Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 92. Kinh Sela

(Sela Sutta)

1. Như vầy tôi nghe. [^867] Một thời Đức Thế Tôn đang du hóa tại xứ Anguttarāpa cùng với đại chúng Tăng đoàn tỳ kheo (monks-bhikkhus-nhà sư) đông đảo, [102] khoảng một ngàn hai trăm năm mươi vị tỳ kheo, và cuối cùng ngài đến một thị trấn của xứ Anguttarāpa tên là Āpaṇa.

2. Đạo sĩ bện tóc Keṇiya nghe tin: “Sa-môn Gotama, con trai của dòng họ Thích Ca, xuất gia từ dòng họ Thích Ca, đang du hóa tại xứ Anguttarāpa cùng với đại chúng Tăng đoàn tỳ kheo đông đảo, khoảng một ngàn hai trăm năm mươi [103] vị tỳ kheo, và ngài đã đến Āpaṇa. Tiếng lành về Tôn giả Gotama đã được đồn xa như sau…(như Kinh 91, §3)… Bậc Thế Tôn đó là bậc A-la-hán (arahant - người đã hoàn toàn giác ngộ, xứng đáng được cúng dường), bậc Chánh Đẳng Giác (fully enlightened - người tự mình giác ngộ hoàn toàn), bậc Minh Hạnh Túc (perfect in true knowledge and conduct - người hoàn hảo về trí tuệ và đức hạnh), bậc Thiện Thệ (sublime/well-gone - người đã đi đến nơi tốt đẹp), bậc Thế Gian Giải (knower of worlds - người hiểu biết thế gian), bậc Vô Thượng Sĩ Điều Ngự Trượng Phu (incomparable leader of persons to be tamed - bậc tối cao hướng dẫn những người cần được điều phục), bậc Thiên Nhân Sư (teacher of gods and humans - thầy của trời và người), bậc Phật (buddha - người giác ngộ), bậc Thế Tôn (blessed - người được tôn kính). Thật tốt lành thay khi được gặp các bậc A-la-hán như vậy.”

3. Khi ấy, đạo sĩ bện tóc Keṇiya đến gặp Đức Thế Tôn, chào hỏi ngài, và sau khi trao đổi những lời thăm hỏi thân mật, hòa nhã, ông ngồi xuống một bên. Đức Thế Tôn thuyết một bài Pháp (Dhamma - giáo lý của Đức Phật) để chỉ dạy, khích lệ, làm phấn chấn và vui lòng ông. Sau khi được Đức Thế Tôn chỉ dạy, khích lệ, làm phấn chấn và vui lòng bằng bài Pháp thoại, đạo sĩ bện tóc Keṇiya bạch Đức Thế Tôn: “Xin Tôn giả Gotama cùng với Tăng đoàn tỳ kheo nhận lời mời dùng bữa trai Tăng vào ngày mai của con.”

Khi được thỉnh mời như vậy, Đức Thế Tôn bảo ông: “Này Keṇiya, Tăng đoàn tỳ kheo rất đông, [104] gồm một ngàn hai trăm năm mươi vị tỳ kheo, mà ông lại hoàn toàn tin tưởng vào các vị Bà-la-môn (brahmins - giai cấp tu sĩ và học giả trong xã hội Ấn Độ cổ đại).”

Lần thứ hai, đạo sĩ bện tóc Keṇiya bạch Đức Thế Tôn: “Thưa Tôn giả Gotama, mặc dù Tăng đoàn tỳ kheo rất đông, gồm một ngàn hai trăm năm mươi vị tỳ kheo, và mặc dù con hoàn toàn tin tưởng vào các vị Bà-la-môn, nhưng xin Tôn giả Gotama cùng với Tăng đoàn tỳ kheo nhận lời mời dùng bữa trai Tăng vào ngày mai của con.” Lần thứ hai, Đức Thế Tôn bảo ông: “Này Keṇiya, Tăng đoàn tỳ kheo rất đông…”

Lần thứ ba, đạo sĩ bện tóc Keṇiya bạch Đức Thế Tôn: “Thưa Tôn giả Gotama, mặc dù Tăng đoàn rất đông… nhưng xin Tôn giả Gotama cùng với Tăng đoàn tỳ kheo nhận lời mời dùng bữa trai Tăng vào ngày mai của con.” Đức Thế Tôn im lặng nhận lời.

4. Khi biết Đức Thế Tôn đã nhận lời, đạo sĩ bện tóc Keṇiya từ chỗ ngồi đứng dậy, trở về am thất của mình và nói với bạn bè, người thân và quyến thuộc như sau: “Này quý vị, bạn bè, người thân và quyến thuộc của tôi, hãy nghe đây. Tôi đã mời Sa-môn Gotama cùng với Tăng đoàn tỳ kheo dùng bữa vào ngày mai. Xin hãy giúp tôi mua sắm và chuẩn bị những thứ cần thiết.”

Họ đáp: “Vâng, thưa ngài,” rồi người thì đào bếp lò, người thì chẻ củi, người thì rửa chén bát, người thì chuẩn bị bình nước, người thì sắp đặt chỗ ngồi, trong khi chính đạo sĩ bện tóc Keṇiya thì dựng một cái rạp.

5. Lúc bấy giờ, Bà-la-môn Sela đang ở tại Āpaṇa. [105] Ông là người thông suốt Ba tập Vệ-đà (Three Vedas - bộ kinh cổ xưa của Ấn Độ giáo) cùng với từ vựng, nghi lễ tế tự, ngữ âm, từ nguyên, và lịch sử là thứ năm; tinh thông ngữ văn và ngữ pháp, hoàn toàn am tường triết học tự nhiên và các tướng của bậc Đại Nhân (marks of a Great Man - các dấu hiệu đặc biệt trên thân thể của một người phi thường), và đang dạy tụng kinh cho ba trăm đệ tử Bà-la-môn.

6. Vào thời điểm đó, đạo sĩ bện tóc Keṇiya hoàn toàn tin tưởng vào Bà-la-môn Sela. Khi ấy, Bà-la-môn Sela, trong khi đi kinh hành cùng với ba trăm đệ tử Bà-la-môn của mình, đã đến am thất của đạo sĩ bện tóc Keṇiya. Ở đó, ông thấy có người đang đào bếp lò, người đang chẻ củi, người đang rửa chén bát, người đang chuẩn bị bình nước, người đang sắp đặt chỗ ngồi, trong khi chính đạo sĩ bện tóc Keṇiya đang dựng một cái rạp.

7. Khi thấy vậy, ông hỏi đạo sĩ bện tóc Keṇiya: “Này Tôn giả Keṇiya, có phải ngài sắp tổ chức lễ cưới hay lễ gả không? Hay có cuộc tế lễ lớn nào chăng? Hay là Vua Seniya Bimbisāra xứ Ma-kiệt-đà (Magadha) cùng đoàn tùy tùng đông đảo đã được mời dùng bữa vào ngày mai?”

8. “Thưa Tôn giả Sela, tôi không tổ chức lễ cưới hay lễ gả, Vua Seniya Bimbisāra xứ Ma-kiệt-đà cùng đoàn tùy tùng đông đảo cũng không được mời dùng bữa vào ngày mai, nhưng tôi đang chuẩn bị một cuộc tế lễ lớn. Sa-môn Gotama, con trai của dòng họ Thích Ca, xuất gia từ dòng họ Thích Ca, đang du hóa tại xứ Anguttarāpa cùng với đại chúng Tăng đoàn tỳ kheo đông đảo, khoảng một ngàn hai trăm năm mươi vị tỳ kheo, và đã đến Āpaṇa. [106] Tiếng lành về Tôn giả Gotama đã được đồn xa như sau: ‘Bậc Thế Tôn đó là bậc A-la-hán, bậc Chánh Đẳng Giác, bậc Minh Hạnh Túc, bậc Thiện Thệ, bậc Thế Gian Giải, bậc Vô Thượng Sĩ Điều Ngự Trượng Phu, bậc Thiên Nhân Sư, bậc Phật, bậc Thế Tôn.’ Ngài đã được tôi mời dùng bữa vào ngày mai cùng với Tăng đoàn tỳ kheo.”

9. “Ông nói ‘Phật’ phải không, Keṇiya?”

“Tôi nói ‘Phật’, thưa ông Sela.”

“Ông nói ‘Phật’ phải không, Keṇiya?”

“Tôi nói ‘Phật’, thưa ông Sela.”

10. Bấy giờ, Bà-la-môn Sela khởi niệm: “Ngay cả danh từ ‘Phật’ này cũng thật khó gặp ở trên đời. Ba mươi hai tướng của bậc Đại Nhân đã được truyền lại trong các bài kinh thánh của chúng ta, và bậc Đại Nhân nào hội đủ các tướng ấy thì chỉ có hai con đường, không có con đường nào khác. Nếu sống đời tại gia, vị ấy sẽ trở thành một Chuyển Luân Thánh Vương (Wheel-turning Monarch - vị vua lý tưởng cai trị bằng Chánh pháp), một vị vua anh minh trị vì bằng Chánh pháp, chinh phục bốn phương, toàn thắng, người đã an định xứ sở và sở hữu bảy báu vật. Vị ấy có bảy báu vật này: báu vật bánh xe (wheel-treasure), báu vật voi (elephant-treasure), báu vật ngựa (horse-treasure), báu vật ngọc ma-ni (jewel-treasure), báu vật nữ (woman-treasure), báu vật gia chủ (steward-treasure), và thứ bảy là báu vật tướng quân (counsellor-treasure). Vị ấy có hơn một ngàn người con trai, dũng mãnh, anh hùng, có sức nhiếp phục quân đội đối phương; vị ấy trị vì khắp cõi đất cho đến bờ biển này mà không cần dùng đến roi, không cần dùng đến kiếm, chỉ bằng Chánh pháp. Nhưng nếu vị ấy xuất gia, từ bỏ đời sống gia đình, sống không gia đình, vị ấy sẽ trở thành một bậc A-la-hán, một bậc Chánh Đẳng Giác, người vén lên bức màn che trong thế gian.”

11. [Ông nói]: “Này ông Keṇiya thân mến, hiện nay Tôn giả Gotama, bậc A-la-hán, bậc Chánh Đẳng Giác, đang ở đâu?”

Khi được hỏi vậy, đạo sĩ bện tóc Keṇiya đưa cánh tay phải ra và nói: [107] “Ở đó, nơi hàng cây xanh kia, thưa Tôn giả Sela.”

12. Sau đó, Bà-la-môn Sela cùng với ba trăm đệ tử Bà-la-môn đến gặp Đức Thế Tôn. Ông nói với các đệ tử Bà-la-môn: “Này các vị, hãy đến nhẹ nhàng, bước đi cẩn thận; vì các bậc Thế Tôn này khó tiếp cận, các ngài sống một mình như sư tử. Khi ta đang nói chuyện với Sa-môn Gotama, các vị đừng xen vào ngắt lời ta, mà hãy đợi cho đến khi cuộc nói chuyện của chúng ta kết thúc.”

13. Rồi Bà-la-môn Sela đến gặp Đức Thế Tôn và chào hỏi ngài. Sau khi trao đổi những lời thăm hỏi thân mật, hòa nhã, ông ngồi xuống một bên và quan sát ba mươi hai tướng của bậc Đại Nhân trên thân Đức Thế Tôn. Ông thấy gần như đầy đủ ba mươi hai tướng của bậc Đại Nhân trên thân Đức Thế Tôn, ngoại trừ hai tướng; ông nghi ngờ và không chắc chắn về hai tướng đó, và ông không thể quyết định và xác quyết về chúng: về tướng âm mã tàng (male organ enclosed in a sheath - bộ phận sinh dục nam được bao bọc kín đáo) và về tướng lưỡi rộng dài.

Bấy giờ, Đức Thế Tôn khởi niệm: “Bà-la-môn Sela này thấy ba mươi hai tướng của bậc Đại Nhân trên thân ta, ngoại trừ hai tướng; ông ta nghi ngờ và không chắc chắn về hai tướng đó, và ông ta không thể quyết định và xác quyết về chúng: về tướng âm mã tàng và về tướng lưỡi rộng dài.”

14. Khi ấy, Đức Thế Tôn thể hiện thần thông (supernormal power - năng lực phi thường) đến độ Bà-la-môn Sela thấy được tướng âm mã tàng của Đức Thế Tôn. [108] Tiếp theo, Đức Thế Tôn le lưỡi ra, chạm đến cả hai lỗ tai, cả hai lỗ mũi, và dùng lưỡi che kín cả vầng trán.

15. Bấy giờ, Bà-la-môn Sela nghĩ: “Sa-môn Gotama có đủ ba mươi hai tướng của bậc Đại Nhân; đầy đủ chứ không thiếu sót. Nhưng ta không biết ngài có phải là Phật hay không. Tuy nhiên, ta đã nghe các vị Bà-la-môn lớn tuổi, bậc thầy truyền dạy rằng những vị là bậc A-la-hán, bậc Chánh Đẳng Giác, sẽ tự thể hiện mình khi được tán thán. Vậy ta hãy dùng những vần kệ thích hợp để tán thán Sa-môn Gotama trước mặt ngài.”

Rồi ông tán thán Đức Thế Tôn trước mặt ngài bằng những vần kệ thích hợp:

16. Sela

"Thân ngài toàn hảo, thật ưa nhìn, Hình dáng cân đối, đẹp tuyệt vời; Này Đức Thế Tôn, sắc vàng kim, Răng trắng tinh, ngài thật mạnh mẽ. Những nét tướng tốt của người sinh ra cao quý Đều hiện rõ trên thân ngài; Đây là những dấu hiệu của bậc Đại Nhân.

Mắt trong sáng, gương mặt rạng ngời, Oai nghiêm, thẳng tắp như ngọn lửa, Giữa hội chúng Sa-môn này Ngài tỏa sáng như mặt trời rực rỡ.

Một vị tỳ kheo đẹp đẽ dường ấy Với làn da ánh sắc vàng kim – Với vẻ đẹp hiếm có như vậy, sao ngài Lại bằng lòng với đời sống Sa-môn?

Ngài xứng đáng làm vua, làm chủ chiến xa, Một Chuyển Luân Thánh Vương, Người chiến thắng khắp bốn phương Và làm chủ cõi Diêm-phù-đề (Jambudīpa - tên cổ của Ấn Độ). [^868] [109]

Các chiến binh và vương tử cao quý Đều hết lòng phụng sự ngài, Này Gotama, ngài nên trị vì Là vua của loài người, vua trên các vua."

17. Phật

“Ta đã là vua rồi, này Sela,” Đức Thế Tôn trả lời. “Ta là vua tối thượng của Chánh pháp, Ta chuyển bánh xe Chánh pháp (Wheel of Dhamma - sự vận hành, truyền bá giáo pháp), Bánh xe không ai có thể ngăn lại.”

18. Sela

“Ngài tự nhận là bậc Chánh Đẳng Giác,” Bà-la-môn Sela nói, "Ngài nói với tôi, này Gotama, ‘Ta là vua tối thượng của Chánh pháp, Ta chuyển bánh xe Chánh pháp.’

Ai là vị tướng quân của ngài, vị đệ tử Nối gót theo đường lối của Bậc Đạo Sư? Ai là người giúp ngài chuyển Bánh xe mà ngài đã khởi động?"

19. Phật

“Bánh xe do ta khởi động,” Đức Thế Tôn trả lời, "Bánh xe Chánh pháp tối thượng ấy, Sāriputta (Xá-lợi-phất), con của Như Lai (Tathāgata - danh hiệu chỉ Đức Phật, nghĩa là ‘người đã đến như vậy’ hoặc ‘người đã đi như vậy’), Giúp ta trong việc chuyển bánh xe này.

Điều cần phải biết, đã được trực tiếp biết, Điều cần tu tập, đã được tu tập, Điều cần từ bỏ, đã được từ bỏ, Vì vậy, này Bà-la-môn, ta là Phật.

Vậy hãy dứt bỏ nghi ngờ về ta Và hãy để sự xác quyết thay thế, Vì thật khó để được thấy Các bậc Giác Ngộ. [110]

Ta là người mà sự hiện diện trên đời Rất hiếm khi gặp được, Ta là bậc Chánh Đẳng Giác, Ta, này Bà-la-môn, là vị lương y tối thượng.

Ta là bậc thánh không ai sánh bằng Đã nghiền nát tất cả đạo quân của Ma vương (Māra - hiện thân của cám dỗ, sự chết, và các chướng ngại trên con đường giác ngộ); Đã chiến thắng mọi kẻ thù, Ta hoan hỷ, không còn sợ hãi."

20. Sela

"Này các vị, hãy nghe điều này, hãy nghe lời ngài nói, Người có tuệ nhãn, vị lương y, Bậc anh hùng vĩ đại rống lên Như sư tử giữa rừng sâu.

Ai, dù thuộc dòng dõi hạ tiện, Lại không tin ngài khi thấy Ngài là bậc thánh không ai sánh bằng Đã nghiền nát tất cả đạo quân của Ma vương?

Bây giờ, ai muốn hãy theo ta Và ai không muốn, hãy cứ rời đi. Vì ta sẽ xuất gia theo ngài, Bậc trí tuệ cao vời này."

21. Các đệ tử

“Thưa thầy, nếu thầy chấp thuận Giáo pháp này của bậc Giác Ngộ, Chúng con cũng sẽ xuất gia theo ngài, Bậc trí tuệ cao vời này.”

22. Sela

“Ở đây có ba trăm vị Bà-la-môn Đang chắp tay cầu xin: ‘Xin cho chúng con được sống đời phạm hạnh (holy life - đời sống thanh tịnh, hướng đến giải thoát) Dưới sự dẫn dắt của ngài, ôi Đức Thế Tôn.’”

23. Phật

“Đời sống phạm hạnh đã được khéo giảng,” Đức Thế Tôn nói, "Này Sela, “Có thể thấy ngay tại đây, không mất thời gian; Người tinh tấn tu tập Sẽ thấy sự xuất gia có kết quả.”

24. Sau đó, Bà-la-môn Sela và hội chúng của ông đã nhận sự xuất gia dưới sự hướng dẫn của Đức Thế Tôn, và họ đã nhận sự cụ túc giới (full admission - lễ thọ giới chính thức để trở thành tỳ kheo).

25. Rồi, khi đêm đã qua, đạo sĩ bện tóc Keṇiya cho chuẩn bị nhiều loại vật thực ngon lành trong am thất của mình [111] và cho người báo giờ đến Đức Thế Tôn: “Đã đến giờ, thưa Tôn giả Gotama, bữa ăn đã sẵn sàng.” Bấy giờ, vào buổi sáng, Đức Thế Tôn đắp y, mang bát, cùng Tăng đoàn tỳ kheo đi đến am thất của đạo sĩ bện tóc Keṇiya và ngồi vào chỗ đã soạn sẵn. Sau đó, đạo sĩ bện tóc Keṇiya tự tay phục vụ và cúng dường các loại vật thực ngon lành cho Tăng đoàn tỳ kheo do Đức Phật dẫn đầu cho đến khi các vị hài lòng. Khi Đức Thế Tôn đã thọ thực xong và rời tay khỏi bát, đạo sĩ bện tóc Keṇiya lấy một chiếc ghế thấp và ngồi xuống một bên. Bấy giờ, Đức Thế Tôn chúc phúc cho ông bằng những vần kệ này:

26. "Tế lửa vinh quang nhờ lễ vật, Kinh Vệ-đà vinh quang nhờ Sāvitrī, Loài người vinh quang nhờ có vua, Sông ngòi vinh quang nhờ biển cả;

Mặt trăng là vinh quang của các vì sao, Mặt trời là vinh quang của mọi vật chiếu sáng; Công đức (Merit - phước báu tạo ra từ hành động thiện lành) là vinh quang của mọi người mong cầu; Tăng đoàn, vinh quang của những người bố thí."

Sau khi Đức Thế Tôn chúc phúc bằng những vần kệ này, ngài từ chỗ ngồi đứng dậy và rời đi.

27. Sau đó, không lâu sau khi thọ cụ túc giới, Tôn giả Sela và hội chúng của ông, [112] sống một mình, ẩn dật, tinh cần, nhiệt tâm, và quyết chí, đã tự mình chứng ngộ bằng trí tuệ trực tiếp (direct knowledge - sự hiểu biết trực tiếp, không qua trung gian), ngay trong hiện tại, đạt đến và an trú vào mục đích tối thượng của đời sống phạm hạnh mà vì đó các thiện nam tử chân chính xuất gia, từ bỏ đời sống gia đình, sống không gia đình. Họ trực tiếp biết rằng: “Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm xong, không còn trở lại trạng thái nào nữa.” Và Tôn giả Sela cùng với hội chúng của ông đã trở thành các bậc A-la-hán.

28. Bấy giờ, Tôn giả Sela cùng với hội chúng của ông đến gặp Đức Thế Tôn. Đắp y lệch một bên vai, chắp tay cung kính hướng về Đức Thế Tôn, ông bạch với ngài bằng những vần kệ này:

"Tám ngày đã qua, Bậc Toàn Giác, Kể từ khi chúng con quy y ngài. Trong bảy đêm này, ôi Đức Thế Tôn, Chúng con đã được điều phục trong giáo pháp của ngài.

Ngài là Phật, ngài là Bậc Đạo Sư, Ngài là Bậc Thánh, người chiến thắng Ma vương. Đã đoạn trừ mọi khuynh hướng xấu ác (evil tendencies - các xu hướng tâm lý bất thiện, còn gọi là tùy miên hay ngủ ngầm), Ngài đã vượt qua và dẫn dắt nhân loại vượt qua.

Ngài đã vượt lên mọi chấp thủ (attachments - sự bám víu, dính mắc vào các đối tượng), Ngài đã loại trừ mọi lậu hoặc (taints - những ô nhiễm tinh thần sâu kín làm chúng sinh trôi lăn trong luân hồi). Ngài là sư tử không còn vướng mắc, Ngài đã từ bỏ sợ hãi và kinh hoàng.

Nơi đây ba trăm vị tỳ kheo đứng Với đôi tay chắp lại tôn thờ. Ôi Bậc Anh Hùng, xin duỗi chân ra, Để những bậc vĩ đại này đảnh lễ Bậc Đạo Sư."

92. KINH SELA

92. KINH SELA (Sela Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn du hành ở Anguttarapa cùng với đại chúng Tỷ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị, và đi đến một thị trấn của Anguttarapa tên là Apana.

Bện tóc Keniya được nghe: "Sa-môn Gotama là Thích tử, xuất gia từ dòng họ Sakya, du hành ở Anguttarapa cùng với đại chúng Tỷ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị, và đã đến Apana. Tiếng đồn tốt đẹp sau đây về Tôn giả Gotama được khởi lên: “Ðây là Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn. Với thắng trí, Ngài tự thân chứng ngộ thế giới này cùng với Thiên giới, Phạm thiên giới, cùng với chúng Sa-môn, Bà-la-môn, các loài Trời và loài Người. Khi đã chứng ngộ, Ngài còn tuyên thuyết điều Ngài đã chứng ngộ. Ngài thuyết pháp sơ thiện, trung thiện, hậu thiện văn nghĩa đầy đủ. Ngài truyền dạy Phạm hạnh hoàn toàn đầy đủ, trong sạch. Tốt đẹp thay sự chiêm ngưỡng một vị A-la-hán như vậy!”.

Rồi bện tóc Keniya đi đến Thế Tôn, sau khi đến, nói lên những lời chào đón hỏi thăm với Thế Tôn, sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, liền ngồi xuống một bên. Thế Tôn với pháp thoại khai thị cho bện tóc Keniya đang ngồi một bên, khích lệ, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ. Bện tóc Keniya sau khi được Thế Tôn với pháp thoại khai thị, khích lệ, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ, liền bạch Thế Tôn:

– Mong Tôn giả Gotama nhận lời mời của con ngày mai dùng cơm với chúng Tỷ-kheo.

Ðược nghe nói vậy, Thế Tôn nói với bện tóc Keniya:

– Này Keniya, chúng Tỷ-kheo rất lớn, đến một ngàn hai trăm năm mươi Tỷ-kheo, và Ông có lòng tín thành với các Bà-la-môn.

Lần thứ hai, bện tóc Keniya bạch Thế Tôn:

– Thưa Tôn giả Gotama, dầu chúng Tỷ-kheo rất lớn, đến một ngàn hai trăm năm mươi Tỷ-kheo, và dầu con có lòng tín thành với các Bà-la-môn, mong Tôn giả Gotama nhận lời mời của con, ngày mai dùng cơm với chúng Tỷ-kheo!

Lần thứ hai, Thế Tôn nói với bện tóc Keniya:

– Này Keniya, chúng Tỷ-kheo rất lớn, đến một ngàn hai trăm năm mươi Tỷ-kheo, và Ông có lòng tín thành với các Bà-la-môn.

Lần thứ ba, bện tóc Keniya bạch Thế Tôn:

– Thưa Tôn giả Gotama, dầu chúng Tỷ-kheo rất lớn, đến một ngàn hai trăm năm mươi Tỷ-kheo, và dầu con có lòng tín thành với các vị Bà-la-môn, mong Tôn giả Gotama nhận lời mời của con, ngày mai dùng cơm với chúng Tỷ-kheo!

Thế Tôn im lặng nhận lời. Bện tóc Keniya, sau khi được biết Thế Tôn đã nhận lời, từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến tịnh xá của mình, sau khi đến liền bảo các thân hữu, bà con huyết thống:

– Quý vị Thân hữu, bà con huyết thống hãy nghe tôi. Sa-môn Gotama đã được tôi mời ngày mai đến dùng cơm với chúng Tỷ-kheo. Vậy Quý vị hãy tự thân giúp việc cho tôi.

– Thưa vâng, Tôn giả.

Các thân hữu, bà con huyết thống của bện tóc Keniya vâng đáp bện tóc Keniya. Có người thời đào hố (làm lò nấu); có người bửa củi; có người rửa chén bát; có người sắp đặt ghè nước; có người sửa soạn ghế ngồi; còn bện tóc Keniya tự mình dựng lên một giàn hoa hình tròn (Mandalamala).

Lúc bấy giờ Bà-la-môn Sela trú tại Apana, vị này tinh thông ba tập Veda, với tự vựng, lễ nghi, ngữ nguyên và thứ năm là các cổ truyện, thông hiểu từ ngữ và văn phạm, thâm hiểu Thuận thế luận và Ðại nhân tướng. Vị này dạy chú thuật (manta) cho ba trăm thanh niên Bà-la-môn.

Lúc bấy giờ bện tóc Keniya có lòng tín thành với Bà-la-môn Sela. Rồi Bà-la-môn Sela, với ba trăm thanh niên Bà-la-môn vây quanh, tản bộ du hành đi đến tinh xá của bện tóc Keniya. Bà-la-môn Sela thấy tại tinh xá của bện tóc Keniya, có người thời đào hố (làm lò nấu); có người bửa củi; có người rửa chén bát; có người sắp đặt ghè nước; có người sửa soạn ghế ngồi; còn bện tóc Keniya tự mình dựng lên một giàn hoa hình tròn. Thấy vậy, Bà-la-môn Sela bèn nói với bện tóc Keniya:

– Có phải bện tóc Keniya sẽ rước dâu hay sẽ đưa dâu, hay một đại tế đàn được chuẩn bị, hay vua Seniya Bimbisara nước Magadha được mời ngày mai với cả binh lực?

– Thưa Tôn giả Sela, tôi không có rước dâu, cũng không đưa dâu, vua Seniya Bimbisara nước Magadha không có được mời ngày mai với cả binh lực, nhưng tôi chuẩn bị một đại tế đàn. Sa-môn Gotama là Thích tử, xuất gia từ dòng họ Sakya, du hành ở Anguttarapa cùng với đại chúng Tỷ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị, và đã đến Apana. Tiếng đồn tốt đẹp sau đây về Tôn giả Gotama được khởi lên: “Ðây là Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn.” Vị ấy được con mời ngày mai đến dùng cơm với chúng Tỷ-kheo.

– Tôn giả Keniya, có phải Ông nói đức Phật?

– Tôn giả Sela, vâng tôi nói đức Phật.

– Tôn giả Keniya, có phải Ông nói đức Phật?

– Tôn giả Sela, vâng tôi nói đức Phật.

Rồi Tôn giả Bà-la-môn Sela suy nghĩ: “Chỉ một âm thanh đức Phật này cũng khó tìm được trong đời. Theo Thánh điển của chúng ta được truyền lại về ba mươi hai Ðại nhân tướng, những ai có ba mươi hai tướng ấy sẽ chọn một trong hai con đường, không có con đường nào khác: nếu là tại gia, sẽ thành vị Chuyển luân Thánh vương chinh phục mọi quốc độ, đầy đủ bảy món báu. Bảy món báu này là xe báu, voi báu, ngựa báu, châu báu, ngọc nữ báu, cư sĩ báu và thứ bảy là tướng quân báu. Và vị này có hơn một ngàn con trai là những vị anh hùng, oai phong lẫm liệt, chiến thắng ngoại quân. Vị này sống thống lãnh quả đất cùng tận cho đến đại dương, và trị vì với Chánh pháp, không dùng gậy, không dùng đao. Nếu vị này xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, vị này sẽ chứng quả A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, quét sạch mê lầm ở đời.” và ông ta nói:

– Này Tôn giả Keniya, nay Tôn giả Gotama ấy, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ấy trú ở đâu?

Khi nghe nói vậy, bện tóc Keniya, duỗi cánh tay mặt, nói với Bà-la-môn Sela:

– Tôn giả Sela, tại ngôi rừng xanh kia.

Rồi Bà-la-môn Sela, với ba trăm thanh niên đi đến Thế Tôn. Bà-la-môn bảo những thanh niên ấy:

– Quý vị hãy đến một cách im lặng, đặt chân xuống từng bước một, các bậc Thế Tôn ấy như con sư tử sống một mình, rất khó đến gần (hay ưa thích an tịnh – Durasada). Nếu ta có thảo luận với Sa-môn Gotama, chư Tôn giả chớ ngắt lời ta. Chư Tôn giả hãy chờ ta nói xong.

Rồi Bà-la-môn Sela đi đến Thế Tôn, sau khi đến nói lên với Thế Tôn những lời chào đón hỏi thăm, sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Bà-la- môn Sela tìm xem ba mươi hai Ðại nhân tướng trên thân Thế Tôn, Bà-la-môn Sela thấy phần lớn ba mươi hai Ðại nhân tướng trên thân Thế Tôn, trừ hai tướng. Ðối với hai Ðại nhân tướng ấy, nghi hoặc sanh, do dự sanh, chưa được thỏa mãn, chưa được hài lòng, tức là tướng mã âm tàng và tướng lưỡi rộng dài.

Rồi Thế Tôn suy nghĩ: “Bà-la-môn Sela này thấy trên thân Ta phần lớn ba mươi hai Ðại nhân tướng, trừ hai tướng, đối với hai Ðại nhân tướng ấy, nghi hoặc sanh, do dự sanh, chưa được thỏa mãn, chưa được hài lòng, tức là tướng mã âm tàng và tướng lưỡi rộng dài”.

Thế Tôn liền dùng thần thông khiến Bà-la-môn Sela thấy được tướng mã âm tàng của Thế Tôn, và Thế Tôn le lưỡi, rờ đến, liếm đến hai lỗ tai; rờ đến, liếm đến hai lỗ mũi, và dùng lưỡi le khắp cả vùng trán.

Rồi Bà-la-môn Sela suy nghĩ: “Sa-môn Gotama thành tựu ba mươi hai Ðại nhân tướng một cách đầy đủ, không phải không đầy đủ, nhưng ta chưa biết vị ấy là Phật hay không phải Phật. Tuy vậy, ta có nghe các vị Bà-la-môn niên cao, lạp lớn, các bậc Tôn sư, Ðại Tôn sư, nói như sau: “Các Thế Tôn ấy, những bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, khi những lời tán thán của những bậc ấy được nói đến, các bậc ấy tự hiện hình ra”. Vậy ta hãy trước mặt Thế Tôn tán thán những bài kệ xứng đáng”. Rồi Bà-la-môn Sela, tán thán trước mặt Sa-môn Gotama những bài kệ xứng đáng như sau:

Thân trọn đủ chói sáng, Khéo sanh và đẹp đẽ, Thế Tôn sắc vàng chói, Răng trơn, láng, tinh cần. Ðối với người khéo sanh, Những tướng tốt trang trọng, Ðều có trên thân Ngài, Tất cả Ðại nhân tướng. Mắt sáng, mặt tròn đầy, Cân đối, thẳng, hoàn mỹ, Giữa chúng Sa-môn Tăng, Ngài chói như mặt trời. Ðẹp mắt vị Tỷ-kheo, Da sáng như vàng chói, Với hạnh Sa-môn, Ngài Cần gì sắc tối thượng. Ngài xứng bậc Ðại vương, Chuyển Luân, bậc Ðiều Ngự, Chiến thắng khắp thiên hạ,

Bậc tối thượng Diêm-phù. Vương tộc, hào phú vương, Là chư hầu của Ngài, Là vua giữa các vua, Là Giáo chủ loài Người. Hãy trị vì quốc độ, Tôn giả Gotama!

Thế Tôn liền trả lời:

Sela, Ta là vua, Bậc Pháp vương vô thượng, Ta chuyển bánh xe pháp, Bánh xe chưa từng chuyển.

(Sela):

Ngài tự nhận Giác giả Sela lại hỏi thêm, "Bậc Pháp vương vô thượng, Ta chuyển bánh xe Pháp", Ngài trả lời như vậy.

Tôn giả Gotama, Ai sẽ là tướng quân ? Là Tôn giả đệ tử ? Vị đệ tử tín thành ? Xứng đáng bậc Ðạo sư ? Sau Ngài, ai sẽ chuyển, Pháp luân Ngài đã chuyển ?

(Thế Tôn):

Này Sela, Ta chuyển bánh xe Pháp, Bánh xe Pháp vô thượng. Chính Sariputta, Chuyển bánh xe Chánh Pháp, Thừa tự Như Lai vị.

Cần biết, Ta đã biết, Cần tu, Ta đã tu, Cần bỏ, Ta đã bỏ. Do vậy Ta là Phật, Ôi, Tôn giả Phạm chí!

Còn gì nghi ở Ta, Hãy gác bỏ một bên, Hãy giải thoát khỏi chúng, Ôi, Tôn giả Phạm chí!

Thấy được bậc Chánh Giác, Thật thiên nan vạn nan, Bậc Chánh Giác ra đời, Thật thiên nan vạn nan!

Ta là bậc Chánh Giác, Bậc Y vương vô thượng, Ôi, Tôn giả Phạm chí!

Là Phạm thiên khó sánh, Nhiếp phục các ma quân. Hàng phục mọi đối nghịch, Ta sống tâm hoan hỷ, Không sợ hãi một ai, Không từ đâu run sợ.

(Sela):

Chư Tôn giả, hãy nghe! Như bậc có mắt giảng, Bậc Y vương, Anh hùng, Sư tử rống rừng sâu.

Thấy Phạm thiên vô tỷ, Nhiếp phục các ma quân, Ai lại không tín thành, Cho đến kẻ hạ tiện.

Ai muốn, hãy theo Ta, Không muốn, hãy ra đi, Ở đây, Ta xuất gia, Bậc Trí Tuệ tối thượng!

(Các Bà-la-môn):

Nếu Tôn giả tín thành, Giáo pháp bậc Chánh Giác, Chúng con cũng xuất gia, Bậc Trí Tuệ tối thượng!

(Sela):

Ba trăm Phạm chí ấy, Chắp tay xin được phép: Chúng con sống Phạm hạnh, Do Thế Tôn lãnh đạo!

Thế Tôn đáp:

Nầy Sela, Phạm hạnh được khéo giảng, Thiết thực ngay hiện tại, Vượt khỏi thời gian tính. Ở đây sự xuất gia, Không uổng công hoang phí, Với ai không phóng dật, Tinh tấn chuyên tu học.

Bà-la-môn Sela cùng với hội chúng được xuất gia dưới sự lãnh đạo Thế Tôn, được thọ đại giới.

Rồi Bà-la-môn Keniya, sau đêm ấy, tại tinh xá của mình, sau khi cho sửa soạn các món ăn thượng vị, loại cứng và loại mềm xong, liền báo thời giờ lên Thế Tôn: “Tôn giả Gotama, đã đến giờ! Cơm đã sửa soạn xong”. Rồi Thế Tôn vào buổi sáng đắp y, cầm y bát, đi đến tinh xá của bện tóc Keniya, sau khi đến, liền ngồi trên chỗ đã soạn sẵn cùng với chúng Tỷ-kheo. Rồi bện tóc Keniya sau khi tự tay mời chúng Tỷ-kheo với đức Phật là vị cầm đầu và làm cho thỏa mãn với các món ăn thượng vị, loại cứng và loại mềm. Rồi bện tóc Keniya, sau khi Thế Tôn ăn xong, tay đã rời khỏi bát, liền lấy một ghế ngồi thấp khác và ngồi xuống một bên. Thế Tôn nói với bện tóc Keniya lời tùy hỷ công đức với những bài kệ sau đây:

Tế đàn là tối thượng, Trong các lễ tế lửa, Savitti là tối thượng, Giữa bài thơ Veda.

Vua là bậc tối thượng, Giữa thế giới loài Người, Ðại dương là tối thượng, Giữa các loại sống ngòi.

Mặt trăng là tối thượng, Giữa các vì sao sáng, Chúng Tăng thật tối thượng, Với những ai bố thí, Tâm mong ước nguyện cầu, (Gặt hái nhiều) công đức.

Thế Tôn sau khi dùng bài kệ này nói những lời tùy hỷ công đức với bện tóc Keniya, từ chỗ ngồi đứng dậy và ra đi.

Rồi Tôn giả Sela với hội chúng sống một mình an tịnh, không phóng dật, nhiệt tâm, cần mẫn. Và không bao lâu, Tôn giả chứng được mục đích tối cao mà các Thiện nam tử đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng đến. Ðó là vô thượng Phạm hạnh ngay trong hiện tại, tự chứng đạt và an trú. Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những gì nên làm đã làm, sau đời này sẽ không có đời sống khác nữa. Vị này biết như vậy và Tôn giả Sela với hội chúng trở thành các vị A-la-hán.

Rồi Tôn giả Sela với hội chúng đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đắp y vào một bên vai, chắp tay hướng đến Thế Tôn và đọc lên Thế Tôn bài kệ sau đây:

Kính bạch bậc Pháp Nhãn, Cách đây trước tám ngày,

Chúng con đã đến Ngài, Xin (phát nguyện) quy y.

Thế Tôn trong bảy đêm, Ðã nhiếp phục chúng con, (Ðã chế ngự chúng con), Trong giáo lý của Ngài.

Ngài là bậc Giác Giả, Ngài là bậc Ðạo Sư, Ngài là bậc Mâu-ni, Ðã chiến thắng quần ma.

Sau khi Ngài đoạn trừ, Vượt qua (biển sanh tử), Ngài giúp quần sanh này, Cùng vượt qua (bể khổ).

Sanh y Ngài vượt qua, Lậu hoặc Ngài nghiền nát, Ngài là Sư tử (chúa), Không chấp, không sợ hãi.

Ba trăm Tỷ-kheo này, Ðồng chắp tay đứng thẳng, Ôi anh hùng chiến thắng, Hãy duỗi chân bước tới. Hãy để các Ðại nhân Ðảnh lễ bậc Ðạo Sư.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • tỳ kheo / bhikkhu / monks-bhikkhus: Nhà sư Phật giáo nam đã thọ giới cụ túc (giới luật cao nhất).
  • A-la-hán / arahant / arahant: Bậc Thánh đã đạt được sự giác ngộ hoàn toàn, chấm dứt mọi phiền não và vòng luân hồi sinh tử, xứng đáng được tôn kính và cúng dường.
  • Chánh Đẳng Giác / sammāsambuddha / fully enlightened: Bậc giác ngộ hoàn toàn và viên mãn do tự mình tìm ra chân lý, không thầy chỉ dạy (như Đức Phật Thích Ca).
  • Minh Hạnh Túc / vijjācaraṇasampanna / perfect in true knowledge and conduct: Người đã hoàn hảo cả về trí tuệ (minh) và đức hạnh, hành vi (hạnh).
  • Thiện Thệ / sugata / sublime/well-gone: Người đã đi đến nơi tốt đẹp, tức là Niết-bàn, không còn trở lại khổ đau.
  • Thế Gian Giải / lokavidū / knower of worlds: Người hiểu biết tường tận về mọi cảnh giới, mọi loại chúng sinh và các quy luật vận hành của thế gian.
  • Vô Thượng Sĩ Điều Ngự Trượng Phu / anuttaro purisadammasārathi / incomparable leader of persons to be tamed: Bậc tối cao không ai sánh bằng trong việc giáo hóa, dẫn dắt những chúng sinh cần được điều phục để hướng đến giải thoát.
  • Thiên Nhân Sư / satthā devamanussānaṃ / teacher of gods and humans: Bậc thầy của cả các vị trời (deva) và loài người (manussa).
  • Phật / buddha / enlightened/buddha: Bậc Giác Ngộ, người đã tỉnh thức hoàn toàn khỏi vô minh, thấy rõ chân lý.
  • Thế Tôn / bhagavā / blessed: Bậc được tôn kính tối thượng, người có đầy đủ phước đức, trí tuệ và uy lực, người đã chiến thắng mọi ma chướng.
  • Pháp / Dhamma / Dhamma: Chân lý vũ trụ; Giáo lý do Đức Phật khám phá và giảng dạy để giúp chúng sinh thoát khổ.
  • Bà-la-môn / brāhmaṇa / brahmins: Giai cấp tu sĩ, học giả và tế lễ trong xã hội Ấn Độ cổ đại, được xem là giai cấp cao nhất, chuyên trách về kinh Vệ-đà và các nghi thức tôn giáo.
  • Ba tập Vệ-đà / tayo vedā / Three Vedas: Ba bộ kinh cổ xưa chính của Ấn Độ giáo là Rigveda, Samaveda và Yajurveda, chứa đựng các bài thánh ca, nghi lễ và triết lý. (Atharvaveda đôi khi được tính là bộ thứ tư).
  • tướng của bậc Đại Nhân / mahāpurisa lakkhaṇāni / marks of a Great Man: 32 dấu hiệu đặc biệt trên thân thể của một người phi thường, được tin là chỉ xuất hiện ở một vị Phật hoặc một vị Chuyển Luân Thánh Vương.
  • Chuyển Luân Thánh Vương / cakkavatti rāja / Wheel-turning Monarch: Vị vua lý tưởng trong truyền thống Ấn Độ, cai trị toàn cõi đất bằng Chánh pháp (Dhamma), không dùng bạo lực, và sở hữu bảy báu vật quý giá.
  • âm mã tàng / kosohita-vatthaguyha / male organ enclosed in a sheath: Một trong 32 tướng tốt của bậc Đại Nhân, chỉ bộ phận sinh dục nam được bao bọc kín đáo trong một lớp vỏ bọc, không lộ ra ngoài.
  • thần thông / iddhi / supernormal power: Năng lực phi thường, siêu nhiên vượt ngoài khả năng thông thường của con người, có thể đạt được qua tu tập thiền định sâu sắc hoặc do nghiệp lực từ quá khứ.
  • bánh xe Chánh pháp / Dhammacakka / Wheel of Dhamma: Biểu tượng cho sự vận hành và truyền bá giáo pháp của Đức Phật. Việc “chuyển bánh xe pháp” nghĩa là bắt đầu giảng dạy chân lý để đưa chúng sinh đến giác ngộ.
  • Như Lai / Tathāgata / Tathāgata: Một danh hiệu tôn quý của Đức Phật, thường được hiểu là “Người đã đến như vậy” (đến với chân lý) hoặc “Người đã đi như vậy” (đi đến Niết-bàn), thể hiện sự chứng ngộ chân lý như thật.
  • Ma vương / Māra / Māra: Trong Phật giáo, Māra là hiện thân của các thế lực cản trở sự giác ngộ, bao gồm cám dỗ dục lạc, phiền não, sự chết, và các chướng ngại tâm lý.
  • đời sống phạm hạnh / brahmacariya / holy life: Đời sống thanh tịnh, trong sạch, đặc biệt là đời sống xuất gia, từ bỏ các thú vui thế tục để chuyên tâm tu tập hướng đến mục tiêu giải thoát khỏi khổ đau và luân hồi.
  • cụ túc giới / upasampadā / full admission: Lễ truyền giới chính thức và đầy đủ để một người trở thành thành viên chính thức của Tăng đoàn, tức là một vị tỳ kheo (nam) hoặc tỳ kheo ni (nữ).
  • công đức / puñña / Merit: Phước báu, năng lượng thiện lành được tích lũy thông qua các hành động tốt đẹp về thân (hành động), khẩu (lời nói), và ý (suy nghĩ), mang lại kết quả an vui trong hiện tại và tương lai.
  • trí tuệ trực tiếp / abhiññā / direct knowledge: Sự hiểu biết siêu việt, thấu suốt thực tại một cách trực tiếp, không qua suy luận hay khái niệm, thường bao gồm các năng lực như thiên nhãn, thiên nhĩ, tha tâm thông, túc mạng thông, lậu tận thông.
  • khuynh hướng xấu ác / anusaya / evil tendencies: Các xu hướng tâm lý bất thiện tiềm ẩn, ngủ ngầm sâu trong tâm thức (như tham, sân, si, mạn, nghi, tà kiến), là gốc rễ của phiền não và khổ đau, dễ dàng trỗi dậy khi gặp điều kiện thích hợp.
  • chấp thủ / upādāna / attachments: Sự bám víu, dính mắc một cách mạnh mẽ vào các đối tượng, quan điểm hoặc kinh nghiệm (như dục lạc, tà kiến, giới cấm thủ, ngã luận), được xem là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến khổ đau (dukkha).
  • lậu hoặc / āsava / taints: Những ô nhiễm tinh thần sâu kín, vi tế, như dòng chảy ngầm làm chúng sinh trôi lăn trong vòng luân hồi (saṃsāra). Thường được kể là bốn loại: dục lậu (kāmāsava), hữu lậu (bhavāsava), kiến lậu (diṭṭhāsava), và vô minh lậu (avijjāsava). Đoạn trừ lậu hoặc là mục tiêu cuối cùng của tu tập Phật giáo.