MN 123. Hy Hữu và Kỳ Diệu
(Kinh Acchariya-abbhūta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn trú tại Xá-vệ (Sāvatthī), trong vườn ông Jeta (Kỳ-đà), tu viện ông Anāthapiṇ̣ika (Cấp Cô Độc).
2. Khi ấy, một số tỳ kheo (monks-bhikkhus-nhà sư) đang ngồi trong giảng đường, nơi họ tụ họp sau khi đi khất thực về và dùng bữa xong, thì cuộc thảo luận này khởi lên giữa họ: “Thật hy hữu thay, chư hiền, thật kỳ diệu thay, Như Lai (Tathāgata - người đã đến như vậy/người đã đi như vậy, một danh hiệu của Phật) thật vĩ đại và đầy quyền năng! Vì Ngài có thể biết về các vị Phật quá khứ - những vị đã đạt đến Niết-bàn cuối cùng (final Nibbāna - sự chấm dứt hoàn toàn khổ đau và tái sinh), đoạn trừ sự lan tràn [của phiền não] (cut [the tangle of] proliferation - cắt đứt sự phát triển, lan rộng của các ý niệm, vọng tưởng gây đau khổ), phá vỡ vòng luân chuyển, chấm dứt vòng luân hồi, và vượt qua mọi khổ đau - rằng các Đức Thế Tôn ấy đã sinh ra như thế nào, danh hiệu các Ngài là gì, dòng tộc các Ngài là gì, giới hạnh các Ngài ra sao, trạng thái [thiền định] của các Ngài thế nào, trí tuệ các Ngài ra sao, sự an trú [trong các tầng thiền/chứng đắc] của các Ngài thế nào, và sự giải thoát (deliverance - sự thoát khỏi khổ đau và vòng luân hồi) của các Ngài thế nào.”[^1160]
Khi ấy, Tôn giả A-nan nói với các vị tỳ kheo: “Chư hiền, các đấng Như Lai là hy hữu và có những phẩm chất hy hữu. Các đấng Như Lai là kỳ diệu và có những phẩm chất kỳ diệu.” [119]
Tuy nhiên, cuộc thảo luận của họ bị gián đoạn; vì Đức Thế Tôn xả thiền vào buổi chiều, đi đến giảng đường và ngồi xuống chỗ đã soạn sẵn. Rồi Ngài hỏi các vị tỳ kheo: “Này các tỳ kheo, các ông đang ngồi lại đây bàn luận về vấn đề gì? Và cuộc bàn luận bị gián đoạn của các ông là gì?”
“Bạch Thế Tôn, chúng con đang ngồi trong giảng đường, nơi chúng con tụ họp sau khi đi khất thực về và dùng bữa xong, thì cuộc thảo luận này khởi lên giữa chúng con: ‘Thật hy hữu thay, chư hiền, thật kỳ diệu thay… sự giải thoát của các Ngài thế nào.’ Khi ấy, bạch Thế Tôn, Tôn giả A-nan nói với chúng con: ‘Chư hiền, các đấng Như Lai là hy hữu và có những phẩm chất hy hữu. Các đấng Như Lai là kỳ diệu và có những phẩm chất kỳ diệu.’ Bạch Thế Tôn, đó là cuộc bàn luận của chúng con đã bị gián đoạn khi Đức Thế Tôn đến.”
Bấy giờ Đức Thế Tôn nói với Tôn giả A-nan: “Vậy thì, A-nan, hãy giải thích đầy đủ hơn về những phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Như Lai.”
3. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này, bạch Thế Tôn, từ chính kim khẩu của Ngài: 'Này A-nan, với chánh niệm và tỉnh giác (Mindful and fully aware - sự chú tâm và nhận biết rõ ràng những gì đang xảy ra), Bồ-tát (Bodhisatta - chúng sinh đang trên đường giác ngộ, vị Phật tương lai) đã xuất hiện ở cung trời Đâu-suất (Tusita heaven - một cõi trời trong dục giới, nơi Bồ-tát thường tái sinh trước khi sinh làm người để thành Phật).[^1161] [120] Việc Bồ-tát xuất hiện ở cung trời Đâu-suất với chánh niệm và tỉnh giác – điều này con ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
4. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Với chánh niệm và tỉnh giác, Bồ-tát đã an trú tại cung trời Đâu-suất.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
5. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Bồ-tát đã an trú tại cung trời Đâu-suất trọn vẹn tuổi thọ của mình ở đó.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
6. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Với chánh niệm và tỉnh giác, Bồ-tát đã từ trần khỏi cung trời Đâu-suất và nhập vào thai mẹ.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
7. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát từ trần khỏi cung trời Đâu-suất và nhập vào thai mẹ, một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên đã xuất hiện trong thế giới cùng với chư thiên, Ma vương, và Phạm thiên, trong chúng sanh đời này gồm các sa-môn (recluses - người xuất gia tu hành) và bà-la-môn (brahmins - giai cấp tu sĩ, trí thức trong xã hội Ấn Độ cổ), vua chúa và thường dân. Và ngay cả trong những khoảng không gian tăm tối giữa các thế giới, trống rỗng, u ám, và hoàn toàn tối đen, nơi mà mặt trăng và mặt trời, dù hùng mạnh và quyền năng đến đâu, cũng không thể chiếu sáng tới – ngay cả ở đó, một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên cũng đã xuất hiện.[^1162] Và các chúng sinh sinh ra ở đó nhận biết được nhau nhờ ánh sáng ấy: “À, thì ra có những chúng sinh khác đã xuất hiện ở đây.” Và hệ thống mười nghìn thế giới (ten-thousandfold world system - một cụm gồm nhiều hệ thống thế giới trong vũ trụ quan Phật giáo) này rung chuyển, chấn động và lay động, và ở đó một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên cũng đã xuất hiện.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
8. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: 'Khi Bồ-tát đã nhập vào thai mẹ, có bốn vị thiên tử trẻ đến canh giữ Ngài ở bốn phương để không một người, phi nhân (non-humans - các loài chúng sinh không phải người, như chư thiên, dạ xoa, v.v.) hay bất kỳ ai có thể làm hại Bồ-tát hoặc mẹ Ngài.[^1163] Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
9. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát đã nhập vào thai mẹ, bà tự nhiên có giới hạnh, tự nhiên giữ giới không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, và không dùng các loại rượu và chất gây say, là nhân đưa đến sự dễ duôi (negligence - sự lơ là, thiếu chú tâm).’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn. [121]
10. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát đã nhập vào thai mẹ, không có ý nghĩ dục lạc nào liên quan đến nam giới khởi lên trong bà, và không một người nam nào với tâm ái dục có thể tiếp cận bà.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
11. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát đã nhập vào thai mẹ, bà có được năm loại dục lạc giác quan (five cords of sensual pleasure - niềm vui đến từ sắc, thanh, hương, vị, xúc), và được cung phụng đầy đủ, bà tận hưởng chúng.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
12. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát đã nhập vào thai mẹ, không có loại phiền não, đau đớn nào khởi lên trong bà; bà an lạc và không mệt mỏi thân xác. Bà thấy rõ Bồ-tát trong bụng mình với đầy đủ tay chân, không thiếu căn nào. Ví như một sợi chỉ màu xanh, vàng, đỏ, trắng, hay nâu được xâu qua một viên ngọc lưu ly trong suốt, tám cạnh, được cắt gọt khéo léo, và một người mắt sáng cầm nó lên xem xét: “Đây là một viên ngọc lưu ly trong suốt, tám cạnh, được cắt gọt khéo léo, và có một sợi chỉ màu xanh, vàng, đỏ, trắng, hay nâu xâu qua”; cũng vậy, khi Bồ-tát đã nhập vào thai mẹ… bà thấy rõ Bồ-tát trong bụng mình với đầy đủ tay chân, không thiếu căn nào.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn. [122]
13. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: 'Bảy ngày sau khi Bồ-tát đản sinh, mẹ Ngài qua đời và tái sinh về cõi trời Đâu-suất.[^1164] Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
14. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Những người phụ nữ khác mang thai chín hoặc mười tháng rồi sinh con, nhưng mẹ của Bồ-tát thì không như vậy. Mẹ của Bồ-tát mang thai Ngài tròn mười tháng rồi mới sinh.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
15. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Những người phụ nữ khác sinh con khi ngồi hoặc nằm, nhưng mẹ của Bồ-tát thì không như vậy. Mẹ của Bồ-tát sinh Ngài trong tư thế đứng.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
16. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ, chư thiên đỡ lấy Ngài trước, sau đó mới đến con người.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
17. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ, Ngài không chạm đất. Bốn vị thiên tử trẻ đỡ lấy Ngài và đặt Ngài trước mặt mẹ Ngài, nói rằng: “Xin hoàng hậu hãy vui mừng, một người con đầy quyền năng đã được sinh ra cho bà.”’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
18. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ, Ngài ra đời không tì vết, không dính [123] nước ối, máu mủ hay bất kỳ loại ô uế nào, hoàn toàn trong sạch. Ví như có một viên ngọc đặt trên tấm vải lụa xứ Kāsi, thì viên ngọc không làm bẩn tấm vải, và tấm vải cũng không làm bẩn viên ngọc. Tại sao vậy? Vì cả hai đều trong sạch. Cũng vậy, khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ… hoàn toàn trong sạch.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
19. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ, có hai dòng nước từ trời đổ xuống, một dòng mát, một dòng ấm, để tắm cho Bồ-tát và mẹ Ngài.’ Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
20. "Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: 'Ngay khi vừa sinh ra, Bồ-tát đã đứng vững bằng hai chân trên mặt đất; rồi Ngài đi bảy bước về phía bắc, dưới một chiếc lọng trắng che trên đầu, Ngài nhìn khắp bốn phương và thốt lên lời của bậc Tối Thượng (Leader of the Herd - người dẫn đầu, chỉ Đức Phật): “Ta là bậc tối thượng trên đời; Ta là bậc tốt nhất trên đời; Ta là bậc đứng đầu trên đời. Đây là lần sinh cuối cùng của ta; nay không còn tái sinh (renewal of being - sự sinh lại trong vòng luân hồi) nữa.”[^1165] Điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.
21. “Con đã nghe và ghi nhớ điều này từ chính kim khẩu của Đức Thế Tôn: ‘Khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ, một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên đã xuất hiện trong thế giới cùng với chư thiên, Ma vương, và Phạm thiên, trong chúng sanh đời này gồm các sa-môn và bà-la-môn, vua chúa và thường dân. Và ngay cả trong những khoảng không gian tăm tối giữa các thế giới, trống rỗng, u ám, và hoàn toàn tối đen, nơi mà mặt trăng và mặt trời, dù hùng mạnh và quyền năng đến đâu, cũng không thể chiếu sáng tới – [124] ngay cả ở đó, một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên cũng đã xuất hiện. Và các chúng sinh sinh ra ở đó nhận biết được nhau nhờ ánh sáng ấy: “À, thì ra có những chúng sinh khác đã xuất hiện ở đây.” Và hệ thống mười nghìn thế giới này rung chuyển, chấn động và lay động, và ở đó một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên cũng đã xuất hiện.’ Việc khi Bồ-tát ra khỏi lòng mẹ, một ánh sáng vĩ đại, vô lượng, vượt xa hào quang của chư thiên đã xuất hiện… điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.”
22. “Vậy thì, A-nan, hãy ghi nhớ thêm điều này như một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Như Lai: Này A-nan, đối với Như Lai, các cảm thọ (feelings - vedanā - các cảm giác dễ chịu, khó chịu, hoặc trung tính) được biết rõ khi chúng khởi sinh, khi chúng hiện hữu, khi chúng biến mất; các tri giác (perceptions - saññā - sự nhận biết, ghi nhận đối tượng) được biết rõ khi chúng khởi sinh, khi chúng hiện hữu, khi chúng biến mất; các tư tưởng (thoughts - vitakka - các ý nghĩ, suy tư) được biết rõ khi chúng khởi sinh, khi chúng hiện hữu, khi chúng biến mất.[^1166] Hãy ghi nhớ thêm điều này nữa, A-nan, như một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Như Lai.”
23. “Bạch Thế Tôn, vì đối với Đức Thế Tôn, các cảm thọ được biết rõ khi chúng khởi sinh, khi chúng hiện hữu, khi chúng biến mất; các tri giác được biết rõ khi chúng khởi sinh, khi chúng hiện hữu, khi chúng biến mất; các tư tưởng được biết rõ khi chúng khởi sinh, khi chúng hiện hữu, khi chúng biến mất – điều này con cũng ghi nhớ là một phẩm chất hy hữu và kỳ diệu của Đức Thế Tôn.”
Đó là những lời Tôn giả A-nan đã nói. Đức Đạo Sư chấp thuận. Các vị tỳ kheo hoan hỷ và vui thích với những lời của Tôn giả A-nan.