MN 98. Gửi Vāsetṭha
(Kinh Vāsetṭha)
[115] 1. Như vầy tôi nghe. [^900] Một thời Thế Tôn (Blessed One - Bậc được tôn kính, một danh hiệu của Đức Phật) trú tại Icchānangala, trong khu rừng gần Icchānangala.
2. Lúc bấy giờ, có nhiều vị bà-la-môn (brahmins - giai cấp tu sĩ và học giả trong xã hội Ấn Độ cổ) nổi tiếng, giàu có đang ở tại Icchānangala, đó là bà-la-môn Cankī, bà-la-môn Tārukkha, bà-la-môn Pokkharasāti, bà-la-môn Jānussoni, bà-la-môn Todeyya, và các vị bà-la-môn nổi tiếng, giàu có khác.
3. Khi ấy, trong lúc hai thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha và Bhāradvāja đang đi kinh hành và dạo chơi, cuộc thảo luận này đã nảy sinh giữa họ: “Thế nào là một vị bà-la-môn?” Thanh niên bà-la-môn Bhāradvāja nói: “Khi một người xuất thân tốt đẹp từ cả hai phía cha mẹ, có dòng dõi thuần khiết bảy đời, không thể bị chỉ trích và không tì vết về mặt huyết thống, thì người đó là bà-la-môn.” Thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha nói: “Khi một người có đạo đức (virtuous - có phẩm hạnh tốt đẹp, giữ gìn giới luật) và giữ tròn các phận sự (observances - các quy tắc, nghi lễ hoặc bổn phận cần tuân thủ), thì người đó là bà-la-môn.”
4. Nhưng thanh niên bà-la-môn Bhāradvāja không thể [116] thuyết phục được thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha, và thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha cũng không thể thuyết phục được thanh niên bà-la-môn Bhāradvāja.
5. Rồi thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha nói với thanh niên bà-la-môn Bhāradvāja: “Thưa ngài, vị sa-môn (recluse - người xuất gia, tu sĩ khổ hạnh) Gotama, con trai của dòng họ Sakya đã xuất gia từ gia tộc Sakya, đang trú tại Icchānangala, trong khu rừng gần Icchānangala. Tiếng tốt về Tôn giả Gotama đã được đồn xa như sau: ‘Vị Thế Tôn ấy là bậc ứng cúng (accomplished - Arahant, người đã hoàn thiện tu tập, xứng đáng được cúng dường), bậc chánh đẳng chánh giác (fully enlightened - người đã giác ngộ hoàn toàn và đúng đắn), bậc minh hạnh túc (perfect in true knowledge and conduct - người hoàn hảo về trí tuệ và đức hạnh), bậc thiện thệ (sublime - người đã đi đến cõi tốt lành), bậc thế gian giải (knower of worlds - người hiểu biết thế gian), bậc vô thượng sĩ điều ngự trượng phu (incomparable leader of persons to be tamed - bậc lãnh đạo không ai sánh bằng trong việc giáo hóa chúng sinh), bậc thiên nhân sư (teacher of gods and humans - thầy của trời và người), bậc Phật (enlightened - người đã giác ngộ), bậc Thế Tôn (blessed - bậc được tôn kính).’ Nào, Bhāradvāja, chúng ta hãy đến gặp sa-môn Gotama và hỏi ngài về vấn đề này. Ngài trả lời thế nào, chúng ta sẽ ghi nhớ như vậy.” - “Vâng, thưa ngài,” thanh niên bà-la-môn Bhāradvāja đáp.
6. Rồi hai thanh niên bà-la-môn, Vāsetṭha và Bhāradvāja, đến gặp Thế Tôn và chào hỏi ngài. Sau khi cuộc nói chuyện thân mật và hòa nhã kết thúc, họ ngồi xuống một bên và thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha bạch Thế Tôn bằng những câu kệ:
7. Vāsetṭha
1. "Cả hai chúng con đều được công nhận Là người thông hiểu Tam Phệ Đà (Triple Veda - ba bộ kinh Vệ Đà cổ xưa của Ấn Độ giáo), Con là đệ tử Pokkharasāti Còn vị này là trò Tārukkha.
2. Chúng con đã hoàn toàn tinh thông Mọi điều các chuyên gia Vệ Đà dạy; Giỏi ngữ văn và ngữ pháp Ngang thầy trong các cuộc luận đàm. [117]
3. Một tranh chấp đã nảy sinh giữa chúng con, thưa Gotama, Về vấn đề dòng dõi và giai cấp: Bhāradvāja nói người ta là bà-la-môn do sinh (birth - jāti - sự sinh ra, dòng dõi), Còn con giữ quan điểm là bà-la-môn do hành động (action - kamma - nghiệp, hành vi tạo tác). [^901] Xin Ngài, bậc thấy biết, hiểu cho cuộc tranh luận này.
4. Vì không ai thuyết phục được người kia, Hay làm người kia thấy rõ quan điểm của mình, Chúng con đến hỏi Ngài, thưa Tôn giả, Bậc nổi danh là Phật Đà.
5. Như người đời chắp tay hướng vọng Về vầng trăng khi vừa đến độ tròn đầy, Thế gian cũng tôn kính Ngài như vậy Và tỏ lòng thành kính với Ngài, Gotama.
6. Vậy nay chúng con xin hỏi Ngài, Gotama, Con mắt đã xuất hiện trên thế gian: Người ta là bà-la-môn do sinh hay do hành động? Xin giải thích cho chúng con, những người chưa biết Làm sao để nhận ra một vị bà-la-môn."
8. Đức Phật (Buddha - Bậc Giác Ngộ)
9. “Này Vāsetṭha,” Thế Tôn nói, "Ta sẽ giải thích cho các con đúng như thật Về sự phân chia chủng loại của các loài chúng sinh (living beings - các sinh vật có sự sống); Vì có nhiều loại sinh khác nhau.
10. Trước hết hãy biết về cỏ cây: Dù chúng thiếu tự nhận thức, Sự sinh là dấu hiệu đặc trưng của chúng; Vì có nhiều loại sinh khác nhau. [118]
11. Tiếp đến là bướm đêm và bướm ngày Và cứ thế cho đến loài kiến: Sự sinh là dấu hiệu đặc trưng của chúng; Vì có nhiều loại sinh khác nhau.
12. Rồi biết đến các loài bốn chân [Nhiều loại khác nhau] cả nhỏ lẫn lớn: Sự sinh là dấu hiệu đặc trưng của chúng; Vì có nhiều loại sinh khác nhau.
13. Biết những loài dùng bụng làm chân, Tức là loài rắn mình dài: Sự sinh là dấu hiệu đặc trưng của chúng; Vì có nhiều loại sinh khác nhau.
14. Cũng biết loài cá sống dưới nước Kiếm ăn trong thế giới lỏng: Sự sinh là dấu hiệu đặc trưng của chúng; Vì có nhiều loại sinh khác nhau.
15. Tiếp đến biết loài chim tung cánh Bay lượn giữa bầu trời rộng: Sự sinh là dấu hiệu đặc trưng của chúng; Vì có nhiều loại sinh khác nhau.
17. "Trong khi ở các loài sinh này, sự khác biệt Về sinh tạo nên dấu hiệu đặc trưng, Thì ở loài người, không có sự khác biệt về sinh nào Tạo nên dấu hiệu đặc trưng nơi họ cả.
15. Không phải ở tóc hay ở đầu Không phải ở tai hay ở mắt Không phải ở miệng hay ở mũi Không phải ở môi hay ở mày;
16. Không phải ở vai hay ở cổ Không phải ở bụng hay ở lưng Không phải ở mông hay ở ngực Không phải ở hậu môn hay bộ phận sinh dục;
17. Không phải ở tay hay ở chân Không phải ở ngón tay hay móng tay Không phải ở đầu gối hay ở đùi Không phải ở màu da hay giọng nói: Ở đây, sự sinh không tạo nên dấu hiệu đặc trưng Như ở các loài sinh khác. [119]
18. Trong thân thể con người tự nó Không thể tìm thấy điều gì đặc trưng. Sự phân biệt giữa con người Hoàn toàn chỉ là danh xưng quy ước (verbal designation - samaññā - sự gọi tên, đặt tên dựa trên lời nói, quy ước xã hội). [^902]
19. "Ai kiếm sống giữa loài người [^903] Bằng nông nghiệp, con nên biết Được gọi là nông dân, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
20. Ai kiếm sống giữa loài người Bằng nhiều nghề thủ công, con nên biết Được gọi là thợ thủ công, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
21. Ai kiếm sống giữa loài người Bằng buôn bán, con nên biết Được gọi là thương nhân, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
22. Ai kiếm sống giữa loài người Bằng phục vụ người khác, con nên biết Được gọi là người phục vụ, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
23. Ai kiếm sống giữa loài người Bằng trộm cắp, con nên biết Được gọi là kẻ cướp, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
24. Ai kiếm sống giữa loài người Bằng bắn cung, con nên biết Được gọi là binh lính, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
25. Ai kiếm sống giữa loài người Bằng nghề tế lễ, con nên biết Được gọi là thầy tế lễ, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
26. Bất cứ ai cai trị giữa loài người Thành thị và vương quốc, con nên biết Được gọi là vua chúa, Vāsetṭha; Người ấy không phải bà-la-môn.
27. "Ta không gọi người là bà-la-môn Vì nguồn gốc và dòng dõi của họ. Nếu trở ngại (impediments - kiñcana - những chướng ngại, phiền não vi tế) vẫn còn ẩn náu trong họ, Họ chỉ là người nói ‘Thưa ngài’. [^904] Người không còn trở ngại và không còn chấp thủ (clings - upādāna - sự bám víu, dính mắc): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
28. Người đã cắt đứt mọi kiết sử (fetters - saṃyojana - những sợi dây trói buộc vào vòng luân hồi) Và không còn bị khổ não (anguish - daratha - sự đau khổ, phiền muộn) lay động, Người đã vượt qua mọi ràng buộc (ties - gantha - những mối trói buộc của thân tâm), đã giải thoát (detached - visaṃyutta - không còn bị trói buộc, dính mắc): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn. [120]
29. Người đã cắt mọi dây da và dây cương, Cả dây thắng và vòng hàm thiếc nữa, Người đã nhấc then cài lên, bậc giác ngộ (awakened one - buddha - người đã tỉnh thức, giác ngộ): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
30. Người chịu đựng không chút hận thù Sự lăng mạ, bạo lực, và cả sự trói buộc, Với sức mạnh nhẫn nhục (patience - khanti - sự chịu đựng, kiên nhẫn) được trang bị vững vàng: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
31. Người không nổi sân (anger - kodha - sự tức giận, nóng nảy), tròn bổn phận, có đức hạnh, khiêm hạ, Đã được chế ngự, mang thân cuối cùng (final body - antima-sarīra - thân xác cuối cùng trước khi nhập Niết Bàn): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
32. Người, như nước trên lá sen, Hay hạt cải trên đầu mũi nhọn, Không hề dính mắc vào các dục lạc (sensual pleasures - kāma - sự ham muốn, thỏa mãn qua năm giác quan): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
33. Người biết ngay tại đây trong chính mình Sự đoạn diệt mọi khổ đau (suffering - dukkha - sự khổ, bất toại nguyện), Đã hạ gánh nặng (burden - bhāra - gánh nặng phiền não, ngũ uẩn), và đã giải thoát: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
34. Người có trí tuệ (understanding - paññā - sự hiểu biết sâu sắc, trí tuệ) sâu sắc, thông thái, Phân biệt được đạo (path - magga - con đường tu tập) và phi đạo (not-path - amagga - con đường sai lạc) Và đã đạt được mục đích tối thượng (goal supreme - paramattha - chân lý tuyệt đối, Niết Bàn): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
35. Người xa lánh cả người tại gia (householders - gahaṭṭha - người sống đời sống gia đình) Lẫn người xuất gia sống không nhà (homelessness - anagāriya - đời sống không gia đình của người xuất gia), Người đi lang thang không nhà không mong muốn: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
36. Người đã từ bỏ dùng roi vọt (rod - daṇḍa - hình phạt, bạo lực) Đối với mọi chúng sinh yếu hay mạnh, Người không giết hại hay khiến người khác giết hại: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
37. Người không chống đối giữa những người chống đối, An hòa giữa những người ưa bạo lực, Người không chấp thủ giữa những người chấp thủ: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
38. Người đã từ bỏ mọi tham dục (lust - rāga - sự ham muốn, đam mê) và sân hận (hate - dosa - sự ghét bỏ, thù hận), Từ bỏ ngã mạn (conceit - māna - sự kiêu ngạo, tự cao) và khinh miệt (contempt - makkha - sự coi thường, khinh rẻ), Như hạt cải trên đầu mũi nhọn: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn. [121]
39. Người nói lời không thô ác, Đầy ý nghĩa, luôn chân thật, Không làm tổn hại bất cứ ai: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
40. Người ở đời không bao giờ lấy Những gì không được cho, dù dài hay ngắn, Nhỏ hay lớn, đẹp hay xấu: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
41. Người không còn khát khao (yearnings - āsā - sự mong mỏi, ước muốn) thầm kín Về đời này và đời sau, Người sống không khát khao và giải thoát: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
42. Người không còn đam mê (indulgences - sự ham thích, hưởng thụ, không có từ Pali trực tiếp nhưng liên quan đến kāma/āsā), Không còn hoang mang (perplexity - kathaṃkathā - sự nghi ngờ, phân vân) vì đã biết Nhờ đạt đến Cõi Bất Tử (Deathless Sphere - amata-pada - trạng thái Niết Bàn, không còn sinh tử): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
43. Người, nhờ siêu việt mọi ràng buộc ở đây Về cả việc phước (merit - puñña - công đức, việc thiện) và việc ác (evil - pāpa - tội lỗi, việc ác), Không sầu muộn (sorrowless - asoka - không còn buồn khổ), không tì vết (stainless - viraja - không còn bụi bẩn phiền não), và thanh tịnh (pure - suddha - trong sạch, tinh khiết): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
44. Người, thanh tịnh như mặt trăng không tì vết, Trong sáng và lắng dịu, và nơi người ấy Hỷ lạc (delight - nandi - sự vui thích, thỏa mãn) và sự hiện hữu (being - bhava - quá trình trở thành, tồn tại trong luân hồi) đã bị hủy diệt: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
45. Người đã vượt qua vũng lầy (swamp - paṅka - bùn lầy phiền não), Bùn nhơ (mire - kaddama - bùn nhơ dục vọng), luân hồi (samsāra - saṃsāra - vòng sinh tử), mọi si mê (delusion - moha - sự vô minh, mê lầm), Người đã vượt đến bờ kia (further shore - pāra - bờ giác ngộ, Niết Bàn) Và thiền định trong các tầng thiền (jhānas - jhāna - các trạng thái nhập định sâu), Không dao động và không hoang mang, Đạt Niết Bàn (Nibbāna - nibbāna - sự tịch diệt, trạng thái giải thoát cuối cùng) nhờ không còn chấp thủ: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
46. Người đã từ bỏ các dục lạc Và đi lang thang không nhà ở đây Với dục vọng và sự hiện hữu đã bị hủy diệt: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
47. Người đã từ bỏ cả ái dục (craving - taṇhā - sự khao khát, ham muốn), Và đi lang thang không nhà ở đây, Với ái dục và sự hiện hữu đều bị hủy diệt: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
48. Người bỏ lại mọi ràng buộc của con người (human bonds - mānusa yoga - những trói buộc thuộc cõi người) Và đã rũ bỏ những ràng buộc của cõi trời (bonds of heaven - dibba yoga - những trói buộc thuộc cõi trời), Giải thoát khỏi mọi ràng buộc khắp nơi: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
49. Người bỏ lại hỷ lạc và bất mãn, Người mát lạnh và không còn dính mắc (attachment - upādhi - các nền tảng của sự khổ, sự dính mắc), Bậc anh hùng (hero - vīra - người có nghị lực phi thường) đã siêu việt toàn thế giới: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn. [122]
50. Người biết chúng sinh chết đi (pass away - cuti - sự chết, sự chuyển sinh) Để tái sinh (reappear - upapatti - sự sinh trở lại) trong nhiều cảnh giới, Không nắm giữ, bậc thiện thệ, bậc giác ngộ: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
51. Người mà đích đến (destination - gati - cảnh giới tái sinh, nơi đi đến) không ai biết Cả chư thiên (gods - deva - các vị trời), hương thần (spirits - gandhabba - một loại tinh linh, thần linh), và loài người (men - manussa - con người), Một vị A-la-hán (arahant - arahant - bậc thánh đã đoạn tận phiền não, giải thoát hoàn toàn) với các lậu hoặc (taints - āsava - những ô nhiễm, phiền não tiềm ẩn) đã bị hủy diệt: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
52. Người không còn trở ngại nào cả, Trước, sau, hay ở giữa, Người không bị ngăn ngại và không còn chấp thủ: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
53. Bậc lãnh đạo đoàn thể (herd’s leader - usabha - người đứng đầu, bậc ưu tú), bậc anh hùng hoàn hảo, Bậc đại sĩ (great seer - mahesi - bậc tìm cầu vĩ đại, danh hiệu của Phật), người đã chiến thắng, Không dao động, thanh tịnh, giác ngộ: Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
54. Người biết nhiều đời quá khứ (past lives - pubbenivāsa - những kiếp sống trước đây) của mình Và thấy các cõi trời (heavens - sagga - các cảnh giới hạnh phúc) và các cõi khổ (states of woe - apāya - các cảnh giới đau khổ), Người đã đạt đến sự đoạn diệt của sinh (destruction of birth - jātikkhaya - sự chấm dứt tái sinh): Người ấy Ta gọi là bà-la-môn.
55. "Vì tên gọi và dòng tộc được gán cho Chỉ như những danh xưng (designations - samaññā - tên gọi, sự quy ước) trên đời; Bắt nguồn từ quy ước (conventions - vohāra - tập quán, cách gọi thông thường), Chúng được gán đây đó.
56. Đối với những ai không biết sự thật này, Tà kiến (wrong views - micchādiṭṭhi - những quan điểm sai lầm) đã ẩn sâu trong tâm họ từ lâu; Không biết, họ tuyên bố với chúng ta: ‘Người ta là bà-la-môn do sinh.’
57. Người ta không phải bà-la-môn do sinh, Cũng không phải không-bà-la-môn do sinh. Do hành động mà người ta là bà-la-môn, Do hành động mà người ta là không-bà-la-môn.
58. Vì con người là nông dân do hành động của họ, [^905] Và do hành động của họ cũng là thợ thủ công; Và con người là thương nhân do hành động của họ, Và do hành động của họ cũng là người phục vụ.
59. Và con người là kẻ cướp do hành động của họ, Và do hành động của họ cũng là binh lính; Và con người là thầy tế lễ do hành động của họ, Và do hành động của họ cũng là vua chúa. [123]
60. "Vậy đó là cách người thực sự trí tuệ (truly wise - medhāvī - người có trí tuệ) Thấy hành động đúng như thật, Những bậc thấy duyên khởi (dependent origination - paṭiccasamuppāda - lý thuyết về sự phát sinh phụ thuộc lẫn nhau của các hiện tượng), Tinh thông về hành động và kết quả của nó (action and its results - kammavipāka - nghiệp và quả báo của nghiệp). [^906]
61. Hành động làm thế giới quay vòng, Hành động làm thế hệ này xoay chuyển. Chúng sinh bị trói buộc bởi hành động Như bánh xe bởi cái chốt.
62. Khổ hạnh (asceticism - tapa - sự tu tập ép xác, khổ luyện), phạm hạnh (holy life - brahmacariya - đời sống trong sạch, tu tập giải thoát), Tự chủ (self-control - saṃyama - sự kiểm soát bản thân) và rèn luyện nội tâm (inner training - dama - sự điều phục tâm) - Nhờ đó người ta trở thành bà-la-môn, Ở đó phẩm hạnh bà-la-môn tối thượng (supreme brahminhood - brāhmaññaṃ uttamaṃ - phẩm chất cao quý nhất của Bà-la-môn) nằm. [^907]
63. Người sở hữu tam minh (triple knowledge - tevijja - ba loại trí tuệ siêu việt: túc mạng minh, thiên nhãn minh, lậu tận minh), An tịnh (peaceful - santa - trạng thái bình an, tịch tĩnh), với sự hiện hữu đã hoàn toàn hủy diệt: Hãy biết người ấy như vậy, này Vāsetṭha, Là Phạm Thiên (Brahmā - vị trời cao nhất trong Ấn Độ giáo) và Đế Thích (Sakka - vua của cõi trời Đao Lợi) đối với những người hiểu biết."
14. Khi những lời này được nói xong, hai thanh niên bà-la-môn Vāsetṭha và Bhāradvāja bạch Thế Tôn: “Thật vi diệu, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu, Tôn giả Gotama!.. Kể từ hôm nay, xin Tôn giả Gotama ghi nhớ chúng con là những người cư sĩ tại gia (lay followers - upāsaka - người Phật tử tại gia) đã quy y (gone for refuge - saraṇaṃ gata - tìm đến nương tựa) nơi ngài trọn đời.”