Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 99. Kinh Subha

(Subha Sutta)

1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn (Blessed One - Bậc được tôn kính, Giác ngộ) trú tại thành Xá-vệ (Sāvatthī), trong vườn ông Jeta (Kỳ-đà), khu vườn của ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc).

2. Vào lúc ấy, chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, đang ở tại nhà một gia chủ (householder - người chủ gia đình, người tại gia) nào đó tại thành Xá-vệ vì một công việc. [^908] Rồi chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, hỏi người gia chủ nơi mình đang ở: “Thưa gia chủ, tôi nghe nói thành Xá-vệ không phải là không có các vị A-la-hán (arahants - bậc thánh đã giác ngộ, giải thoát hoàn toàn). Hôm nay chúng ta có thể đến thăm viếng vị sa môn (recluse - người xuất gia tu hành) hay Bà-la-môn (brahmin - tu sĩ thuộc giai cấp Bà-la-môn) nào?”

“Thưa tôn giả, Đức Thế Tôn đang trú tại thành Xá-vệ, trong vườn ông Jeta, khu vườn của ông Anāthapiṇḍika. Tôn giả có thể đến thăm viếng Đức Thế Tôn.” [197]

3. Sau khi đồng ý với người gia chủ, chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, đến gặp Đức Thế Tôn và chào hỏi Ngài. Sau khi cuộc nói chuyện lịch sự và thân mật kết thúc, chàng ngồi xuống một bên và hỏi Đức Thế Tôn:

4. “Thưa Tôn giả Gotama, các vị Bà-la-môn nói rằng: ‘Người gia chủ đang thực hành con đường chân chính, Pháp lành mạnh (Dhamma that is wholesome - Giáo pháp thiện lành, đúng đắn). Người xuất gia (one gone forth - người từ bỏ đời sống gia đình để tu hành) không thực hành con đường chân chính, Pháp lành mạnh.’ Tôn giả Gotama nói gì về điều này?”

“Này thanh niên, ở đây, Ta là người nói sau khi đã phân tích (analysis - sự xem xét, chia tách vấn đề để hiểu rõ); Ta không nói một chiều. Ta không tán dương lối thực hành sai lầm, dù là của người gia chủ hay người xuất gia; vì dù là người gia chủ hay người xuất gia, người đã đi vào lối thực hành sai lầm, do lối thực hành sai lầm của mình, thì không thực hành được con đường chân chính, Pháp lành mạnh. Ta tán dương lối thực hành đúng đắn, dù là của người gia chủ hay người xuất gia; vì dù là người gia chủ hay người xuất gia, người đã đi vào lối thực hành đúng đắn, do lối thực hành đúng đắn của mình, thì đang thực hành con đường chân chính, Pháp lành mạnh.”

5. “Thưa Tôn giả Gotama, các vị Bà-la-môn nói rằng: ‘Vì công việc của đời sống gia đình bao gồm nhiều hoạt động, nhiều phận sự, nhiều ràng buộc, và nhiều công trình lớn lao, nên nó có quả lớn (great fruit - kết quả to lớn, lợi ích nhiều). Vì công việc của người xuất gia bao gồm ít hoạt động, ít phận sự, ít ràng buộc, và ít công trình nhỏ bé, nên nó có quả nhỏ (small fruit - kết quả ít ỏi, lợi ích không nhiều).’ Tôn giả Gotama nói gì về điều này?”

“Ở đây cũng vậy, này thanh niên, Ta là người nói sau khi đã phân tích; Ta không nói một chiều. Có công việc bao gồm nhiều hoạt động, nhiều phận sự, nhiều ràng buộc, và nhiều công trình lớn lao, mà khi thất bại, lại có quả nhỏ. Có công việc bao gồm nhiều hoạt động, nhiều phận sự, nhiều ràng buộc, và nhiều công trình lớn lao, mà khi thành công, lại có quả lớn. Có công việc bao gồm ít hoạt động, ít phận sự, ít ràng buộc, và ít công trình nhỏ bé, mà khi thất bại, lại có quả nhỏ. Có công việc bao gồm ít hoạt động, ít phận sự, ít ràng buộc, và ít công trình nhỏ bé, mà khi thành công, lại có quả lớn.”

6. “Này thanh niên, [198] công việc nào bao gồm nhiều hoạt động… mà khi thất bại, lại có quả nhỏ? Nghề nông là công việc bao gồm nhiều hoạt động… mà khi thất bại, lại có quả nhỏ. Và này thanh niên, công việc nào bao gồm nhiều hoạt động… mà khi thành công, lại có quả lớn? Nghề nông lại là công việc bao gồm nhiều hoạt động… mà khi thành công, lại có quả lớn. Và này thanh niên, công việc nào bao gồm ít hoạt động… mà khi thất bại, lại có quả nhỏ? Nghề buôn là công việc bao gồm ít hoạt động… mà khi thất bại, lại có quả nhỏ. [^910] Và này thanh niên, công việc nào bao gồm ít hoạt động… mà khi thành công, lại có quả lớn? Nghề buôn lại là công việc bao gồm ít hoạt động… mà khi thành công, lại có quả lớn.”

7. “Cũng như nghề nông, này thanh niên, là công việc bao gồm nhiều hoạt động… nhưng có quả nhỏ khi thất bại, thì công việc của đời sống gia đình cũng bao gồm nhiều hoạt động, nhiều phận sự, nhiều ràng buộc, và nhiều công trình lớn lao, nhưng có quả nhỏ khi thất bại. Cũng như nghề nông là công việc bao gồm nhiều hoạt động… và có quả lớn khi thành công, thì công việc của đời sống gia đình cũng bao gồm nhiều hoạt động, nhiều phận sự, nhiều ràng buộc, và nhiều công trình lớn lao, và có quả lớn khi thành công. Cũng như nghề buôn là công việc bao gồm ít hoạt động… và có quả nhỏ khi thất bại, thì công việc của người xuất gia cũng bao gồm ít hoạt động, ít phận sự, ít ràng buộc, và ít công trình nhỏ bé, và có quả nhỏ khi thất bại. Cũng như nghề buôn là công việc bao gồm ít hoạt động… nhưng có quả lớn khi thành công, thì [199] công việc của người xuất gia cũng bao gồm ít hoạt động, ít phận sự, ít ràng buộc, và ít công trình nhỏ bé, nhưng có quả lớn khi thành công.”

8. “Thưa Tôn giả Gotama, các vị Bà-la-môn quy định năm điều để tạo công đức (merit - phước báu, việc làm tốt lành), để thực hiện điều thiện lành (wholesome - tốt đẹp, không gây hại).”

“Nếu không phiền cho thanh niên, xin hãy trình bày cho hội chúng này năm điều mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành.”

“Không phiền gì cho tôi, thưa Tôn giả Gotama, khi có những bậc đáng kính như Ngài và những vị khác đang ngồi [trong hội chúng].”

“Vậy hãy trình bày đi, này thanh niên.”

9. “Thưa Tôn giả Gotama, sự thật (truth - sacca - nói lời chân thật, không dối trá) là điều thứ nhất mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành. Khổ hạnh (asceticism - tapo - sự tu tập ép xác, tự hành hạ thân thể) là điều thứ hai… Phạm hạnh (celibacy - brahmacariya - đời sống trong sạch, đặc biệt là không dâm dục) là điều thứ ba… Học tập (study - ajjhena - nghiên cứu kinh điển, học hỏi giáo lý) là điều thứ tư… Bố thí (generosity - cāga - sự cho đi, cúng dường) là điều thứ năm mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành. Đây là năm điều mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành. Tôn giả Gotama nói gì về điều này?”

“Vậy thì, này thanh niên, [^911] trong số các vị Bà-la-môn, có dù chỉ một vị Bà-la-môn nào nói rằng: ‘Tôi tuyên bố kết quả của năm điều này sau khi tự mình chứng ngộ bằng thắng trí (direct knowledge - abhiññā - sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt, không qua suy luận)’ không?” - “Không, thưa Tôn giả Gotama.”

“Vậy thì, này thanh niên, trong số các vị Bà-la-môn, có dù chỉ một vị thầy hay thầy của thầy cho đến bảy đời thầy nào nói rằng: ‘Tôi tuyên bố kết quả của năm điều này sau khi tự mình chứng ngộ bằng thắng trí’ không?” - “Không, thưa Tôn giả Gotama.” [200]

“Vậy thì, này thanh niên, những nhà hiền triết (seers - isi - những vị thấy biết, đạo sĩ cổ xưa) Bà-la-môn thời xưa, những người sáng tác thánh ca, những người soạn thánh ca, mà những bài thánh ca cổ xưa của họ trước đây được tụng đọc, xướng lên, và biên soạn, ngày nay các vị Bà-la-môn vẫn tụng đọc và lặp lại, lặp lại những gì đã được nói, đọc lại những gì đã được đọc - đó là Atṭhaka, Vāmaka, Vāmadeva, Vessāmitta, Yamataggi, Angirasa, Bhāradvāja, Vāseṭṭha, Kassapa, và Bhagu - liệu những nhà hiền triết Bà-la-môn cổ xưa này có nói rằng: ‘Chúng tôi tuyên bố kết quả của năm điều này sau khi tự mình chứng ngộ bằng thắng trí’ không?” - “Không, thưa Tôn giả Gotama.”

“Như vậy, này thanh niên, dường như trong số các vị Bà-la-môn không có dù chỉ một vị Bà-la-môn nào nói rằng: ‘Tôi tuyên bố kết quả của năm điều này sau khi tự mình chứng ngộ bằng thắng trí.’ Và trong số các vị Bà-la-môn không có dù chỉ một vị thầy hay thầy của thầy cho đến bảy đời thầy nào nói rằng: ‘Tôi tuyên bố kết quả của năm điều này sau khi tự mình chứng ngộ bằng thắng trí.’ Và những nhà hiền triết Bà-la-môn thời xưa, những người sáng tác thánh ca, những người soạn thánh ca… ngay cả những nhà hiền triết Bà-la-môn cổ xưa này cũng không nói rằng: ‘Chúng tôi tuyên bố kết quả của năm điều này sau khi tự mình chứng ngộ bằng thắng trí.’ Giả sử có một hàng người mù, mỗi người chạm vào người kế tiếp: người đầu tiên không thấy, người ở giữa không thấy, và người cuối cùng cũng không thấy. Cũng vậy, này thanh niên, về lời tuyên bố của họ, các vị Bà-la-môn dường như giống như một hàng người mù: người đầu tiên không thấy, người ở giữa không thấy, và người cuối cùng cũng không thấy.”

10. Khi nghe điều này, chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, tức giận và không hài lòng với ví dụ về hàng người mù, và chàng đã mắng nhiếc, chê bai, và chỉ trích Đức Thế Tôn, nói rằng: “Sa môn Gotama sẽ thua cuộc.” Rồi chàng nói với Đức Thế Tôn: “Thưa Tôn giả Gotama, Bà-la-môn Pokkharasāti thuộc dòng họ Upamañña, chủ nhân của khu rừng Subhaga, nói rằng: [^912] ‘Một số sa môn và Bà-la-môn ở đây tự nhận có những trạng thái siêu phàm, những điểm đặc biệt trong tri kiến xứng đáng bậc thánh (superhuman states, distinctions in knowledge and vision worthy of the noble ones - những thành tựu tâm linh vượt trội hơn người thường, sự thấy biết đặc biệt của các bậc giác ngộ). Nhưng những gì họ nói [201] hóa ra lại lố bịch; hóa ra chỉ là lời nói suông, trống rỗng và vô nghĩa. Vì làm sao một con người có thể biết, thấy hay chứng ngộ một trạng thái siêu phàm, một điểm đặc biệt trong tri kiến xứng đáng bậc thánh? Điều đó là không thể.’”

11. “Vậy thì, này thanh niên, Bà-la-môn Pokkharasāti có hiểu được tâm của tất cả các sa môn và Bà-la-môn, bằng cách dùng tâm mình bao trùm tâm họ không?”

“Thưa Tôn giả Gotama, Bà-la-môn Pokkharasāti thậm chí còn không hiểu được tâm của nữ tỳ Puṇṇikā của ông ta, bằng cách dùng tâm mình bao trùm tâm cô ấy, thì làm sao ông ta có thể hiểu được tâm của tất cả các sa môn và Bà-la-môn như vậy?”

12. “Này thanh niên, giả sử có một người mù bẩm sinh không thể thấy các hình sắc tối và sáng, không thể thấy các hình sắc xanh, vàng, đỏ, hay hồng, không thể thấy cái gì bằng phẳng và không bằng phẳng, không thể thấy các vì sao hay mặt trời và mặt trăng. Người đó có thể nói rằng: ‘Không có hình sắc tối và sáng, và không có ai thấy hình sắc tối và sáng; không có hình sắc xanh, vàng, đỏ, hay hồng, và không có ai thấy hình sắc xanh, vàng, đỏ, hay hồng; không có gì bằng phẳng và không bằng phẳng, và không có ai thấy cái gì bằng phẳng và không bằng phẳng; không có các vì sao và không có mặt trời mặt trăng, và không có ai thấy các vì sao và mặt trời mặt trăng. Tôi không biết những thứ này, tôi không thấy những thứ này, do đó những thứ này không tồn tại.’ Nói như vậy, này thanh niên, liệu người đó có nói đúng không?”

“Không, thưa Tôn giả Gotama. Có các hình sắc tối và sáng, và có những người thấy các hình sắc tối và sáng… có các vì sao và mặt trời mặt trăng, và có những người thấy các vì sao và mặt trời mặt trăng. [202] Nói rằng, ‘Tôi không biết những thứ này, tôi không thấy những thứ này, do đó những thứ này không tồn tại,’ người đó sẽ không nói đúng.”

13. “Cũng vậy, này thanh niên, Bà-la-môn Pokkharasāti là người mù, không có mắt thấy. Việc ông ta có thể biết, thấy hay chứng ngộ một trạng thái siêu phàm, một điểm đặc biệt trong tri kiến xứng đáng bậc thánh (noble ones - ariya - những người đã đạt được các cấp độ giác ngộ) - điều này là không thể. Thanh niên nghĩ sao? Đối với những Bà-la-môn giàu có ở xứ Kosala như Bà-la-môn Caṅkī, Bà-la-môn Tārukkha, Bà-la-môn Pokkharasāti, Bà-la-môn Jāṇussoṇi, hay cha của thanh niên là Bà-la-môn Todeyya, điều gì tốt hơn: những lời họ nói phù hợp với quy ước thế gian hay đi ngược lại quy ước thế gian?” - “Phù hợp với quy ước thế gian, thưa Tôn giả Gotama.”

“Điều gì tốt hơn cho họ: những lời họ nói có suy xét hay thiếu suy xét?” - “Có suy xét, thưa Tôn giả Gotama.” - “Điều gì tốt hơn cho họ: họ nói sau khi suy ngẫm hay không suy ngẫm?” - “Sau khi suy ngẫm, thưa Tôn giả Gotama.” - “Điều gì tốt hơn cho họ: những lời họ nói có lợi ích hay không có lợi ích?” - “Có lợi ích, thưa Tôn giả Gotama.”

14. “Thanh niên nghĩ sao? Nếu vậy, lời tuyên bố của Bà-la-môn Pokkharasāti có phù hợp với quy ước thế gian hay đi ngược lại quy ước thế gian?” - “Đi ngược lại quy ước thế gian, thưa Tôn giả Gotama.” - “Lời tuyên bố đó có suy xét hay thiếu suy xét?” - “Thiếu suy xét, thưa Tôn giả Gotama.” - “Lời tuyên bố đó được nói ra sau khi suy ngẫm hay không suy ngẫm?” - “Không suy ngẫm, thưa Tôn giả Gotama.” - “Lời tuyên bố đó có lợi ích hay không có lợi ích?” - “Không có lợi ích, thưa Tôn giả Gotama.” [203]

15. “Này thanh niên, có năm triền cái (hindrances - nīvaraṇa - những chướng ngại tâm lý ngăn cản thiền định và trí tuệ) này. Năm triền cái là gì? Triền cái tham dục (sensual desire - kāmacchanda - ham muốn các đối tượng giác quan), triền cái sân hận (ill will - byāpāda - ác ý, thù ghét), triền cái hôn trầm thụy miên (sloth and torpor - thīna-middha - sự lười biếng, buồn ngủ, uể oải của tâm và thân), triền cái trạo cử hối quá (restlessness and remorse - uddhacca-kukkucca - sự bồn chồn, lo lắng và hối tiếc về việc đã làm hoặc chưa làm), và triền cái nghi ngờ (doubt - vicikicchā - sự hoài nghi, do dự về Tam Bảo và con đường tu tập). Đây là năm triền cái. Bà-la-môn Pokkharasāti bị năm triền cái này che lấp, ngăn ngại, cản trở, và bao phủ. Việc ông ta có thể biết, thấy hay chứng ngộ một trạng thái siêu phàm, một điểm đặc biệt trong tri kiến xứng đáng bậc thánh - điều này là không thể.”

16. “Này thanh niên, có năm sợi dây dục lạc (cords of sensual pleasure - kāmaguṇa - năm đối tượng của giác quan gây ra ham muốn và trói buộc chúng sinh) này. Năm sợi dây là gì? Các hình sắc mà mắt nhận biết, được mong muốn, ưa thích, dễ chịu, đáng yêu, liên quan đến ham muốn dục lạc và kích thích lòng ham muốn. Các âm thanh mà tai nhận biết… Các mùi hương mà mũi nhận biết… Các vị nếm mà lưỡi nhận biết… Các vật xúc chạm mà thân nhận biết, được mong muốn, ưa thích, dễ chịu, đáng yêu, liên quan đến ham muốn dục lạc và kích thích lòng ham muốn. Đây là năm sợi dây dục lạc. Bà-la-môn Pokkharasāti bị trói buộc vào năm sợi dây dục lạc này, say đắm chúng và hoàn toàn lệ thuộc vào chúng; ông ta hưởng thụ chúng mà không thấy sự nguy hiểm (seeing the danger - nhận ra tác hại, hậu quả xấu) trong đó hay hiểu được lối thoát (understanding the escape - biết cách thoát ra khỏi sự trói buộc) khỏi chúng. Việc ông ta có thể biết, thấy hay chứng ngộ một trạng thái siêu phàm, một điểm đặc biệt trong tri kiến xứng đáng bậc thánh - điều này là không thể.”

17. “Thanh niên nghĩ sao? Trong hai ngọn lửa này, ngọn lửa nào sẽ có ngọn lửa, màu sắc và ánh sáng [tốt hơn] - một ngọn lửa cháy dựa vào nhiên liệu, như cỏ và gỗ, hay một ngọn lửa cháy không cần nhiên liệu, như cỏ và gỗ?”

“Nếu có thể, thưa Tôn giả Gotama, một ngọn lửa cháy không cần nhiên liệu như cỏ và gỗ, thì ngọn lửa đó sẽ có ngọn lửa, màu sắc và ánh sáng [tốt hơn].”

“Điều đó là không thể, này thanh niên, không thể xảy ra việc một ngọn lửa có thể cháy mà không cần nhiên liệu như cỏ hay gỗ, trừ khi thông qua [việc thực hành] thần thông (supernormal power - iddhi - năng lực phi thường do tu tập thiền định). Giống như ngọn lửa cháy dựa vào nhiên liệu như cỏ và gỗ, Ta nói, là niềm hỷ (rapture - pīti - niềm vui thích, phấn khởi phát sinh trong thiền định) phụ thuộc vào năm sợi dây dục lạc. [204] Giống như ngọn lửa cháy không cần nhiên liệu như cỏ và gỗ, Ta nói, là niềm hỷ tách rời khỏi các dục lạc, tách rời khỏi các bất thiện pháp (unwholesome states - akusala dhamma - các trạng thái tâm tiêu cực, có hại như tham, sân, si). Và này thanh niên, niềm hỷ tách rời khỏi các dục lạc, tách rời khỏi các bất thiện pháp là gì? Ở đây, hoàn toàn ly dục, ly bất thiện pháp (seclusion - viveka - sự xa lìa dục vọng và các pháp bất thiện), một vị tỳ kheo (bhikkhu - nhà sư Phật giáo đã thọ giới cụ túc) nhập và trú vào sơ thiền (first jhāna - tầng thiền thứ nhất), một trạng thái có tầm và tứ (applied and sustained thought - vitakka-vicāra - sự hướng tâm và duy trì tâm trên đối tượng thiền), với hỷ và lạc do ly dục sinh. Đây là niềm hỷ tách rời khỏi các dục lạc, tách rời khỏi các bất thiện pháp. Lại nữa, với sự chấm dứt tầm và tứ, một vị tỳ kheo nhập và trú vào nhị thiền (second jhāna - tầng thiền thứ hai), một trạng thái có nội tĩnh nhất tâm (self-confidence and singleness of mind - ajjhattaṃ sampasādanaṃ cetaso ekodibhāvaṃ - sự yên lặng, tin tưởng bên trong và sự hợp nhất của tâm), không tầm không tứ, với hỷ và lạc do định (concentration - samādhi - sự tập trung tâm ý cao độ) sinh. Đây cũng là niềm hỷ tách rời khỏi các dục lạc, tách rời khỏi các bất thiện pháp.”

18. “Trong năm điều đó, này thanh niên, mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, họ quy định điều nào trong năm điều đó là có quả lớn nhất để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành?”

“Trong năm điều đó, thưa Tôn giả Gotama, mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, họ quy định bố thí là có quả lớn nhất để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành.”

19. “Thanh niên nghĩ sao? Giả sử ở đây một vị Bà-la-môn đang tổ chức một buổi tế lễ lớn, và hai vị Bà-la-môn khác đến đó với ý định tham gia buổi tế lễ lớn đó. Một trong hai vị Bà-la-môn đó nghĩ rằng: ‘Ồ, ước gì chỉ có mình ta được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn cúng dường tốt nhất trong nhà ăn; ước gì không có vị Bà-la-môn nào khác được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn cúng dường tốt nhất trong nhà ăn!’ Và có thể là vị Bà-la-môn kia, chứ không phải vị Bà-la-môn này, lại được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn cúng dường tốt nhất trong nhà ăn. Nghĩ về điều này, [205] vị Bà-la-môn đầu tiên có thể trở nên tức giận và không hài lòng. Các vị Bà-la-môn mô tả kết quả nào cho việc này?”

“Thưa Tôn giả Gotama, các vị Bà-la-môn không bố thí theo cách như vậy, nghĩ rằng: ‘Hãy để những người khác trở nên tức giận và không hài lòng vì điều này.’ Thay vào đó, các vị Bà-la-môn bố thí vì lòng bi mẫn (compassion - anukampā/karuṇā - lòng thương xót đối với chúng sinh đau khổ).”

“Nếu vậy, này thanh niên, chẳng phải đây là nền tảng thứ sáu của các vị Bà-la-môn để tạo công đức, đó là, động cơ của lòng bi mẫn sao?”[^913]

“Nếu vậy, thưa Tôn giả Gotama, đây là nền tảng thứ sáu của các vị Bà-la-môn để tạo công đức, đó là, động cơ của lòng bi mẫn.”

20. “Năm điều đó, này thanh niên, mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành - thanh niên thường thấy năm điều đó ở đâu nhiều hơn, giữa những người gia chủ hay giữa những người xuất gia?”

“Năm điều đó, thưa Tôn giả Gotama, mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, tôi thường thấy ở những người xuất gia, hiếm khi ở những người gia chủ. Vì người gia chủ có nhiều hoạt động, nhiều phận sự, nhiều ràng buộc, và nhiều công trình lớn lao: họ không thường xuyên và luôn luôn nói sự thật, thực hành khổ hạnh, giữ phạm hạnh, tham gia học tập, hay thực hành bố thí. Nhưng người xuất gia có ít hoạt động, ít phận sự, ít ràng buộc, và ít công trình nhỏ bé: họ thường xuyên và luôn luôn nói sự thật, thực hành khổ hạnh (theo nghĩa đúng đắn, không phải ép xác), giữ phạm hạnh, tham gia học tập, và thực hành bố thí. Do đó, năm điều mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, tôi thường thấy ở những người xuất gia, hiếm khi ở những người gia chủ.”

21. “Năm điều đó, này thanh niên, mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, [206] Ta gọi là hành trang cho tâm (equipment of the mind - cittassa parikkhārā - những yếu tố hỗ trợ, chuẩn bị cho sự phát triển tâm), nghĩa là, để phát triển một tâm không sân hận (without hostility - abyāpajjha) và không ác ý (without ill will - avera). Ở đây, này thanh niên, một vị tỳ kheo là người nói sự thật. Nghĩ rằng, ‘Ta là người nói sự thật,’ vị ấy có được cảm hứng về ý nghĩa, cảm hứng về Pháp (Dhamma - Giáo pháp của Đức Phật), có được niềm vui liên quan đến Pháp. Chính niềm vui liên quan đến điều thiện lành đó mà Ta gọi là hành trang cho tâm. Ở đây, này thanh niên, một vị tỳ kheo là người thực hành khổ hạnh (chân chính)… là người giữ phạm hạnh… là người tham gia học tập… là người thực hành bố thí. Nghĩ rằng, ‘Ta là người thực hành bố thí,’ vị ấy có được cảm hứng về ý nghĩa, cảm hứng về Pháp, có được niềm vui liên quan đến Pháp. Chính niềm vui liên quan đến điều thiện lành đó mà Ta gọi là hành trang cho tâm. Như vậy, năm điều mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, Ta gọi là hành trang cho tâm, nghĩa là, để phát triển một tâm không sân hận và không ác ý.”

22. Khi nghe điều này, chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, nói với Đức Thế Tôn: “Thưa Tôn giả Gotama, tôi nghe nói sa môn Gotama biết con đường đến cõi Phạm thiên (path to the company of Brahmā - con đường dẫn đến thế giới của vị trời Brahmā).”

“Thanh niên nghĩ sao? Làng Nalakāra có gần đây không, không xa đây chứ?”

“Vâng, thưa Ngài, làng Nalakāra ở gần đây, không xa đây.”

“Thanh niên nghĩ sao? Giả sử có một người sinh ra và lớn lên ở làng Nalakāra, và ngay khi người đó vừa rời khỏi Nalakāra, người ta hỏi anh ta về con đường đến làng. Liệu người đó có chậm chạp hay do dự khi trả lời không?”

“Không, thưa Tôn giả Gotama. Tại sao vậy? Bởi vì người đó đã sinh ra và lớn lên ở Nalakāra, và rất quen thuộc với tất cả các con đường đến làng.”

“Tuy nhiên, một người sinh ra và lớn lên ở làng Nalakāra [207] có thể chậm chạp hoặc do dự khi được hỏi về con đường đến làng, nhưng một vị Như Lai (Tathāgata - danh hiệu của Đức Phật, nghĩa là ‘người đã đến như vậy’ hoặc ‘người đã đi như vậy’), khi được hỏi về cõi Phạm thiên (Brahma-world - brahmaloka - thế giới của các vị trời Phạm thiên) hoặc con đường dẫn đến cõi Phạm thiên, sẽ không bao giờ chậm chạp hay do dự khi trả lời. Ta hiểu Phạm thiên (Brahmā - vị trời đứng đầu cõi Phạm thiên), này thanh niên, và Ta hiểu cõi Phạm thiên, và Ta hiểu con đường dẫn đến cõi Phạm thiên, và Ta hiểu cách thực hành để tái sinh vào cõi Phạm thiên (reappear in the Brahma-world - sinh lại vào cõi Phạm thiên sau khi chết).”[^914]

23. “Thưa Tôn giả Gotama, tôi nghe nói sa môn Gotama dạy con đường đến cõi Phạm thiên. Thật tốt nếu Tôn giả Gotama dạy cho tôi con đường đến cõi Phạm thiên.”

“Vậy thì, này thanh niên, hãy lắng nghe và chú ý kỹ những gì Ta sẽ nói.”

“Vâng, thưa Ngài,” chàng đáp. Đức Thế Tôn nói điều này:

24. “Này thanh niên, con đường đến cõi Phạm thiên là gì? Ở đây, một vị tỳ kheo an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần tâm từ (loving-kindness - mettā - lòng yêu thương không phân biệt, mong cho tất cả chúng sinh được an vui), cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư; như thế nào, trên, dưới, ngang, khắp nơi, và với tất cả như với chính mình, vị ấy an trú biến mãn toàn thế giới với tâm thấm nhuần tâm từ, rộng lớn, cao thượng, vô lượng, không sân hận, không ác ý. Khi tâm giải thoát (deliverance of mind - cetovimutti - sự giải thoát của tâm khỏi các phiền não, ràng buộc) bằng tâm từ được phát triển như vậy, không còn nghiệp hữu hạn (limiting action - pamāṇakataṃ kammaṃ - hành động có giới hạn, thường chỉ nghiệp trong cõi Dục hoặc nghiệp chưa đạt đến mức độ vô lượng của thiền) nào tồn tại ở đó, không còn nghiệp nào kéo dài ở đó. Cũng như một người thổi tù và mạnh mẽ có thể làm cho mình được nghe thấy không khó khăn ở bốn phương, cũng vậy, khi tâm giải thoát bằng tâm từ được phát triển như vậy, không còn nghiệp hữu hạn nào tồn tại ở đó, không còn nghiệp nào kéo dài ở đó. [^915] Đây là con đường đến cõi Phạm thiên.”

25-27. “Lại nữa, một vị tỳ kheo an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần tâm bi (compassion - karuṇā - lòng thương xót, mong cho chúng sinh thoát khổ)… với tâm thấm nhuần tâm hỷ (appreciative joy - muditā - niềm vui khi thấy người khác hạnh phúc, thành công)… với tâm thấm nhuần tâm xả (equanimity - upekkhā - sự bình thản, không thiên vị, không bám víu hay ghét bỏ), cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư; như thế nào, trên, dưới, ngang, khắp nơi, và với tất cả như với chính mình, vị ấy an trú biến mãn toàn thế giới với tâm thấm nhuần tâm xả, rộng lớn, cao thượng, [208] vô lượng, không sân hận, không ác ý. Khi tâm giải thoát bằng tâm xả được phát triển như vậy, không còn nghiệp hữu hạn nào tồn tại ở đó, không còn nghiệp nào kéo dài ở đó. Cũng như một người thổi tù và mạnh mẽ có thể làm cho mình được nghe thấy không khó khăn ở bốn phương, cũng vậy, khi tâm giải thoát bằng tâm xả được phát triển như vậy, không còn nghiệp hữu hạn nào tồn tại ở đó, không còn nghiệp nào kéo dài ở đó. Đây cũng là con đường đến cõi Phạm thiên.”

28. Khi nghe điều này, chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, nói với Đức Thế Tôn: “Thật vi diệu, thưa Tôn giả Gotama! Thật vi diệu, thưa Tôn giả Gotama! Tôn giả Gotama đã làm sáng tỏ Pháp bằng nhiều cách, như thể lật ngửa cái bị úp, tiết lộ cái bị che giấu, chỉ đường cho người bị lạc, hay giơ cao ngọn đèn trong bóng tối cho những người có mắt thấy được các hình sắc. Con xin quy y (refuge - saraṇa - sự nương tựa, tìm nơi ẩn náu an toàn) Tôn giả Gotama, quy y Pháp, và quy y Tăng đoàn các tỳ kheo (Sangha of bhikkhus - cộng đồng các nhà sư). Xin Tôn giả Gotama ghi nhớ con là một cư sĩ (lay follower - upāsaka - người tại gia theo đạo Phật) đã quy y Ngài trọn đời.”

29. “Và bây giờ, thưa Tôn giả Gotama, chúng con xin phép đi. Chúng con bận rộn và có nhiều việc phải làm.”

“Bây giờ là lúc, này thanh niên, để làm những gì thanh niên thấy phù hợp.”

Rồi chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, sau khi hoan hỷ và vui mừng với lời dạy của Đức Thế Tôn, từ chỗ ngồi đứng dậy, và sau khi đảnh lễ Đức Thế Tôn, giữ Ngài ở bên phải mình, chàng ra đi.

30. Vào lúc ấy, Bà-la-môn Jāṇussoṇi đang lái xe ra khỏi thành Xá-vệ vào giữa trưa trên một cỗ xe toàn màu trắng do những con ngựa cái trắng kéo. [^916] Ông thấy chàng thanh niên Bà-la-môn Subha, con trai ông Todeyya, đang đi tới từ xa và hỏi: “Này Tôn giả Bhāradvāja, giữa trưa thế này ngài từ đâu đến?”

“Thưa ngài, tôi vừa từ chỗ sa môn Gotama đến.”

“Tôn giả Bhāradvāja nghĩ gì về sự sáng suốt của trí tuệ (lucidity of wisdom - paññāveyyattiya - sự thông tuệ, minh mẫn, sắc bén của trí tuệ) của sa môn Gotama? Ngài ấy là người trí tuệ, phải không?” [209]

“Thưa ngài, tôi là ai mà biết được sự sáng suốt của trí tuệ của sa môn Gotama? Chắc chắn phải là người ngang bằng với Ngài mới biết được sự sáng suốt của trí tuệ của sa môn Gotama.”

“Tôn giả Bhāradvāja ca ngợi sa môn Gotama bằng lời ca ngợi cao quý thật sự.”

“Thưa ngài, tôi là ai mà ca ngợi sa môn Gotama? Sa môn Gotama được những người đáng ca ngợi ca ngợi là bậc tối thượng giữa trời và người. Thưa ngài, năm điều mà các vị Bà-la-môn quy định để tạo công đức, để thực hiện điều thiện lành, sa môn Gotama gọi là hành trang cho tâm, nghĩa là, để phát triển một tâm không sân hận và không ác ý.”

31. Khi nghe điều này, Bà-la-môn Jāṇussoṇi xuống khỏi cỗ xe toàn màu trắng do những con ngựa cái trắng kéo, và sau khi sửa lại áo choàng trên một vai, ông chắp tay vái về phía Đức Thế Tôn và thốt lên lời cảm thán này: “Thật là một lợi ích cho vua Pasenadi xứ Kosala, thật là một lợi ích lớn lao cho vua Pasenadi xứ Kosala khi Như Lai, bậc A-la-hán (accomplished - arahaṃ - người đã hoàn thiện, đạt giải thoát), bậc Chánh Đẳng Giác (fully enlightened - sammāsambuddha - người tự mình giác ngộ hoàn toàn) đang sống trong vương quốc của vua!”

99. KINH SUBHA

99. KINH SUBHA (Subha Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn trú ở Savatthi (Xá-vệ), Jetavana, tại tinh xá ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc).

Lúc bấy giờ, thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta trú ở Savatthi, tại nhà một gia chủ vì một vài công vụ. Thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta trú tại nhà gia chủ, nói với vị gia chủ ấy:

– Này Gia chủ, tôi nghe như sau: “Savatthi không phải không có các bậc A-la-hán lui tới”. Hôm nay chúng ta nên đến chiêm ngưỡng vị Sa-môn hay Bà-la-môn nào?

– Thưa Tôn giả, Thế Tôn hiện trú tại Savatthi, Jetavana, tịnh xá ông Anathapindika. Thưa Tôn giả, hãy đi đến chiêm ngưỡng Thế Tôn ấy.

Rồi thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta vâng theo lời gia chủ ấy, đi đến Thế Tôn, sau khi đến nói lên với Thế Tôn những lời chào đón hỏi thăm, sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta bạch Thế Tôn:

– Thưa Tôn giả Gotama, các Bà-la-môn đã nói như sau: “Người tại gia thành tựu chánh đạo thiện pháp. Người xuất gia không thành tựu chánh đạo thiện pháp”. Ở đây, Tôn giả Gotama có nói gì?

– Này thanh niên Bà-la-môn, ở đây, Ta chủ trương phân tích; ở đây, Ta không chủ trương nói một chiều. Này Thanh niên Bà-la-môn, Ta không tán thán tà đạo của kẻ tại gia hay kẻ xuất gia. Này Thanh niên Bà-la-môn, kẻ tại gia hay kẻ xuất gia hành tà đạo, do nhân duyên hành tà đạo, không thành tựu được chánh đạo thiện pháp. Này Thanh niên Bà-la-môn, Ta tán thán chánh đạo của kẻ tại gia hay kẻ xuất gia. Này Thanh niên Bà-la-môn, kẻ tại gia hay kẻ xuất gia hành chánh đạo, do nhân duyên hành chánh đạo, thành tựu được chánh đạo thiện pháp.

– Thưa Tôn giả Gotama, do dịch vụ nhiều, công tác nhiều, tổ chức nhiều, lao lực nhiều, nên nghiệp sự của kẻ tại gia có quả báo lớn; do dịch vụ ít, công tác ít, tổ chức ít, lao lực ít nên nghiệp sự của kẻ xuất gia không có quả lớn. Ở đây, Tôn giả Gotama, có nói gì?

– Này Thanh niên Bà-la-môn, ở đây, Ta chủ trương pháp phân tích; ở đây, Ta không chủ trương nói một chiều. Này Thanh niên Bà-la-môn, có nghiệp sự (Kammatthanam) với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ. Này Thanh niên Bà-la-môn có nghiệp sự với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm thành tựu, làm đúng, sẽ có kết quả lớn. Này Thanh niên Bà-la-môn, có nghiệp sự với dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ. Này Thanh niên Bà-la-môn, có nghiệp sự với dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm thành tựu, làm đúng, sẽ có kết quả lớn.

Này Thanh niên Bà-la-môn, thế nào là nghiệp sự với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ? Này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự nông nghiệp với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ. Và này Thanh niên Bà-la-môn, thế nào là nghiệp sự với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn? Này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự nông nghiệp với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn. Này Thanh niên Bà-la-môn, thế nào là nghiệp sự với dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ? Này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự buôn bán với dịch vụ nhỏ, công

tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ. Này Thanh niên Bà-la-môn, thế nào là nghiệp sự với dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn? Này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự buôn bán với dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn. Ví như, này Thanh niên Bà-la- môn, nghiệp sự buôn bán với dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn lao lực lớn, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự của một cư sĩ, dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ.

Ví như, này thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự nông nghiệp, dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự của một cư sĩ, dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn. Ví như, này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự buôn bán, dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự của người xuất gia, dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm hỏng, làm sai sẽ có kết quả nhỏ. Ví như, này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự buôn bán, dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, nghiệp sự của người xuất gia, dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nếu làm thành tựu, làm đúng sẽ có kết quả lớn.

– Thưa Tôn giả Gotama, các Bà-la-môn chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, năm pháp được các Bà-la-môn chủ trương tác phước, đắc thiện, nếu Ông không thấy nặng nhọc, lành thay. Ông hãy nói về năm pháp ấy trong hội chúng này.

– Thưa Tôn giả Gotama, không có nặng nhọc gì cho con, khi ở đây có vị như Tôn giả, đang ngồi hay các vị giống như Tôn giả.

– Vậy này Thanh niên Bà-la-môn, hãy nói đi.

– Chân thực, thưa Tôn giả Gotama, là pháp thứ nhất, các Bà-la-môn chủ trương pháp này tác phước, đắc thiện. Khổ hạnh, thưa Tôn giả Gotama, là pháp thứ hai, các Bà-la-môn chủ trương pháp này tác phước, đắc thiện. Phạm hạnh, thưa Tôn giả Gotama là pháp thứ ba, các Bà-la-môn chủ trương pháp này tác phước, đắc thiện. Tụng đọc, thưa Tôn giả Gotama, là pháp thứ tư, các Bà-la-môn chủ trương pháp này tác phước, đắc thiện. Thí xả, thưa Tôn giả Gotama, là pháp thứ năm, các Bà-la-môn chủ trương pháp này tác phước, đắc thiện. Thưa Tôn giả Gotama, các vị Bà-la-môn chủ trương năm pháp này tác phước, đắc thiện. Ở đây, Tôn giả Gotama có nói gì?

– Thế nào, này Thanh niên Bà-la-môn? Có một Bà-la-môn nào trong những Bà-la-môn đã nói như sau: “Sau khi chứng tri với thượng trí, tôi tuyên thuyết quả dị thục của năm pháp này?”

– Thưa không, Tôn giả Gotama.

– Thế nào, này Thanh niên Bà-la-môn? Có một Ðạo sư nào trong những Bà-la-môn, một Ðại tôn sư, cho đến bảy đời Tôn sư, Ðại tôn sư, vị ấy đã nói: “Sau khi tự mình chứng tri với thượng trí, tôi tuyên thuyết quả dị thục của năm pháp này”?

– Thưa không, Tôn giả Gotama.

– Thế nào, này Thanh niên Bà-la-môn? Những vị tu sĩ thời cổ trong các Bà-la-môn, những vị sáng tác các thần chú, những vị trì tụng thần chú mà xưa kia những thần chú được hát lên, được trì tụng, được

ngâm vịnh, và ngày nay những vị Ba La Môn cũng hát lên, trì tụng và giảng dạy như các vị Atthaka, Vamaka, Vamadeva, Vessamita, Yamataggi, Angirasa, Bharadvaja, Vesettha, Kassapa, Bhagu, những vị ấy đã nói như sau: “Sau khi tự chứng tri với thượng trí, chúng tôi tuyên thuyết kết quả dị thục của năm pháp này”?

– Thưa không, Tôn giả Gotama.

– Như vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, không có một vị Bà-la-môn nào trong các vị Bà-la-môn đã nói như sau: “Sau khi tự chứng tri với thượng trí, tôi tuyên thuyết kết quả dị thục của năm pháp này”. Không có một Ðạo sư nào trong các Bà-la-môn, một Ðại tôn sư, cho đến bảy đời Tôn sư, Ðại tôn sư nào nói như sau: “Sau khi tự chứng tri với thượng trí, chúng tôi tuyên thuyết kết quả dị thục của năm pháp này”. Những vị tu sĩ thời cổ trong các vị Bà-la-môn, những vị sáng tác các thần chú… không có một vị nào đã nói như sau: “Sau khi tự chứng tri với thượng trí, chúng tôi tuyên thuyết kết quả dị thục của năm pháp này”. Ví như, này Thanh niên Bà-la-môn, một chuỗi người mù ôm lưng nhau, người trước không thấy, người giữa cũng không thấy, người cuối cùng cũng không thấy; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, chúng tôi nghĩ lời nói của những Bà-la-môn trở thành giống như một chuỗi người mù, người đầu không thấy, người giữa không thấy, người cuối cùng cũng không thấy.

Khi nghe nói vậy, thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta phẫn nộ, không hoan hỷ vì bị Thế Tôn dùng ví dụ một chuỗi người mù, liền mạ lỵ Thế Tôn, hủy báng Thế Tôn và nói về Thế Tôn: “Sa-môn Gotama sẽ bị quả ác độc (papika)”.

Rồi nói với Thế Tôn như sau:

– Tôn giả Gotama, Bà-la-môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna trú ở rừng Subhaga đã nói: “Cũng vậy, một số Sa-môn, Bà-la-môn tự cho đã chứng được các pháp thượng nhân, tri kiến thù thắng xứng đáng bậc Thánh này”. Lời nói này của vị ấy thật sự đáng chê cười, thật sự chỉ là lời nói suông, thật sự chỉ là trống không, thật sự chỉ là trống rỗng. Làm sao còn là người còn lại có thể biết được, hay thấy được, hay chứng được các pháp thượng nhân, tri kiến thù thắng, xứng đáng bậc Thánh? Sự kiện như vậy không thể xảy ra.

– Thế nào, này Thanh niên Bà-la-môn? Bà-la- môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna, trú tại rừng Subhaga có thể biết tâm tư cả Sa-môn, Bà-la-môn với tâm tư của mình?

– Thưa Tôn giả Gotama, Bà-la-môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna, trú ở rừng Subhaga, với tâm tư của mình không thể biết được tâm tư của Punnika, người đầy tớ gái của mình, làm sao lại có thể biết được tâm tư tất cả Sa-môn, Bà-la-môn với tâm tư của mình?

– Ví như, này Thanh niên Bà-la-môn một người sanh ra đã mù không thể thấy các sắc màu đen, màu trắng, không thể thấy các sắc màu xanh, không thể thấy các sắc màu vàng, không thể thấy các sắc màu đỏ, không thể thấy các sắc màu đỏ tía, không thể thấy những gì bằng phẳng, không bằng phẳng, không thể thấy các vì sao, không thể thấy mặt trăng, mặt trời, người ấy nói như sau: “Không có các sắc màu đen, màu trắng, không có người thấy các sắc màu đen, màu trắng; không có các sắc màu xanh, không có người thấy các sắc màu xanh; không có các sắc màu vàng, không có người thấy các sắc màu vàng; không có các sắc màu đỏ, không có người thấy các sắc màu đỏ; không có các sắc màu đỏ tía, không có người thấy các sắc màu đỏ tía; không có những gì bằng phẳng, không bằng phẳng, không có người thấy cái gì bằng phẳng, không bằng phẳng; không có các vì sao, không có người thấy các vì sao; không có mặt trăng, mặt trời, không có người thấy mặt trăng, mặt trời. Tôi không biết như vậy; tôi không thấy như vậy, do vậy nên không có”. Này Thanh niên Bà-la-môn, người ấy nói một cách chân chánh có nói như vậy không?

– Thưa không vậy, Tôn giả Gotama. Có các sắc màu đen trắng, có người thấy các sắc màu đen trắng; có các sắc màu xanh, có người thấy các sắc màu xanh,… có mặt trăng, mặt trời, có người thấy mặt trăng, mặt trời".Tôi không biết như vậy; tôi không thấy như vậy. Do vậy, không có". Thưa Tôn giả Gotama, nếu người ấy nói một cách chân chánh thì sẽ không nói như vậy.

– Cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, Bà-la-môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna, trú ở rừng Subhaga là người mù, không có mắt. Vị ấy có thể biết được, hay thấy được, hay chứng được các pháp thượng nhân, tri kiến thù thắng xứng đáng bậc Thánh; sự kiện như vậy không xảy ra. Này Thanh niên Bà-la-môn, Ông nghĩ thế nào? Những vị Bà-la-môn giàu sang ở Kosala, như Bà-la-môn Canki, Bà-la- môn Tarukkha, Bà-la-môn Pokkharasati, Bà-la-môn Janussoni, và thân phụ của Ông Todeyya, cái gì tốt hơn cho những vị ấy, lời nói của các vị ấy được thế tục chấp nhận (sammusa) hay không được thế tục chấp nhận?

– Ðược thế tục chấp nhận, thưa Tôn giả Gotama.

– Cái gì tốt hơn cho họ, lời họ nói lên cần phải được suy tư hay không suy tư?

– Cần phải được suy tư, thưa Tôn giả Gotama.

– Cái gì tốt hơn cho họ, lời họ nói lên cần phải được phân tích, cân nhắc hay không cần phải phân tích, cân nhắc?

– Cần phải phân tích, cân nhắc, thưa Tôn giả Gotama.

– Cái gì tốt hơn cho họ, lời họ nói lên cần phải liên hệ đến mục đích, hay không cần phải liên hệ đến mục đích?

– Cần phải liên hệ đến mục đích, thưa Tôn giả Gotama.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, Ông nghĩ thế nào? Nếu là như vậy thời lời nói của Bà-la-môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna, trú tại rừng Subhaga được thế tục chấp nhận hay không được thế tục chấp nhận?

– Không được thế tục chấp nhận, thưa Tôn giả Gotama.

– Lời nói được nói lên là có suy tư, hay không suy tư?

– Không suy tư, thưa Tôn giả Gotama.

– Lời nói được nói lên có phân tích, cân nhắc, hay không phân tích cân nhắc?

– Không phân tích, cân nhắc, thưa Tôn giả Gotama.

– Lời nói được nói lên liên hệ đến mục đích, hay không liên hệ đến mục đích?

– Không liên hệ đến mục đích, thưa Tôn giả Gotama.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, có năm triền cái này. Thế nào là năm? Tham dục triền cái, sân triền cái, hôn trầm thụy miên triền cái, trạo hối triền cái, nghi triền cái. Này Thanh niên Bà-la-môn, như vậy là năm triền cái. Này Thanh niên Bà-la-môn, Bà-la-môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna, trú ở rừng

Subhaga đã bị trùm che, ngăn chận, bao phủ, và bao trùm bởi năm triền cái này. Vị ấy biết được, thấy được, hay chứng tri được các pháp Thượng nhân, tri kiến thù thắng xứng đáng bậc Thánh; sự kiện như vậy không xảy ra.

Này Thanh niên Bà-la-môn, có năm dục trưởng dưỡng này. Thế nào là năm? Các sắc do mắt nhận thức, sắc này khả ái, khả hỷ, khả lạc, khả ý, kích thích lòng dục, hấp dẫn; tiếng do tai nhận thức… hương do mũi nhận thức… vị do lưỡi nhận thức… xúc do thân nhận thức khả ái, khả hỷ, khả lạc, khả ý, kích thích lòng dục, hấp dẫn. Này Thanh niên Bà-la-môn, như vậy là năm dục trưởng dưỡng. Này Thanh niên Bà- la-môn, Bà-la-môn Pokkharasati thuộc dòng họ Upamanna, trú ở rừng Subhaga bị trói buộc, bị đam mê, bị tham trước bởi năm dục trưởng dưỡng này, thụ hưởng chúng mà không thấy sự nguy hiểm, không soi thấu sự thoát ly khỏi chúng. Vị ấy thật sự biết được, hay thấy được, hay chứng được các pháp thượng nhân, tri kiến thù thắng xứng đáng bậc Thánh; sự kiện như vậy không xảy ra.

Này Thanh niên Bà-la-môn, Ông nghĩ thế nào? Trong những loại lửa này, loại lửa nào có ngọn, có màu sắc hay có ánh sáng? Ngọn lửa được đốt lên nhờ cỏ và củi khô, hay ngọn lửa được đốt lên, không nhờ cỏ và củi khô?

– Thưa Tôn giả Gotama, nếu có sự kiện có thể đốt lửa mà không nhờ cỏ và củi khô, thì ngọn lửa ấy có ngọn, có sắc và có ánh sáng.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, không có sự kiện, không có trường hợp có thể đốt lửa mà không nhờ cỏ và củi khô, trừ phi dùng thần thông. Này Thanh niên Bà-la-môn, Ta nói hỷ này, hỷ do năm dục trưởng dưỡng đem lại, hỷ này ví như ngọn lửa đốt lên nhờ cỏ và củi khô. Này Thanh niên Bà-la-môn, Ta nói hỷ này, hỷ do ly dục, ly các bất thiện pháp đem lại, hỷ này ví như ngọn lửa đốt lên, không nhờ cỏ và củi khô. Và này Thanh niên Bà-la-môn, thế nào là hỷ do ly dục, ly các bất thiện pháp đem lại? Ở đây, nay thanh niên Bà-la-môn, vị Tỷ-kheo ly dục, ly bất thiện pháp, chứng và trú Thiền thứ nhất. Hỷ này, này Thanh niên Bà-la-môn, là hỷ ly dục, ly bất thiện pháp đem lại. Lại nữa, này Thanh niên Bà-la-môn, vị Tỷ-kheo diệt tầm và tứ,… chứng và trú Thiền thứ hai. Hỷ này, này Thanh niên Bà-la-môn, là hỷ ly dục, ly bất thiện pháp đem lại.

Này thanh niên Bà-la-môn, các vị Bà-la-môn ấy chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện. Ở đây, các Bà-la-môn chủ trương pháp tác phước, đắc thiện nào có kết quả lớn hơn?

– Thưa Tôn giả Gotama, những vị Bà-la-môn chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện này. Ở đây, các Bà-la-môn chủ trương pháp thí xả (caga) tác phước, đắc thiện có quả báo lớn.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, Ông nghĩ thế nào? Ở đây, một tế đàn lớn được một vị Bà-la-môn lập lên và có hai vị Bà-la-môn đi đến và nghĩ như sau: “Chúng ta sẽ thọ hưởng đại tế đàn của vị Bà-la-môn với danh tánh thế này”. Ở đây, một vị Bà-la-môn suy nghĩ như sau: “Mong rằng trong phòng ăn, ta sẽ được chỗ ngồi tốt nhất, nước tốt nhất, món ăn khất thực tốt nhất; còn vị Bà-la-môn kia, trong phòng ăn, không được chỗ ngồi tốt nhất, nước tốt nhất, món ăn khất thực tốt nhất”. Này Thanh niên Bà-la-môn, sự kiện này xảy ra. Người Bà-la-môn ấy trong phòng ăn có thể được chỗ ngồi tốt nhất, nước tốt nhất, món ăn khất thực tốt nhất. Còn người Bà-la-môn kia, trong phòng ăn, không được chỗ ngồi tốt nhất, nước tốt nhất, món ăn khất thực tốt nhất. Vị Bà-la-môn kia nghĩ như sau: “Vị Bà-la-môn ấy, trong phòng ăn, được chỗ ngồi tốt nhất, nước tốt nhất, món ăn khất thực tốt nhất. Còn ta, trong phòng ăn không được chỗ ngồi tốt nhất, nước tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất”. Vị ấy phẫn nộ, không hoan hỷ. Này Thanh niên Bà-la-môn, các Bà-la-môn chủ trương quả dị thục gì cho người Bà-la-môn này?

– Thưa Tôn giả Gotama, các Bà-la-môn không bố thí với ý nghĩ: “Do bố thí này, người kia phẫn nộ, không hoan hỷ. Các Bà-la-môn bố thí chỉ vì lòng ái mẫn”.

– Sự kiện là như vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, thời đây có phải là tác phước sự thứ sáu, nghĩa là lòng ái mẫn?

– Sự kiện là như vậy, thưa Tôn giả Gotama, thời đây là tác phước sự thứ sáu, nghĩa là lòng ái mẫn.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, các vị Bà-la-môn ấy chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện này. Ông thấy năm pháp này nhiều nhất ở đâu, ở những người tại gia, hay ở những người xuất gia?

– Thưa Tôn giả Gotama, những vị Bà-la-môn chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện này, tôi nhận thấy năm pháp này có nhiều ở những người xuất gia, có ít ở những người tại gia. Người tại gia, thưa Tôn giả Gotama, dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn không có thường hằng, liên tục, không nói lời chân thật. Người xuất gia, thưa Tôn giả Gotama , dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nhưng thường hằng liên tục, nói lời chân thật. Người tại gia, thưa Tôn giả Gotama, dịch vụ lớn, công tác lớn, tổ chức lớn, lao lực lớn không có thường hằng liên tục sống khổ hạnh, sống Phạm hạnh, đọc tụng nhiều, thí xả nhiều. Người xuất gia, thưa Tôn giả Gotama, dịch vụ nhỏ, công tác nhỏ, tổ chức nhỏ, lao lực nhỏ, nhưng thường hằng liên tục sống khổ hạnh, sống Phạm hạnh, đọc tụng nhiều, thí xả nhiều. Thưa Tôn giả Gotama, năm pháp tác phước, đắc thiện này được các vị Sa-môn, Bà-la-môn chủ trương, tôi nhận thấy năm pháp này có nhiều ở những vị xuất gia, có ít ở những vị tại gia.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, năm pháp tác phước, đắc thiện này được các vị Bà-la-môn chủ trương, Ta nói những pháp này là những tư cụ của tâm, nghĩa là để tâm tu tập không hận, không sân. Ở đây, này Thanh niên Bà-la-môn, vị Tỷ-kheo nói lời chân thật, vị ấy nghĩ: “Ta nói lời chân thật”, chứng được nghĩa tín thọ (atthavedam), chứng được pháp tín thọ, chứng được hân hoan liên hệ đến pháp. Ta nói sự hân hoan liên hệ đến thiện này là tư cụ của tâm, nghĩa là để tâm của vị ấy tu tập không hận, không sân. Ở đây, này Thanh niên Bà-la-môn vị Tỷ-kheo sống khổ hạnh, sống Phạm hạnh, đọc tụng nhiều, thí xả nhiều vị ấy nghĩ rằng: “Ta thí xả nhiều”, chứng được nghĩa tín thọ, chứng được pháp tín thọ, chứng được hân hoan liên hệ đến pháp, Ta nói rằng sự hân hoan liên hệ đến thiện này là tư cụ của tâm, nghĩa là để tâm của vị ấy tu tập không hận, không sân. Này Thanh niên Bà-la-môn những vị Bà-la-môn chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện này, Ta nói các pháp ấy là tư cụ của tâm, nghĩa là để tâm của vị ấy tu tập không hận, không sân.

Khi nghe nói vậy, thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta thưa với Thế Tôn:

– Thưa Tôn giả Gotama, tôi nghe như sau: “Sa-môn Gotama biết con đường đưa đến cọng trú với Phạm thiên”.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, Ông nghĩ thế nào? Làng Nalakara có gần đây không? Có phải làng Nalakara không xa ở đây?

– Thưa vâng, Tôn giả, làng Nalakara ở gần đây. Làng Nalakara không xa ở đây.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, Ông nghĩ thế nào? Ở đây, có người sanh trưởng tại làng Nalakara, chưa rời khỏi làng Nalakara, và có người tới hỏi người ấy con đường đưa đến làng Nalakara. Này Thanh niên Bà-la-môn, người sanh trưởng tại làng Nalakara ấy phân vân hay ngập ngừng khi được hỏi về con đường đến làng Nalakara?

– Thưa không, Tôn giả Gotama. Vì sao vậy? Thưa Tôn giả Gotama, vì người ấy sanh trưởng tại làng Nalakara. Người ấy biết rõ tất cả con đường đưa đến làng Nalakara.

– Tuy vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, rất có thể người sanh trưởng tại làng Nalakara này khi được hỏi

con đường đưa đến làng Nalakara còn có thể phân vân hay ngập ngừng. Nhưng Như Lai thì không vậy, khi được hỏi về Phạm thiên giới, hay về con đường đưa đến Phạm thiên giới, Như Lai không phân vân hay ngập ngừng. Và này Thanh niên Bà-la-môn, Ta biết Phạm thiên giới và con đường đưa đến Phạm thiên giới, và Ta cũng biết phải thành tựu như thế nào để được sanh vào Phạm thiên giới.

– Thưa Tôn giả Gotama, con có nghe như sau: “Sa-môn Gotama thuyết dạy con đường đưa đến cọng trú với Phạm thiên”. Tốt lành thay, nếu Tôn giả Gotama thuyết giảng cho con, con đường đưa đến cọng trú với Phạm thiên.

– Vậy này Thanh niên Bà-la-môn, hãy nghe và khéo tác ý Ta sẽ giảng.

– Thưa vâng, Tôn giả.

Thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn giảng như sau:

– Và này Thanh niên Bà-la-môn, thế nào là con đường đưa đến cọng trú với Phạm thiên? Ở đây, này Thanh niên Bà-la-môn, Tỷ-kheo an trú biến mãn một phương với tâm câu hữu với từ, cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm câu hữu với từ, quảng đại vô biên, không hận, không sân. Này Thanh niên Bà-la-môn, khi từ tâm giải thoát được tu tập như vậy, thì hành động được làm có tánh cách hạn lượng như vậy, không có trú ở nơi đây, không có dừng lại ở nơi đây. Ví như, này Thanh niên Bà-la-môn, một người lực sĩ thổi tù và làm cho bốn phương nghe được, không gì khó khăn; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, khi từ tâm giải thoát được tu tập như vậy, thì hành động được làm có tánh cách hạn lượng, không có trú ở nơi đây, không có dừng lại ở nơi đây. Này Thanh niên Bà-la-môn, đây là con đường đưa đến cọng trú với Phạm thiên.

Lại nữa, này Thanh niên Bà-la-môn, vị Tỷ-kheo biến mãn một phương với tâm câu hữu với bi… (như trên)… với tâm câu hữu với hỷ… (như trên)… với tâm câu hữu với xã, cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm câu hữu với xả, quảng đại, vô biên, không hận, không sân. Này Thanh niên Bà-la-môn, khi xả tâm giải thoát được tu tập như vậy, thì hành động được làm có tánh cách hạn lượng như vậy, không có trú ở nơi đây, không có dừng lại ở nơi đây. Ví như, này Thanh niên Bà-la-môn, một người lực sĩ thổi tù và làm cho bốn phương nghe được, không gì khó khăn; cũng vậy, này Thanh niên Bà-la-môn, khi xả tâm giải thoát được tu tập như vậy, thì hành động được làm có tánh cách hạn lượng như vậy, không có trú ở nơi đây, không có dừng lại ở nơi đây. Này Thanh niên Bà-la-môn, đây là con đường đưa đến cọng trú với Phạm thiên.

Khi nghe nói vậy, thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta bạch Thế Tôn:

– Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường cho người bị lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc; cũng vậy, Chánh pháp đã được Thế Tôn dùng nhiều phương tiện trình bày, giải thích. Thưa Tôn giả Gotama, nay con xin quy y Tôn giả Gotama, quy y Pháp và quy y chúng Tỷ-kheo. Mong Tôn giả Gotama nhận con làm cư sĩ, từ này cho đến mạng chung, con trọn đời quy ngưỡng. Thưa Tôn giả Gotama, nay chúng con xin đi, chúng con có nhiều công việc phải làm.

– Này Thanh niên Bà-la-môn, nay Ông hãy làm những gì Ông nghĩ là hợp thời.

Rồi thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy, từ chỗ ngồi đứng dậy,

đảnh lễ Thế Tôn, thân bên hữu hướng về Ngài rồi ra đi.

Lúc bấy giờ Bà-la-môn Janussoni, với cỗ xe do toàn ngựa cái trắng kéo, đi ra khỏi Savatthi để nghỉ trưa. Bà-la-môn Janussoni thấy thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta từ xa đi lại, sau khi thấy, liền nói với thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta:

– Tôn giả Bharadvaja đi từ đâu lại, quá sớm như vậy?

– Thưa Tôn giả, tôi vừa từ Sa-môn Gotama lại.

– Này Tôn giả Bharadvaja, Tôn giả nghĩ thế nào? Tôn giả có nghĩ Sa-môn Gotama là bậc có trí, có trí tuệ sáng suốt (pannaveyyattiyam) không?

– Thưa Tôn giả, tôi là ai mà có thể biết được trí tuệ sáng suốt của Sa-môn Gotama? Chỉ có vị nào như Ngài mới có thể biết được trí tuệ sáng suốt của Sa-môn Gotama.

– Tôn giả Bharadvaja thật đã tán thán Sa-môn Gotama với sự tán thán tối thượng.

– Nhưng tôi là ai mà tôi lại tán thán Sa-môn Gotama? Tán thán bởi những người được tán thán là Sa- môn Gotama, là bậc tối thượng giữa các hàng Thiên Nhân. Thưa Tôn giả, các vị Bà-la-môn chủ trương năm pháp tác phước, đắc thiện này, Sa-môn Gotama nói rằng năm pháp ấy là tư cụ cho tâm, nghĩa là để tu tập, trở thành không hận, không sân.

Khi được nghe nói vậy, Bà-la-môn, Janussoni bước xuống cỗ xe do toàn ngựa cái trắng kéo, đắp áo vào một phía bên vai, chắp tay hướng đến Thế Tôn và thốt ra lời cảm hứng như sau: “Lợi ích thay cho vua Pasenadi nước Kosala! Tốt đẹp, lợi ích thay cho vua Pasenadi nước Kosala được Như Lai bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác trú ở trong nước!”

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • Đức Thế Tôn / Bhagavā / Blessed One: Bậc được tôn kính, Giác ngộ viên mãn, một trong mười danh hiệu của Đức Phật.
  • Gia chủ / Gahapati / Householder: Người chủ gia đình, người tại gia, thường là người có tài sản và uy tín trong xã hội.
  • A-la-hán / Arahant / Arahant: Bậc thánh đã đoạn trừ hoàn toàn phiền não, chấm dứt tái sinh, đạt Niết-bàn.
  • Sa môn / Samaṇa / Recluse: Người xuất gia tu hành theo truyền thống Ấn Độ cổ, không nhất thiết là Phật giáo, thường sống đời không gia đình, khất thực.
  • Bà-la-môn / Brāhmaṇa / Brahmin: Thành viên của giai cấp tu sĩ, học giả trong xã hội Ấn Độ cổ, thực hành các nghi lễ Vệ-đà.
  • Pháp lành mạnh / Dhamma that is wholesome / Wholesome Dhamma: Giáo pháp đúng đắn, thiện lành, dẫn đến lợi ích và giải thoát.
  • Người xuất gia / Pabbajita / One gone forth: Người từ bỏ đời sống gia đình, thế tục để sống đời sống không nhà, tu tập tâm linh.
  • Phân tích / Vibhajjavāda / Analysis: Phương pháp giảng dạy của Đức Phật, trình bày vấn đề một cách chi tiết, có phân tích, không khẳng định một chiều.
  • Quả / Phala / Fruit: Kết quả, hệ quả của hành động (nghiệp), có thể là tốt (thiện) hoặc xấu (ác).
  • Công đức / Puñña / Merit: Phước báu, việc làm tốt lành tạo ra kết quả tốt đẹp trong hiện tại và tương lai.
  • Thiện lành / Kusala / Wholesome: Tốt đẹp, không gây hại, mang lại lợi ích, đối lập với bất thiện (akusala).
  • Sự thật / Sacca / Truth: Chân lý, sự thật, đặc biệt là nói lời chân thật, một trong năm giới hoặc một trong các pháp Ba-la-mật.
  • Khổ hạnh / Tapo / Asceticism: Sự tu tập ép xác, hành hạ thân thể với mục đích thanh lọc tâm hoặc đạt sức mạnh tâm linh (theo quan niệm Bà-la-môn). Phật giáo không chủ trương khổ hạnh ép xác cực đoan.
  • Phạm hạnh / Brahmacariya / Celibacy: Đời sống trong sạch, thanh cao, đặc biệt là không có quan hệ tình dục. Trong nghĩa rộng hơn là toàn bộ đời sống tu tập theo Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo).
  • Học tập / Ajjhena / Study: Việc học hỏi, nghiên cứu kinh điển, giáo lý.
  • Bố thí / Cāga / Generosity: Sự cho đi, cúng dường vật chất hoặc tinh thần (Pháp thí).
  • Thắng trí / Abhiññā / Direct knowledge: Sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt, không qua suy luận hay trung gian, thường bao gồm các loại thần thông và lậu tận trí.
  • Nhà hiền triết / Isi / Seers: Những vị đạo sĩ, ẩn sĩ cổ xưa ở Ấn Độ, được cho là có trí tuệ và thấy biết đặc biệt, thường là tác giả các kinh Vệ-đà.
  • Trạng thái siêu phàm, tri kiến xứng đáng bậc thánh / Uttarimanussadhammā, alamariyañāṇadassanavisesa / Superhuman states, distinctions in knowledge and vision worthy of the noble ones: Những thành tựu tâm linh vượt trội hơn người thường, sự thấy biết đặc biệt của các bậc thánh (Ariya).
  • Bậc thánh / Ariya / Noble ones: Những người đã đạt được một trong bốn Thánh đạo, Thánh quả (Nhập lưu, Nhất lai, Bất lai, A-la-hán).
  • Năm triền cái / Pañca nīvaraṇāni / Five hindrances: Năm chướng ngại tâm lý ngăn cản sự phát triển thiền định và trí tuệ: tham dục, sân hận, hôn trầm-thụy miên, trạo cử-hối quá, nghi ngờ.
  • Tham dục / Kāmacchanda / Sensual desire: Ham muốn, khao khát đối với năm đối tượng giác quan (sắc, thanh, hương, vị, xúc).
  • Sân hận / Byāpāda / Ill will: Ác ý, thù ghét, mong muốn làm hại người khác.
  • Hôn trầm thụy miên / Thīna-middha / Sloth and torpor: Sự lười biếng, uể oải, buồn ngủ của tâm (hôn trầm) và thân (thụy miên).
  • Trạo cử hối quá / Uddhacca-kukkucca / Restlessness and remorse: Sự bồn chồn, dao động của tâm (trạo cử) và sự hối tiếc, ăn năn về việc đã làm hoặc chưa làm (hối quá).
  • Nghi ngờ / Vicikicchā / Doubt: Sự hoài nghi, do dự, thiếu niềm tin vào Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) và con đường tu tập.
  • Năm sợi dây dục lạc / Pañca kāmaguṇā / Five cords of sensual pleasure: Năm đối tượng của giác quan (hình sắc, âm thanh, mùi hương, vị nếm, xúc chạm) được ví như những sợi dây trói buộc chúng sinh vào vòng luân hồi.
  • Thấy sự nguy hiểm / Ādīnava dassana / Seeing the danger: Nhận ra tác hại, sự khổ đau tiềm ẩn trong các pháp hữu vi, đặc biệt là dục lạc.
  • Hiểu lối thoát / Nissaraṇa paññā / Understanding the escape: Trí tuệ nhận biết con đường thoát ra khỏi khổ đau, phiền não.
  • Thần thông / Iddhi / Supernormal power: Năng lực phi thường đạt được qua tu tập thiền định, như thiên nhãn, thiên nhĩ, tha tâm thông, túc mạng thông, thần túc thông.
  • Hỷ / Pīti / Rapture: Niềm vui thích, phấn khởi, một trạng thái tâm tích cực phát sinh trong quá trình tu tập thiền định (một trong các thiền chi).
  • Bất thiện pháp / Akusala dhamma / Unwholesome states: Các trạng thái tâm tiêu cực, có hại, gây ra khổ đau, như tham, sân, si.
  • Tỳ kheo / Bhikkhu / Bhikkhu: Nhà sư Phật giáo nam đã thọ giới cụ túc (giới cao nhất trong Phật giáo).
  • Sơ thiền / Paṭhama jhāna / First jhāna: Tầng thiền định thứ nhất, đặc trưng bởi sự có mặt của năm thiền chi: tầm, tứ, hỷ, lạc, nhất tâm.
  • Tầm và Tứ / Vitakka-vicāra / Applied and sustained thought: Tầm là sự hướng tâm đến đối tượng thiền, Tứ là sự duy trì tâm trên đối tượng đó.
  • Ly dục, ly bất thiện pháp / Vivicceva kāmehi vivicca akusalehi dhammehi / Seclusion from sensual pleasures, seclusion from unwholesome states: Sự xa lìa, tách khỏi ham muốn dục lạc và các trạng thái tâm bất thiện, điều kiện cần để nhập thiền.
  • Nhị thiền / Dutiya jhāna / Second jhāna: Tầng thiền định thứ hai, đặc trưng bởi sự vắng mặt của tầm và tứ, chỉ còn ba thiền chi: hỷ, lạc, nhất tâm, có nội tĩnh.
  • Nội tĩnh nhất tâm / Ajjhattaṃ sampasādanaṃ cetaso ekodibhāvaṃ / Self-confidence and singleness of mind: Sự yên lặng, lắng dịu, tin tưởng bên trong và sự hợp nhất của tâm trên một đối tượng.
  • Định / Samādhi / Concentration: Sự tập trung tâm ý cao độ vào một đối tượng duy nhất, một yếu tố quan trọng trong thiền định và Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo).
  • Lòng bi mẫn / Karuṇā (hoặc Anukampā) / Compassion: Lòng thương xót đối với chúng sinh đang đau khổ, mong muốn cho họ thoát khổ. Một trong Tứ Vô Lượng Tâm.
  • Hành trang cho tâm / Cittassa parikkhārā / Equipment of the mind: Những yếu tố, phẩm chất cần thiết để hỗ trợ, chuẩn bị cho sự phát triển và thanh lọc tâm.
  • Không sân hận / Abyāpajjha / Without hostility: Trạng thái tâm không có ác ý, thù ghét.
  • Không ác ý / Avera / Without ill will: Trạng thái tâm không có sự thù địch, oán ghét.
  • Pháp / Dhamma / Dhamma: Giáo pháp của Đức Phật; chân lý; hiện tượng; quy luật tự nhiên.
  • Con đường đến cõi Phạm thiên / Brahmalokūpaga magga / Path to the company of Brahmā: Con đường tu tập (chủ yếu là Tứ Vô Lượng Tâm) dẫn đến tái sinh vào cõi trời Phạm thiên.
  • Như Lai / Tathāgata / Tathāgata: Danh hiệu của Đức Phật, có nhiều nghĩa như “Người đã đến như vậy”, “Người đã đi như vậy”, “Người nói lời chân thật”.
  • Cõi Phạm thiên / Brahmaloka / Brahma-world: Thế giới của các vị trời Phạm thiên, cảnh giới cao hơn cõi trời Dục giới, đạt được do tu tập thiền định.
  • Phạm thiên / Brahmā / Brahmā: Vị trời đứng đầu cõi Phạm thiên, hoặc chỉ chung các vị trời ở cõi này.
  • Tái sinh vào cõi Phạm thiên / Brahmaloke upapajjati / Reappear in the Brahma-world: Sinh lại vào cõi Phạm thiên sau khi chết do kết quả của việc tu tập thiền định và các thiện pháp tương ứng.
  • Tâm từ / Mettā / Loving-kindness: Lòng yêu thương không phân biệt, mong muốn cho tất cả chúng sinh được an lạc, hạnh phúc. Một trong Tứ Vô Lượng Tâm.
  • Tâm giải thoát / Cetovimutti / Deliverance of mind: Sự giải thoát của tâm khỏi các phiền não, trói buộc. Có thể là giải thoát tạm thời trong thiền định hoặc giải thoát cuối cùng (Niết-bàn).
  • Nghiệp hữu hạn / Pamāṇakataṃ kammaṃ / Limiting action: Hành động (nghiệp) có giới hạn, thuộc cõi Dục hoặc chưa đạt đến mức độ vô lượng của thiền Tứ Vô Lượng Tâm, không đủ sức đưa đến tái sinh Phạm thiên cao cấp hoặc giải thoát.
  • Tâm bi / Karuṇā / Compassion: Lòng thương xót, mong muốn chúng sinh thoát khổ. Một trong Tứ Vô Lượng Tâm.
  • Tâm hỷ / Muditā / Appreciative joy: Niềm vui hoan hỷ khi thấy người khác hạnh phúc, thành công, không ganh tị. Một trong Tứ Vô Lượng Tâm.
  • Tâm xả / Upekkhā / Equanimity: Sự bình thản, không thiên vị, không bám víu hay ghét bỏ, giữ tâm quân bình trước mọi hoàn cảnh. Một trong Tứ Vô Lượng Tâm.
  • Quy y / Saraṇa gamana / Going for refuge: Hành động tìm nơi nương tựa an toàn nơi Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng).
  • Tăng đoàn / Saṅgha / Sangha: Cộng đồng những người xuất gia theo giáo pháp của Đức Phật (nghĩa hẹp); cộng đồng những người tu tập theo Phật (nghĩa rộng, bao gồm cả tại gia và xuất gia, hoặc chỉ các bậc Thánh).
  • Cư sĩ / Upāsaka (nam), Upāsikā (nữ) / Lay follower: Người tại gia theo đạo Phật, đã quy y Tam Bảo và giữ gìn năm giới.
  • Sự sáng suốt của trí tuệ / Paññāveyyattiya / Lucidity of wisdom: Sự thông tuệ, minh mẫn, sắc bén của trí tuệ.
  • Bậc Chánh Đẳng Giác / Sammāsambuddha / Fully enlightened: Bậc giác ngộ hoàn toàn, tự mình tìm ra chân lý và thuyết giảng cho chúng sinh, chỉ Đức Phật.