tôn giả, tôi có nghe như vậy.”

“Vậy thì dựa vào sức mạnh [lập luận] nào hay dựa vào sự hỗ trợ [uy quyền] nào mà các vị Bà-la-môn trong trường hợp này lại nói rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên’?”

7. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? [^873] Giả sử một người thuộc giai cấp quý tộc (Sát-đế-lỵ) sát sinh, lấy của không cho, tà dâm, nói dối, nói lời đâm thọc, nói lời thô ác, nói lời phù phiếm, tham lam, có tâm sân hận, và giữ tà kiến (wrong view - micchā diṭṭhi - quan điểm sai lầm, không đúng sự thật, đặc biệt về nghiệp và quả). Sau khi thân hoại mạng chung, chỉ có người đó [có khả năng] tái sinh vào cõi khổ, cõi dữ, đọa xứ, thậm chí địa ngục (state of deprivation, unhappy destination, perdition, hell - apāya, duggati, vinipāta, niraya - các cảnh giới tái sinh đau khổ) – chứ không phải một người Bà-la-môn sao? Giả sử một người thương gia (Phệ-xá)… một người lao động (Thủ-đà-la) sát sinh… và giữ tà kiến. Sau khi thân hoại mạng chung, chỉ có người đó [có khả năng] tái sinh vào cõi khổ, cõi dữ, đọa xứ, thậm chí địa ngục – chứ không phải một người Bà-la-môn sao?”

“Không, thưa Tôn giả Cồ-đàm. Dù là người quý tộc, Bà-la-môn, thương gia, hay người lao động – những người thuộc cả bốn giai cấp mà sát sinh [150]… và giữ tà kiến, sau khi thân hoại mạng chung, [đều có khả năng] tái sinh vào cõi khổ, cõi dữ, đọa xứ, thậm chí địa ngục.”

“Vậy thì dựa vào sức mạnh [lập luận] nào hay dựa vào sự hỗ trợ [uy quyền] nào mà các vị Bà-la-môn trong trường hợp này lại nói rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên’?”

8. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Giả sử một người Bà-la-môn từ bỏ sát sinh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà dâm, từ bỏ nói dối, từ bỏ nói lời đâm thọc, từ bỏ nói lời thô ác, và từ bỏ nói lời phù phiếm, và không tham lam, có tâm không sân hận, và giữ chánh kiến (right view - sammā diṭṭhi - quan điểm đúng đắn, phù hợp sự thật, đặc biệt về nghiệp và quả, Tứ Diệu Đế). Sau khi thân hoại mạng chung, chỉ có người đó [có khả năng] tái sinh vào cõi lành, thậm chí cõi trời (happy destination, heavenly world - sugati, sagga loka - các cảnh giới tái sinh an vui) – chứ không phải một người quý tộc, thương gia, hay người lao động sao?”

“Không, thưa Tôn giả Cồ-đàm. Dù là người quý tộc, Bà-la-môn, thương gia, hay người lao động – những người thuộc cả bốn giai cấp mà từ bỏ sát sinh… và giữ chánh kiến, sau khi thân hoại mạng chung, [đều có khả năng] tái sinh vào cõi lành, thậm chí cõi trời.”

“Vậy thì dựa vào sức mạnh [lập luận] nào hay dựa vào sự hỗ trợ [uy quyền] nào mà các vị Bà-la-môn trong trường hợp này lại nói rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên’?”

9. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, [151] nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Chỉ có người Bà-la-môn mới có khả năng phát triển tâm từ (loving-kindness - mettā - tâm mong muốn chúng sinh được an vui, không thù hận) đối với một vùng nào đó, không thù địch và không sân hận, chứ không phải người quý tộc, thương gia, hay người lao động sao?”

“Không, thưa Tôn giả Cồ-đàm. Dù là người quý tộc, Bà-la-môn, thương gia, hay người lao động – những người thuộc cả bốn giai cấp đều có khả năng phát triển tâm từ đối với một vùng nào đó, không thù địch và không sân hận.”

“Vậy thì dựa vào sức mạnh [lập luận] nào hay dựa vào sự hỗ trợ [uy quyền] nào mà các vị Bà-la-môn trong trường hợp này lại nói rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên’?”

10. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Chỉ có người Bà-la-môn mới có khả năng lấy xơ mướp và bột tắm, đi ra sông, và gột rửa bụi bẩn, chứ không phải người quý tộc, thương gia, hay người lao động sao?”

“Không, thưa Tôn giả Cồ-đàm. Dù là người quý tộc, Bà-la-môn, thương gia, hay người lao động – những người thuộc cả bốn giai cấp đều có khả năng lấy xơ mướp và bột tắm, đi ra sông, và gột rửa bụi bẩn.”

“Vậy thì dựa vào sức mạnh [lập luận] nào hay dựa vào sự hỗ trợ [uy quyền] nào mà các vị Bà-la-môn trong trường hợp này lại nói rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên’?”

11. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

"Này Assalāyana, ông nghĩ sao? [152] Giả sử một vị vua thuộc dòng dõi quý tộc đã làm lễ đăng quang tập hợp ở đây một trăm người thuộc các dòng dõi khác nhau và nói với họ: ‘Này quý vị, hãy đến đây, bất cứ ai sinh ra trong dòng dõi quý tộc, dòng dõi Bà-la-môn hoặc dòng dõi vua chúa, hãy lấy một thanh cọ lửa trên bằng gỗ Sa-la (sāla), gỗ Sa-la-la (salala), gỗ đàn hương (sandalwood), hoặc gỗ Pa-đu-ma-ka (padumaka) và nhóm lửa tạo ra hơi nóng. Và cũng vậy, bất cứ ai sinh ra trong dòng dõi tiện dân (outcast clan - caṇḍāla), dòng dõi thợ săn (trapper clan - nesāda), dòng dõi thợ đan lát (wicker workers’ clan - veṇa), dòng dõi thợ làm xe (cartwrights’ clan - rathakāra), hoặc dòng dõi người hốt rác (scavengers’ clan - pukkusa), hãy lấy một thanh cọ lửa trên làm từ máng uống nước của chó, từ máng ăn của heo, từ thùng rác, hoặc từ gỗ thầu dầu (castor-oil wood) và nhóm lửa tạo ra hơi nóng.’

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Khi lửa được nhóm lên và hơi nóng được tạo ra bởi một người trong nhóm đầu tiên, ngọn lửa đó có ánh lửa, màu sắc và sự rực rỡ, và có thể dùng nó cho các mục đích của lửa không? Trong khi đó, khi lửa được nhóm lên và hơi nóng được tạo ra bởi một người trong nhóm thứ hai, ngọn lửa đó sẽ không có ánh lửa, không màu sắc, không rực rỡ, và không thể dùng nó cho các mục đích của lửa sao?”

“Không, thưa Tôn giả Cồ-đàm. Khi lửa được nhóm lên và hơi nóng được tạo ra bởi một người trong nhóm đầu tiên, ngọn lửa đó sẽ có ánh lửa, màu sắc và sự rực rỡ, và có thể dùng nó cho các mục đích của lửa. Và khi lửa được nhóm lên và hơi nóng được tạo ra bởi một người trong nhóm thứ hai, ngọn lửa đó cũng sẽ có ánh lửa, màu sắc và sự rực rỡ, và cũng có thể dùng nó cho các mục đích của lửa. Vì tất cả lửa đều có ánh lửa, [153] màu sắc và sự rực rỡ, và có thể dùng tất cả lửa cho các mục đích của lửa.”

“Vậy thì dựa vào sức mạnh [lập luận] nào hay dựa vào sự hỗ trợ [uy quyền] nào mà các vị Bà-la-môn trong trường hợp này lại nói rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên’?”

12. “Mặc dù Tôn giả Cồ-đàm nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.’”

“Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Giả sử một thanh niên quý tộc chung sống với một cô gái Bà-la-môn, và một đứa con trai được sinh ra từ sự chung sống đó. Đứa con trai sinh ra từ một thanh niên quý tộc và một cô gái Bà-la-môn nên được gọi là người quý tộc theo cha hay người Bà-la-môn theo mẹ?”

“Thưa Tôn giả Cồ-đàm, nó có thể được gọi bằng cả hai.”

13. “Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Giả sử một thanh niên Bà-la-môn ở đây chung sống với một cô gái quý tộc, và một đứa con trai được sinh ra từ sự chung sống đó. Đứa con trai sinh ra từ một thanh niên Bà-la-môn và một cô gái quý tộc nên được gọi là người quý tộc theo mẹ hay người Bà-la-môn theo cha?”

“Thưa Tôn giả Cồ-đàm, nó có thể được gọi bằng cả hai.”

14. “Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Giả sử một con ngựa cái được phối giống với một con lừa đực, và một con la con được sinh ra. Con la con đó nên được gọi là ngựa theo mẹ hay lừa theo cha?” “Thưa Tôn giả Cồ-đàm, đó là con la, vì nó không thuộc về loại nào cả. [154] Tôi thấy sự khác biệt trong trường hợp cuối cùng này, nhưng tôi không thấy sự khác biệt nào trong hai trường hợp trước.”

15. “Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Giả sử có hai anh em học trò Bà-la-môn, cùng một mẹ sinh ra, một người chăm học và thông minh, còn người kia không chăm học cũng không thông minh. Các vị Bà-la-môn sẽ mời ai ăn trước trong một bữa cúng giỗ, hay trong một lễ cúng dường cơm sữa, hay trong một bữa tiệc tế lễ, hay trong một bữa tiệc đãi khách?”

“Trong những dịp như vậy, thưa Tôn giả Cồ-đàm, các vị Bà-la-môn sẽ mời người chăm học và thông minh ăn trước; vì làm sao vật cúng dường cho người không chăm học cũng không thông minh lại có thể mang lại quả lớn (great fruit - mahapphala - kết quả tốt đẹp, lợi ích to lớn từ hành động thiện)?”

16. “Này Assalāyana, ông nghĩ sao? Giả sử có hai anh em học trò Bà-la-môn, cùng một mẹ sinh ra, một người chăm học và thông minh, nhưng phạm giới và có tánh xấu (immoral, bad character - dussīla, pāpadhamma - người không giữ gìn giới luật, có hành vi và tâm tính xấu ác), còn người kia không chăm học cũng không thông minh, nhưng giữ giới và có tánh tốt (virtuous, good character - sīlavantu, kalyāṇadhamma - người giữ gìn giới luật, có hành vi và tâm tính tốt đẹp). Các vị Bà-la-môn sẽ mời ai ăn trước trong một bữa cúng giỗ, hay trong một lễ cúng dường cơm sữa, hay trong một bữa tiệc tế lễ, hay trong một bữa tiệc đãi khách?”

“Trong những dịp như vậy, thưa Tôn giả Cồ-đàm, các vị Bà-la-môn sẽ mời người không chăm học cũng không thông minh, nhưng giữ giới và có tánh tốt ăn trước; vì làm sao vật cúng dường cho người phạm giới và có tánh xấu lại có thể mang lại quả lớn?”

17. “Này Assalāyana, trước tiên, ông đứng trên lập trường về sanh (birth - jāti - sự sinh ra, nguồn gốc dòng dõi), sau đó ông đứng trên lập trường về học vấn kinh điển (scriptural learning - ajjhena - sự học thuộc và hiểu biết các kinh sách Vệ-đà), và sau đó ông đã đi đến chỗ đứng trên chính nền tảng rằng sự thanh tịnh là dành cho cả bốn giai cấp, như Ta mô tả.”

Khi nghe vậy, thanh niên Bà-la-môn Assalāyana ngồi im lặng, bối rối, vai rũ xuống, đầu cúi gằm, buồn rầu, và không đáp lại được. Biết được điều này, Đức Thế Tôn nói với chàng:

18. "Này Assalāyana, xưa kia, khi bảy vị đạo sĩ (seers - isi - người tu hành khổ hạnh, thường sống ẩn dật) Bà-la-môn đang sống trong những túp lều lá trong rừng, một ác kiến (pernicious view - pāpakaṃ diṭṭhigataṃ - quan điểm sai lầm và tai hại) này đã khởi lên trong họ: ‘Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất…[155]…là người thừa kế của Phạm Thiên.’ Bấy giờ, đạo sĩ Devala Hắc Ám (Devala the Dark - Devala Kaṇha) nghe được điều này. [^874] Rồi ông sửa lại tóc và râu, mặc y phục màu vàng sẫm, mang đôi dép chắc chắn, và cầm một cây gậy bằng vàng, xuất hiện trong sân của bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn. Sau đó, trong khi đi tới đi lui trong sân của bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn, đạo sĩ Devala Hắc Ám nói như thế này: ‘Các vị đạo sĩ Bà-la-môn đáng kính ấy đã đi đâu rồi? Các vị đạo sĩ Bà-la-môn đáng kính ấy đã đi đâu rồi?’ Bấy giờ, bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn nghĩ: ‘Ai đang đi tới đi lui trong sân của bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn như một kẻ quê mùa nói rằng: “Các vị đạo sĩ Bà-la-môn đáng kính ấy đã đi đâu rồi? Các vị đạo sĩ Bà-la-môn đáng kính ấy đã đi đâu rồi?” Chúng ta hãy nguyền rủa hắn!’ Rồi bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn nguyền rủa đạo sĩ Devala Hắc Ám như thế này: ‘Hãy thành tro bụi, kẻ đê tiện kia! Hãy thành tro bụi, kẻ đê tiện kia!’ Nhưng bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn càng nguyền rủa ông, đạo sĩ Devala Hắc Ám lại càng trở nên ưa nhìn, xinh đẹp và khôi ngô hơn. Bấy giờ, bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn nghĩ: ‘Sự khổ hạnh (asceticism - tapa - sự tu hành ép xác, hành hạ thân thể) của chúng ta thật vô ích, đời sống phạm hạnh (holy life - brahmacariya - đời sống trong sạch, thường chỉ việc tu hành xuất gia hoặc giữ giới nghiêm túc) của chúng ta thật vô ích; vì trước đây khi chúng ta nguyền rủa bất cứ ai rằng: “Hãy thành tro bụi, kẻ đê tiện kia! Hãy thành tro bụi, kẻ đê tiện kia!” thì người đó luôn biến thành tro bụi; nhưng chúng ta càng nguyền rủa người này, ông ta lại càng trở nên ưa nhìn, xinh đẹp và khôi ngô hơn.’

"‘Thưa quý vị, sự khổ hạnh của quý vị không vô ích, đời sống phạm hạnh của quý vị không vô ích. Nhưng, thưa quý vị, hãy từ bỏ lòng căm ghét đối với tôi.’ [156]

"‘Thưa ngài, chúng tôi đã từ bỏ lòng căm ghét đối với ngài. Ngài là ai?’

"‘Thưa quý vị, quý vị có nghe nói về đạo sĩ Devala Hắc Ám không?’ - ‘Thưa ngài, có.’ - ‘Thưa quý vị, tôi chính là ông ấy.’

"Rồi bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn đến gặp đạo sĩ Devala Hắc Ám và tỏ lòng kính trọng ông. Sau đó, ông nói với họ: ‘Thưa quý vị, tôi nghe rằng khi bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn đang sống trong những túp lều lá trong rừng, ác kiến này đã khởi lên trong họ: “Bà-la-môn là giai cấp cao quý nhất… là người thừa kế của Phạm Thiên.”’ - ‘Thưa ngài, đúng vậy.’

"‘Nhưng, thưa quý vị, quý vị có biết người mẹ đã sinh ra quý vị chỉ quan hệ với người Bà-la-môn mà chưa bao giờ với người không phải Bà-la-môn không?’ - ‘Thưa ngài, không.’

"‘Nhưng, thưa quý vị, quý vị có biết các bà mẹ của mẹ quý vị cho đến bảy đời trước chỉ quan hệ với người Bà-la-môn mà chưa bao giờ với người không phải Bà-la-môn không?’ - ‘Thưa ngài, không.’

"‘Nhưng, thưa quý vị, quý vị có biết người cha đã sinh ra quý vị chỉ quan hệ với phụ nữ Bà-la-môn mà chưa bao giờ với phụ nữ không phải Bà-la-môn không?’ - ‘Thưa ngài, không.’

"‘Nhưng, thưa quý vị, quý vị có biết các ông cha của cha quý vị cho đến bảy đời trước chỉ quan hệ với phụ nữ Bà-la-môn mà chưa bao giờ với phụ nữ không phải Bà-la-môn không?’ - ‘Thưa ngài, không.’

"‘Nhưng, thưa quý vị, quý vị có biết sự thụ thai (conception of an embryo - gabbhassa avakkanti - quá trình hình thành bào thai trong bụng mẹ) trong bụng mẹ diễn ra như thế nào không?’

"‘Thưa ngài, chúng tôi biết sự thụ thai trong bụng mẹ diễn ra như thế nào. [157] Ở đây, có sự giao hợp của cha và mẹ, và đó là lúc người mẹ có thể thụ thai, và chúng sanh sắp tái sanh (being to be reborn - gandhabba - thực thể trung gian giữa hai kiếp sống, chờ đợi điều kiện để nhập thai) có mặt. Như vậy, sự thụ thai trong bụng mẹ diễn ra thông qua sự kết hợp của ba yếu tố này.’ [^875]

"‘Vậy thì, thưa quý vị, quý vị có biết chắc chắn rằng chúng sanh sắp tái sanh đó là người quý tộc, Bà-la-môn, thương gia, hay người lao động không?’

"‘Thưa ngài, chúng tôi không biết chắc chắn rằng chúng sanh sắp tái sanh đó là người quý tộc, Bà-la-môn, thương gia, hay người lao động.’

"‘Nếu vậy, thưa quý vị, thì quý vị là gì?’

"‘Nếu vậy, thưa ngài, chúng tôi không biết chúng tôi là gì.’

“Này Assalāyana, ngay cả bảy vị đạo sĩ Bà-la-môn đó, khi bị đạo sĩ Devala Hắc Ám gặng hỏi, chất vấn và vặn hỏi về chính khẳng định của họ về sanh, cũng không thể bảo vệ được nó. Vậy làm sao ông, khi bị Ta gặng hỏi, chất vấn và vặn hỏi bây giờ về khẳng định của ông về sanh, lại có thể bảo vệ được nó? Ông, người dựa vào giáo lý của các bậc thầy, thậm chí [còn không xứng đáng] làm người giữ muỗng Punna cho họ.” [^876]

19. Khi nghe vậy, thanh niên Bà-la-môn Assalāyana thưa với Đức Thế Tôn: “Thật vi diệu, thưa Tôn giả Cồ-đàm! Thật vi diệu, thưa Tôn giả Cồ-đàm!.. (như Kinh 91, §37)… Kể từ hôm nay, xin Tôn giả Cồ-đàm hãy ghi nhớ con là một cư sĩ tại gia (lay follower - upāsaka - người Phật tử tại gia) đã quy y (gone for refuge - saraṇaṃ gata - tìm đến nương tựa nơi Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng) Ngài trọn đời.”

93. KINH ASSALÀYANA

93. KINH ASSALÀYANA (Assalàyana Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn trú ở Savatthi, Jetavana, tại tinh xá ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc).

Lúc bấy giờ khoảng năm trăm Bà-la-môn từ nhiều quốc độ khác nhau trú tại Savatthi vì một vài công việc. Những vị Bà-la-môn ấy suy nghĩ: “Sa-môn Gotama này chủ trương bốn giai cấp đều thanh tịnh. Ai có thể cùng với Sa-môn Gotama thảo luận vấn đề này?”

Lúc bấy giờ thanh niên Assalayana trú ở Savatthi, trẻ tuổi, đầu cạo trọc, chỉ có mười sáu tuổi, tinh thông ba tập Veda, với tự vựng, lễ nghi, ngữ nguyên và thứ năm là các cổ truyện, thông hiểu từ ngữ và văn phạm, thâm hiểu Thuận thế luận và Ðại nhân tướng. Rồi các Bà-la-môn ấy suy nghĩ: “Thanh niên Assalayana này trú ở Savatthi, trẻ tuổi, đầu cạo trọc, chỉ có mười sáu tuổi, tinh thông ba tập Veda, với tự vựng, lễ nghi, ngữ nguyên và thứ năm là các cổ truyện, thông hiểu từ ngữ và văn phạm, thâm hiểu Thuận thế luận và Ðại nhân tướng. Vị ấy có thể thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này”. Rồi những Bà-la-môn ấy đi đến thanh niên Assalayana, sau khi đến nói với thanh niên Assalayana:

– Tôn giả Assalayana, Sa-môn Gotama chủ trương bốn giai cấp đều thanh tịnh. Tôn giả Assalayana hãy đến thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này.

Khi nghe nói vậy, thanh niên Assalayana nói với các Bà-la-môn ấy:

– Sa-môn Gotama là vị nói đúng pháp. Và những ai nói đúng pháp thật rất khó thảo luận. Tôi không có thể thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này.

Lần thứ hai các Bà-la-môn nói với thanh niên Assalayana:

– Tôn giả Assalayana, Sa-môn Gotama này chủ trương bốn giai cấp đều thanh tịnh. Tôn giả Assalayana hãy đến thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này. Tôn giả Assalayana đã sống đời sống của vị du hành khất sĩ.

Lần thứ hai, thanh niên Assalayana nói với các vị Bà-la-môn ấy:

– Sa-môn Gotama là bậc nói đúng pháp. Và những người nói đúng pháp thật rất khó thảo luận. Tôi không có thể thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này.

Lần thứ ba, những vị Bà-la-môn ấy nói với thanh niên Assalayana:

– Tôn giả Assalayana, Sa-môn Gotama này chủ trương bốn giai cấp đều thanh tịnh. Tôn giả Assalayana, hãy đến thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này. Tôn giả Assalayana đã sống đời sống của vị du hành khất sĩ. Tôn giả Assalayana chớ có bị chiến bại trong một cuộc chiến bại không có binh khí chống cự.

Khi nghe nói vậy, thanh niên Assalayana nói với các vị Bà-la-môn ấy:

– Thật sự tôi không chấp nhận được (lời yêu cầu) chư Tôn giả. Tôn giả Gotama là bậc nói đúng pháp. Và những ai nói đúng pháp thật rất khó thảo luận. Tôi không có thể thảo luận với Sa-môn Gotama về vấn đề này. Tuy vậy tôi cũng sẽ đi, như lời chư Tôn giả yêu cầu.

Rồi thanh niên Assalayana cùng với đại chúng Bà-la-môn đi đến Thế Tôn, sau khi đến nói lên với Thế Tôn những lời chào đón hỏi thăm, sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, liền ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, thanh niên Assalayana bạch Thế Tôn:

– Thưa Tôn giả Gotama, các vị Bà-la-môn nói như sau: “Chỉ có Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt; chỉ có Bà-la-môn là màu da trắng, giai cấp khác là màu da đen; chỉ có Bà-la-môn là thanh tịnh, các giai cấp phi Bà-la-môn không được như vậy. Chỉ có Bà-la-môn mới là con chính thống Phạm thiên, sanh từ miệng Phạm thiên, do Phạm thiên sanh, do Phạm thiên tạo ra, là con cháu thừa tự Phạm thiên”. Ở đây, Tôn giả Gotama nói thế nào?

– Nhưng này Assalayana, các nữ Bà-la-môn, vợ các Bà-la-môn được thấy là có kinh nguyệt, có mang thai, có sanh con, có cho con bú. Dầu vậy, các vị Bà-la-môn ấy sanh ra từ nữ căn lại nói: “Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt. Chỉ có Bà-la-môn là màu da trắng, giai cấp khác là màu da đen; chỉ có Bà-la-môn là thanh tịnh, các giai cấp phi Bà-la-môn không được như vậy. Chỉ có Bà-la-môn mới là con chính thống Phạm thiên, sanh từ miệng Phạm thiên, do Phạm thiên tạo ra, là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Dầu Tôn giả Gotama có nói như vậy, nhưng các vị Bà-la-môn vẫn tự nghĩ rằng: “Chỉ có Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Ông có nghe chăng? Tại các biên địa quốc độ khác như Yona và Kamboja, chỉ có hai giai cấp: chủ nhân và đầy tớ. Sau khi làm chủ nhân, lại trở thành đầy tớ; sau khi làm đầy tớ, lại trở thành chủ nhân?

– Thưa vâng, con có nghe. Trong các quốc độ biên địa như Yona, Kamboja, chỉ có hai giai cấp: chủ nhân và đầy tớ. Sau khi làm chủ nhân, lại trở thành đầy tớ, sau khi làm đầy tớ, lại trở thành chủ nhân.

– Ở đây, này Assalayana, do sức mạnh gì, do xác tín gì của các Bà-la-môn, mà ở đây các vị Bà-la-môn lại nói: “Chỉ có giai cấp Bà-la-môn là tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”?

– Dầu Tôn giả Gotama có nói như vậy, nhưng ở đây vị Bà-la-môn vẫn nghĩ như sau: “Chỉ có giai cấp Bà-la-môn là tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Chỉ có người Khattiya (Sát-đế-lỵ) sát sanh, lấy của không cho, có tà hạnh trong các dục, nói láo, nói hai lưỡi, nói ác khẩu, nói lời phù phiếm, có tâm tham, có tâm sân, có tà kiến: sau khi thân hoại mạng chung mới bị sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Bà-la-môn không phải như vậy? Và chỉ có người Vessa và người Sudda sát sanh, lấy của không cho, có tà hạnh trong các dục, nói láo, nói hai lưỡi, nói ác khẩu, nói lời phù phiếm, có tham tâm, có sân tâm, có tà kiến, sau khi thân hoại mang chung, mới bị sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Các Bà-la-môn không phải như vậy?

– Không phải như vậy, Tôn giả Gotama. Người Khattiya cũng vậy, Tôn giả Gotama, nếu sát sanh, lấy của không cho, có tà hạnh trong các dục, nói láo, nói hai lưỡi, nói ác khẩu, nói lời phù phiếm, có tham tâm, có sân tâm, có tà kiến, sau khi thân hoại mạng chung, cũng bị sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Bà-la-môn cũng vậy, Tôn giả Gotama, Vessa cũng vậy, Tôn giả Gotama, Sudda cũng vậy, Tôn giả Gotama. Tất cả bốn giai cấp, Tôn giả Gotama, nếu sát sanh, lấy của không cho, có tà hạnh trong các dục, nói láo, nói hai lưỡi, nói ác khẩu, nói lời phù phiếm, có tham tâm, có sân tâm, có tà kiến, sau khi thân hoại mạng chung đều sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.

– Ở đây, này Assalayana, do sức mạnh gì, do xác tín gì của Bà-la-môn, mà các Bà-la-môn lại nói: “Chỉ có giai cấp Bà-la-môn là tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”?

– Dầu Tôn giả Sa-môn có nói như vậy, nhưng ở đây, các Bà-la-môn vẫn nghĩ như sau: “Chỉ có Bà-la- môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Chỉ có Bà-la-môn từ bỏ sát sanh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà hạnh trong các dục, từ bỏ nói láo, từ bỏ nói hai lưỡi, từ bỏ ác khẩu, từ bỏ nói lời phù phiếm, không có tham tâm, không có sân tâm, (có chánh kiến) sau khi thân hoại mạng chung được sanh vào thiện thú, Thiên giới, cõi đời này. Khattiya không được vậy, Vessa không được vậy, Sudda không được vậy?

– Không phải vậy, Tôn giả Gotama. Khattiya cũng vậy, Tôn giả Gotama, nếu từ bỏ sát sanh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà hạnh trong các dục, từ bỏ nói láo, từ bỏ nói hai lưỡi, từ bỏ ác khẩu, từ bỏ nói lời phù phiếm, không có tham tâm, không có sân tâm, có chánh kiến, thì sau khi thân hoại mạng chung cũng được sanh vào thiện thú, Thiên giới; cõi đời này. Bà-la-môn cũng vậy, Tôn giả Gotama; Vessa cũng vậy, Tôn giả Gotama; Sudda cũng vậy, Tôn giả Gotama. Tất cả bốn giai cấp, Tôn giả Gotama, nếu từ bỏ sát sanh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà hạnh trong các dục, từ bỏ nói láo, từ bỏ nói hai lưỡi, từ bỏ ác khẩu, từ bỏ nói lời phù phiếm, không có tham tâm, không có sân tâm, có chánh kiến, thì sau khi thân hoại mạng chung, đều được sanh vào thiện thú, Thiên giới, cõi đời này.

– Ở đây, này Assalayana, do sức mạnh gì, do xác tín gì của Bà-la-môn, mà các Bà-la-môn lại nói: “Chỉ có Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”?

– Dầu Tôn giả Gotama có nói như vậy, nhưng ở đây, các Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: “Chỉ có Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Chỉ có Bà-la-môn mới có thể trong quốc độ này tu tập từ tâm, không hận, không sân, Khattiya không thể được, Vessa không thể được, Sudda không thể được?

– Không phải vậy, Tôn giả Gotama. Khattiya, Tôn giả Gotama, cũng có thể trong quốc độ này tu tập từ tâm, không hận, không sân. Bà-la-môn cũng vậy, Tôn giả Gotama; Vessa cũng vậy, Tôn giả Gotama; Sudda cũng vậy, Tôn giả Gotama. Tất cả bốn giai cấp, Tôn giả Gotama, đều có thể trong quốc độ này tu tập từ tâm, không hận, không sân.

– Ở đây, này Assalayana, do sức mạnh gì, do xác tín gì của Bà-la-môn, mà ở đây các Bà-la-môn lại nói như sau: “Bà-la-môn là giai cấp tối thương, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”?

– Dầu Tôn giả Gotama có nói như vậy, nhưng ở đây các Bà-la-môn vẫn nghĩ rằng: “Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Chỉ có Bà-la-môn mới có thể, sau khi cầm cào lưng và bột tắm đi đến sông tắm sạch bụi bặm, Khattiya không thể được, Vessa không thể được, Sudda không thể được?

– Không phải vậy, thưa Tôn giả Gotama. Tôn giả Gotama, Khattiya cũng có thể, sau khi cầm cào lưng và bột tắm, đi đến sông tắm sạch bụi bặm. Bà-la-môn cũng vậy Tôn giả Gotama; Vessa cũng vậy, Tôn giả Gotama; Sudda cũng vậy, Tôn giả Gotama. Tất cả bốn giai cấp, Tôn giả Gotama, đều có thể, sau khi cầm cào lưng và bột tắm, đi đến sông tắm sạch bụi bặm.

– Ở đây, này Assalayana, do sức mạnh gì, xác tín gì của các Bà-la-môn, mà ở đây các Bà-la-môn lại nói như sau: “Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”?

– Dầu Tôn giả Gotama có nói như vậy, nhưng ở đây các Bà-la-môn vẫn nghĩ như sau: “Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Ở đây, nếu có vua Khattiya đã làm lễ quán đảnh, cho hội họp một trăm người thuộc nhiều chủng tánh khác nhau và nói: “Quý vị hãy đến đây, quý vị nào thuộc gia đình Khattiya, thuộc gia đình Bà-la-môn, sanh ra từ hoàng tộc, hãy đem đến phần trên của đồ quay lửa, bằng cây sala, hay cây salala, hay cây chiên-đàn, hay cây sen, quay cho lửa và sức nóng hiện ra. Còn những người thuộc gia đình Chiên-đà-la (hạ tiện), thuộc gia đình săn bắn, thuộc gia đình làm đồ tre, thuộc gia đình làm xe cộ, thuộc gia đình đổ phân, hãy đem đến bộ phận trên của đồ quay lửa làm bằng gỗ máng chó ăn, hay máng heo ăn, hay máng giặt đồ, hay củi khô từ cây y lan (elanda: cây thu đủ thầu dầu), và quay cho bậc lửa và sức nóng hiện ra”.

Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Có phải chỉ có ngọn lửa được nhen lên và sức nóng được tạo ra từ người thuộc gia đình Khattiya, thuộc gia đình Bà-la-môn sanh từ hoàng tộc, sau khi đem đến bộ phận trên của đồ quay lửa, làm bằng cây sala, hay cây salala, hay cây chiên-đàn, hay cây sen, chỉ có lửa ấy mới có ngọn, mới có màu sắc, mới có ánh sáng, và chỉ có ngọn lửa ấy mới dùng được vào các công việc do lửa đem lại. Còn ngọn lửa được nhen lên và sức nóng được tạo ra từ người thuộc gia đình hạ tiện, thuộc gia đình săn bắn, thuộc gia đình làm đồ tre, thuộc gia đình làm xe cộ, thuộc gia đình làm đổ phân, sau khi đem đến bộ phận trên của đồ quay lửa làm bằng gỗ máng chó ăn, hay máng heo ăn, hay máng giặt đồ, hay củi khô từ cây y-lan, lửa ấy không có ngọn, không có màu sắc, không có ánh sáng, và ngọn lửa ấy không có thể dùng được vào các công việc do lửa đem lại?

– Không phải vậy, thưa Tôn giả Gotama. Ngọn lửa được nhen lên, sức nóng được tạo ra, Tôn giả Gotama, từ người thuộc gia đình Khattiya, thuộc gia đình Bà-la-môn sanh từ hoàng tộc, sau khi đem đến bộ phận trên của đồ quay lửa, làm bằng cây sala, hay cây salala, hay cây chiên-đàn, hay cây sen, lửa ấy có ngọn, có màu sắc, có ánh sáng, ngọn lửa ấy dùng được vào các công việc do lửa đem lại. Và ngọn lửa được nhen lên, và sức nóng được tạo ra từ người thuộc gia đình hạ tiện, thuộc gia đình săn bắn, thuộc gia đình làm đồ tre, thuộc gia đình làm xe cộ, thuộc gia đình đổ phân, sau khi đem đến bộ phận trên của đồ quay lửa, làm bằng gỗ máng chó ăn, hay máng heo ăn, hay máng giặt đồ, hay củi khô từ cây y-lan, lửa ấy cũng có ngọn, cũng có màu sắc, cũng có ánh sáng, và ngọn lửa ấy có thể dùng được vào công việc do lửa đem lại. Thưa Tôn giả Gotama, tất cả loại lửa đều có ngọn, đều có màu sắc, đều có ánh sáng; tất cả loại lửa đều có thể được dùng vào các công việc do lửa đem lại.

– Ở đây, này Assalayana, do sức mạnh gì, do xác tín gì của các Bà-la-môn mà các Bà-la-môn ở đây lại nói: “Chỉ có Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt. Chỉ có Bà-la-môn là da trắng, giai cấp khác là da đen. Chỉ có Bà-la-môn là thanh tịnh, các giai cấp phi Bà-la-môn không phải như vậy. Chỉ có Bà-la-môn mới là con chính thống Phạm thiên, sanh ra từ miệng Phạm thiên, do Phạm thiên sanh, do Phạm thiên tạo ra, là con cháu thừa tự Phạm thiên”?

– Dầu Tôn giả Gotama có nói như vậy, nhưng ở đây các Bà-la-môn vẫn nghĩ như sau: “Chỉ có Bà-la- môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Ở đây một nam tử Khattiya cưới một nữ nhân Bà-la-môn làm vợ. Do hôn phối này, họ sanh được đứa con trai. Ðứa con trai ấy sanh ra từ nam tử Khattiya và nữ nhân Bà- la-môn. Nó giống mẹ nó hay giống cha nó; nó được gọi là Khattiya hay được gọi là Ba La Môn?

– Thưa Tôn giả Gotama, đứa con trai ấy sanh ra từ nam tử Khattiya và nữ nhân Bà-la-môn; nó giống mẹ nó và cũng giống cha nó, và được gọi là Khattiya và cũng được gọi là Bà-la-môn.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Ở đây, một nam tử Bà-la-môn cưới một nữ nhân Khattiya và do

hôn phối này, họ sanh được đứa con trai. Người con trai ấy được sanh từ nam tử Bà-la-môn và nữ nhân Khattiya; nó giống mẹ nó, hay giống cha nó; nó được gọi là Khattiya, (hay) cũng được gọi là Bà-la- môn?

– Thưa Tôn giả Gotama, người con trai sanh ra từ nam tử Bà-la-môn và nữ nhân Khattiya; nó giống mẹ nó; và giống cha nó, và nó được gọi là Khattiya, và cũng được gọi là Bà-la-môn.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Ở đây, có con ngựa cái giao phối với con lừa. Do sự giao phối này, chúng sanh được con la. Con la ấy sanh ra từ con ngựa cái và con lừa; nó giống mẹ nó, hay giống cha nó; nó được gọi là ngựa, hay nó được gọi là lừa?

– Tôn giả Gotama, do sự giao phối khác giống như vậy, nó là con la. Ðó là sự sai khác, thưa Tôn giả Gotama, mà tôi thấy ở đây. Nhưng ở chỗ khác, đối với sự vật khác, tôi không thấy sai biệt gì.

– Này Assalayana, Ông nghĩ thế nào? Ở đây, có hai anh em thanh niên, đồng mẹ khác cha; một người đọc tụng, thông hiểu Thánh điển; một người không đọc tụng, không hiểu Thánh điển. Ở đây, giữa hai vị này, các Bà-la-môn sẽ cúng dường ai trước các vật cúng cho người chết, các thực vật tế đàn, các món ăn trong các lễ hy sinh, các đồ ăn đãi khách?

– Thưa Tôn giả Gotama, vị thanh niên nào đọc tụng, thông hiểu Thánh điển, các Bà-la-môn sẽ cúng dường người ấy trước, các vật cúng cho người chết, các thực vật tế đàn, các món ăn trong các lễ hy sinh, các đồ ăn đãi khách. Bởi vì, thưa Tôn giả Gotama, cúng dường cho người không đọc tụng, không thông hiểu Thánh điển làm sao có quả lớn được.

– Này Assalayana, nhà ngươi nghĩ thế nào? Ở đây, có hai anh em thanh niên (Bà-la-môn) đồng mẹ khác cha; một người đọc tụng thông hiểu Thánh điển, theo ác giới, hành ác pháp; một người không đọc tụng, không thông hiểu Thánh điển, trì giới, hành thiện pháp. Ở đây, các người Bà-la-môn cúng dường cho ai trước các vật cúng cho người chết, các thực vật tế đàn, các món ăn trong các lễ hy sinh, hay các đồ ăn đãi khách?

– Thưa Tôn giả Gotama, vị thanh niên nào không đọc tụng, không thông hiểu Thánh điển, nhưng trì giới, hành thiện pháp; ở đây, các Bà-la-môn cúng dường cho người ấy trước, các vật cúng cho người chết, các thực vật tế đàn, các món ăn trong các lễ hy sinh, hay các đồ ăn đãi khách. Bởi vì, thưa Tôn giả Gotama, cúng dường cho người theo ác giới, hành ác pháp làm sao có quả lớn được!

– Này Assalayana, trước hết Ông đi về sanh chủng. Bỏ sanh chủng, Ông đi về Thánh điển. Bỏ Thánh điển, Ông đi về sự thanh tịnh của bốn giai cấp mà Ta đã chủ trương.

Nghe nói vậy, thanh niên Assalayana ngồi im lặng, ủ rủ, co vai, cúi đầu, sững sờ, mở miệng không ra lời.

Rồi Thế Tôn sau khi biết được thanh niên Assalayana im lặng ủ rủ, co vai, cúi đầu, sững sờ, mở miệng không ra lời, liền nói với thanh niên Assalayana:

– Thuở xưa, này Assalayana, trong khi bảy ẩn sĩ Bà-la-môn thảo luận trong những am thất bằng lá tại một khu rừng, ác kiến sau đây được khởi lên: “Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… là con cháu thừa tự Phạm thiên”. Này Assalayana, ẩn sĩ Asita Devala được nghe: "Trong khi bảy ẩn sĩ Bà-la-môn thảo luận trong những am thất bằng lá, tại một khu rừng, ác kiến sau đây được khởi lên: “Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt… con cháu thừa tự Phạm thiên”? Ẩn sĩ Asita Devala, sau khi sửa soạn râu tóc, đắp y vải màu đỏ tía, đi dép với nhiều lớp (đường viền) kiên cố, cầm

một cây gậy bằng vàng, liền hiện ra trong hành lang am thất của bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn. Rồi này Assalayana, ẩn sĩ Asita Devala đi qua, đi lại trong hành lang am thất của bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn và nói:

– “Nay những Tôn giả ẩn sĩ Bà-la-môn này đi đâu? Nay những Tôn giả ẩn sĩ Bà-la-môn này đi đâu?”

Rồi này Assalayana, bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn suy nghĩ như sau: “Kẻ kia là ai đang đi qua lại trong hành lang am thất bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn như một con bò đi vòng tròn, lại nói như sau: “Nay những vị ẩn sĩ Bà-la-môn này đi đâu? Nay những vị ẩn sĩ Bà-la-môn này đi đâu?” Chúng ta hãy dùng chú thuật trù yếm Ông ta”. Rồi này Assalayana, bảy ẩn sĩ Bà-la-môn dùng chú thuật trù yếm ẩn sĩ Asita Devala: “Hãy trở thành tro tàn hạ liệt”. Nhưng này Assalayana, bảy ẩn sĩ càng dùng chú thuật trù yếm, ẩn sĩ Asita Devala càng trở thành đẹp đẽ, trở thành dễ nhìn, trở thành khả ái. Rồi này Assalayana, bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn suy nghĩ như sau: “Thật trống rỗng thay, khổ hạnh của chúng ta! Phạm hạnh của chúng ta không có hiệu quả. Trước kia, khi chúng ta dùng chú thuật trù yếm người nào: “Hãy trở thành tro tàn hạ liệt” Người ấy trở thành tro tàn ngay. Nhưng nay chúng ta càng dùng chú thuật trù yếm người này, người này lại càng trở nên đẹp đẽ, trở thành dễ nhìn, trở thành khả ái”.

“-- Khổ hạnh, chư Tôn giả, không phải trống rỗng, Phạm hạnh (quý vị) không phải không hiệu quả. Chư Tôn giả, hãy từ bỏ tâm oán hận đối với ta”.

“-- Có tâm oán hận nào đối với Tôn giả, chúng tôi sẽ bỏ. Tôn giả là ai?”

“-- Chư Tôn giả có nghe nói đến ẩn sĩ Asita Devala không?”

“_ Thưa có nghe, Tôn giả”.

“-- Chư Tôn giả, vị ấy là ta”.

Rồi này Assalayana, bảy ẩn sĩ Bà-la-môn đến đảnh lễ ẩn sĩ Asita Devala. Rồi ẩn sĩ Asita Devala nói với bảy ẩn sĩ Bà-la-môn:

"-- Chư Tôn giả, tôi có nghe như sau: “Trong khi bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn thảo luận tại am thất bằng lá trong khu rừng, ác tà kiến như sau khởi lên: Chỉ có Bà-la-môn là giai cấp tối thượng, giai cấp khác là hạ liệt. Chỉ có Bà-la-môn màu da trắng, giai cấp khác màu da đen. Chỉ có Bà-la-môn là thanh tịnh, các giai cấp phi Bà-la-môn không được như vậy. Chỉ có Bà-la-môn là con chính thống Phạm thiên, sanh ra từ miệng Phạm thiên, do Phạm thiên sanh, do Phạm thiên tạo ra, là con cháu thừa tự Phạm thiên”.

“-- Thưa vâng, Tôn giả”.

“-- Nhưng chư Tôn giả, chư tôn giả có biết mẹ sanh của họ chỉ giao hợp với các Bà-la-môn, không với phi Bà-la-môn?”

“-- Thưa không vậy, Tôn giả”.

“-- Nhưng chư Tôn giả, chư Tôn giả có biết mẹ sanh của họ, cho đến bảy đời tổ mẫu của họ chỉ giao hợp với các Bà-la-môn, không với phi Bà-la-môn?”

“-- Thưa không vậy, Tôn giả”.

“-- Nhưng chư Tôn giả, chư Tôn giả có biết cha sanh của họ chỉ giao hợp với các nữ Bà-la-môn không với phi nữ Bà-la-môn?”

“-- Thưa không vậy, Tôn giả”

“-- Nhưng chư Tôn giả, chư Tôn giả có biết cha sanh của họ, cho đến bảy đời tổ phụ của họ chỉ giao hợp với các nữ Bà-la-môn, không với phi Bà-la-môn?”

“-- Không phải vậy, Tôn giả”.

“-- Chư Tôn giả, chư Tôn giả có biết nhập thai là như thế nào?”

“-- Thưa Tôn giả, chúng con biết nhập thai như thế này. Ở đây, mẹ cha phải giao hợp, người mẹ phải trong thời (có thể thọ sanh), hương ấm (gandhabha) phải hiện hữu, ba sự như vậy có hòa hợp, nhập thai mới thành tựu”.

“-- Chư Tôn giả, chư Tôn giả có biết hương ấm ấy là Khattiya, hay Bà-la-môn, hay Vessa, hay Sudda?”

“-- Thưa Tôn giả, chúng tôi không biết hương ấm ấy là Khattiya, hay Bà-la-môn, hay Vessa, hay Sudda”.

“-- Chư Tôn giả, sự tình là như vậy, chư Tôn giả có biết chư Tôn giả là ai không?”

“-- Thưa Tôn giả, sự tình là như vậy, chúng tôi không có biết chúng tôi là ai”.

Này Assalayana, bảy vị ẩn sĩ Bà-la-môn ấy bị ẩn sĩ Asita Devala, chất vấn, cật vấn, nạn vấn về vấn đề sanh chủng (jativada) của họ, không có thể ứng đáp được. Làm sao nay Ông bị ta chất vấn, cật vấn, nạn vấn về vấn đề sanh chủng của Ông lại có thể ứng đáp được, khi Ông cùng một Ðạo sư với họ và không có Punna, người biết sử dụng thìa đổ sữa (làm lễ tế tự).

Khi được nói vậy, thanh niên Assalayana bạch Thế Tôn:

– Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường cho người bị lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc; cũng vậy, Chánh pháp đã được Tôn giả Gotama dùng nhiều phương tiện trình bày, giải thích. Con xin quy y Thế Tôn, quy y Pháp và quy y chúng Tỷ-kheo. Mong Tôn giả Gotama nhận con làm đệ tử, từ nay cho đến mạng chung, con xin trọn đời quy ngưỡng.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • sự thanh tịnh / visuddhi / purification: Sự làm cho trong sạch, thoát khỏi ô nhiễm phiền não, đạt đến trạng thái giải thoát. Trong ngữ cảnh này, Đức Phật bác bỏ quan điểm chỉ có Bà-la-môn mới đạt được sự thanh tịnh.
  • tướng của bậc Đại Nhân / mahāpurisa lakkhaṇa / marks of a Great Man: 32 dấu hiệu đặc biệt trên thân thể của một vị Phật hoặc một vị Chuyển Luân Thánh Vương (vua cai trị toàn cõi thế giới bằng Chánh pháp).
  • Giáo Pháp / Dhamma / Dhamma: Lời dạy của Đức Phật, chân lý về bản chất của thực tại, con đường dẫn đến giải thoát khổ đau.
  • tà kiến / micchā diṭṭhi / wrong view: Quan điểm sai lầm, không phù hợp với sự thật, đặc biệt là phủ nhận luật nhân quả (nghiệp báo), không tin có đời sau, không tin có sự giác ngộ.
  • cõi khổ, cõi dữ, đọa xứ, địa ngục / apāya, duggati, vinipāta, niraya / state of deprivation, unhappy destination, perdition, hell: Các cảnh giới tái sinh đau khổ do hậu quả của các hành động bất thiện (ác nghiệp), bao gồm địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, và a-tu-la.
  • chánh kiến / sammā diṭṭhi / right view: Quan điểm đúng đắn, phù hợp với sự thật, là yếu tố đầu tiên trong Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo). Bao gồm hiểu biết về Tứ Diệu Đế, luật nhân quả, và bản chất vô thường, khổ, vô ngã của các pháp.
  • cõi lành, cõi trời / sugati, sagga loka / happy destination, heavenly world: Các cảnh giới tái sinh an vui do hậu quả của các hành động thiện (thiện nghiệp), bao gồm cõi người và các cõi trời.
  • lòng từ / mettā / loving-kindness: Tâm mong muốn cho tất cả chúng sinh được an lạc, hạnh phúc, không có sự thù hận hay ác ý. Là một trong Tứ Vô Lượng Tâm (Từ, Bi, Hỷ, Xả).
  • quả lớn / mahapphala / great fruit: Kết quả tốt đẹp, lợi ích to lớn, hạnh phúc lâu dài phát sinh từ các hành động thiện lành, đặc biệt là việc cúng dường đến người có đạo đức.
  • phạm giới, có tánh xấu / dussīla, pāpadhamma / immoral, bad character: Người không giữ gìn các giới luật đạo đức (như năm giới), có hành vi và tâm tính xấu ác, bất thiện.
  • giữ giới, có tánh tốt / sīlavantu, kalyāṇadhamma / virtuous, good character: Người giữ gìn các giới luật đạo đức, có hành vi và tâm tính tốt đẹp, thiện lành.
  • sanh / jāti / birth: Sự sinh ra, nguồn gốc dòng dõi, giai cấp xã hội dựa trên sự sinh ra. Trong kinh này, Đức Phật chỉ ra rằng giá trị con người không nằm ở nguồn gốc sanh mà ở phẩm hạnh và hành động.
  • học vấn kinh điển / ajjhena / scriptural learning: Sự học thuộc lòng, nghiên cứu và hiểu biết các kinh sách thiêng liêng, trong bối cảnh này là kinh Vệ-đà của Bà-la-môn giáo.
  • đạo sĩ / isi / seer: Người tu hành khổ hạnh, thường sống ẩn dật trong rừng núi, được cho là có trí tuệ và năng lực đặc biệt thông qua sự tu tập.
  • ác kiến / pāpakaṃ diṭṭhigataṃ / pernicious view: Quan điểm sai lầm và có hại, dẫn đến khổ đau cho mình và người khác, như quan điểm về sự ưu việt của giai cấp Bà-la-môn.
  • khổ hạnh / tapa / asceticism: Sự tu hành bằng cách ép xác, hành hạ thân thể với niềm tin rằng điều đó sẽ dẫn đến thanh tịnh hoặc sức mạnh tâm linh. Đức Phật đã thực hành khổ hạnh nhưng sau đó từ bỏ vì thấy đó không phải con đường đúng đắn.
  • đời sống phạm hạnh / brahmacariya / holy life: Đời sống trong sạch, thanh cao, thường chỉ đời sống xuất gia tu hành, giữ giới nghiêm túc, hướng đến mục tiêu giải thoát. Cũng có thể áp dụng cho người tại gia giữ giới thanh tịnh.
  • sự thụ thai / gabbhassa avakkanti / conception of an embryo: Quá trình hình thành một bào thai trong bụng mẹ, theo Phật giáo cần có ba yếu tố: sự giao hợp của cha mẹ, người mẹ trong thời kỳ có thể thụ thai, và sự có mặt của một chúng sanh trung ấm (gandhabba) chờ tái sinh.
  • chúng sanh sắp tái sanh / gandhabba / being to be reborn: Thực thể tâm thức tồn tại giữa hai kiếp sống (thân trung ấm), chờ đợi đủ duyên để nhập vào bào thai và bắt đầu một đời sống mới.
  • cư sĩ tại gia / upāsaka (nam), upāsikā (nữ) / lay follower: Người Phật tử tại gia, đã quy y Tam Bảo và thực hành lời Phật dạy trong đời sống hàng ngày.
  • quy y / saraṇaṃ gata / gone for refuge: Hành động tìm đến nương tựa nơi Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) làm kim chỉ nam cho đời sống tu tập, đánh dấu sự trở thành một người Phật tử.
  • bốn giai cấp / cattāro vaṇṇā / four castes: Hệ thống phân chia xã hội Ấn Độ cổ đại thành bốn nhóm chính: Sát-đế-lỵ (khattiya - vua chúa, chiến binh), Bà-la-môn (brāhmaṇa - tu sĩ, học giả), Phệ-xá (vessa - thương gia, nông dân), và Thủ-đà-la (sudda - người lao động, tôi tớ). Đức Phật không chấp nhận sự phân biệt này về mặt tâm linh.