Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 140. Kinh Phân Biệt Các Yếu Tố

(Dhātuvibhanga Sutta)

1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn đang du hành trong xứ Ma-kiệt-đà (Magadha) và cuối cùng đến thành Vương Xá (Rājagaha). Tại đó, Ngài đến gặp người thợ gốm tên là Bhaggava và nói với ông:

2. “Này Bhaggava, nếu không có gì bất tiện cho ông, Ta muốn ở lại một đêm trong xưởng của ông.”

“Thưa ngài, không có gì bất tiện cho con cả, nhưng đã có một người xuất gia đang ở đó rồi. Nếu vị ấy đồng ý, thì xin ngài cứ ở lại bao lâu tùy thích.” [238]

3. Lúc bấy giờ, có một thiện nam tử tên là Pukkusāti, vì lòng tin nơi Đức Thế Tôn mà đã từ bỏ đời sống gia đình, xuất gia sống không nhà cửa, và vào dịp đó, vị ấy đã ở trong xưởng của người thợ gốm. [^1264] Bấy giờ, Đức Thế Tôn đến gặp tôn giả Pukkusāti và nói: “Này tỳ kheo (bhikkhu - nhà sư Phật giáo đã thọ giới cụ túc), nếu không có gì bất tiện cho thầy, Ta muốn ở lại một đêm trong xưởng này.”

“Xưởng thợ gốm đủ rộng, này bạn. [^1265] Xin mời ngài cứ ở lại bao lâu tùy thích.”

4. Sau đó, Đức Thế Tôn vào xưởng thợ gốm, chuẩn bị một chỗ trải cỏ ở một góc, và ngồi xuống, xếp chân theo thế kiết già, giữ thân thẳng đứng, và an trú chánh niệm trước mặt. Rồi Đức Thế Tôn dành phần lớn đêm để ngồi thiền, và tôn giả Pukkusāti cũng dành phần lớn đêm để ngồi thiền. Bấy giờ, Đức Thế Tôn nghĩ: “Vị thiện nam tử này có phong thái đáng tin cậy. Ta thử hỏi vị ấy xem sao.” Vì vậy, Ngài hỏi tôn giả Pukkusāti:

5. “Này tỳ kheo, thầy xuất gia theo ai? Ai là thầy của thầy? Thầy tin theo Giáo Pháp (Dhamma - lời dạy của Đức Phật) của ai?”[^1266]

“Này bạn, có Sa-môn Gotama, là con trai của dòng họ Thích Ca (Sakyan), đã xuất gia từ dòng tộc Thích Ca. Tiếng lành về Đức Thế Tôn Gotama ấy đã được đồn xa như sau: ‘Đức Thế Tôn ấy là bậc A-la-hán (accomplished - bậc đã hoàn thiện, xứng đáng được cúng dường), bậc Chánh Đẳng Chánh Giác (fully enlightened - bậc giác ngộ hoàn toàn và viên mãn), Minh Hạnh Túc (perfect in true knowledge and conduct - bậc có đầy đủ trí tuệ và đức hạnh), Thiện Thệ (sublime - bậc đã đi đến nơi tốt đẹp), Thế Gian Giải (knower of worlds - bậc hiểu biết thế gian), Vô Thượng Sĩ Điều Ngự Trượng Phu (incomparable leader of persons to be tamed - bậc lãnh đạo không ai sánh bằng của những người cần được điều phục), Thiên Nhân Sư (teacher of gods and humans - bậc thầy của trời và người), Phật (enlightened - bậc giác ngộ), Thế Tôn (blessed - bậc được tôn kính).’ Tôi đã xuất gia theo Đức Thế Tôn ấy; Đức Thế Tôn ấy là thầy của tôi; tôi tin theo Giáo Pháp của Đức Thế Tôn ấy.”

“Nhưng này tỳ kheo, Đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Chánh Giác ấy, hiện đang ở đâu?”

“Này bạn, có một thành phố ở phương bắc tên là Xá-vệ (Sāvatthī). Đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Chánh Giác, hiện đang ở đó.”

“Nhưng này tỳ kheo, thầy đã từng gặp Đức Thế Tôn ấy trước đây chưa? Nếu gặp, thầy có nhận ra Ngài không?” [239]

“Thưa không, này bạn, tôi chưa từng gặp Đức Thế Tôn ấy trước đây, và nếu gặp, tôi cũng sẽ không nhận ra Ngài.”

6. Bấy giờ, Đức Thế Tôn nghĩ: “Vị thiện nam tử này đã xuất gia theo Ta. Ta nên giảng Pháp cho vị ấy.” Vì vậy, Đức Thế Tôn nói với tôn giả Pukkusāti: “Này tỳ kheo, Ta sẽ giảng Pháp cho thầy. Hãy lắng nghe và chú tâm kỹ vào những gì Ta sẽ nói.” - “Vâng, này bạn,” tôn giả Pukkusāti đáp. Đức Thế Tôn nói như sau:

7. "Này tỳ kheo, con người này bao gồm sáu yếu tố (six elements - sáu thành phần cơ bản cấu tạo nên mọi sự vật, hiện tượng), sáu căn cứ của sự tiếp xúc (six bases of contact - sáu cơ sở phát sinh sự tiếp xúc giữa giác quan và đối tượng), và mười tám loại khảo sát của tâm (eighteen kinds of mental exploration - mười tám cách tâm xem xét đối tượng), và người ấy có bốn nền tảng (four foundations - bốn cơ sở vững chắc cho sự tu tập). [^1267] Những làn sóng của sự ngã mạn (conceiving - sự hình thành ý niệm sai lầm về ‘cái tôi’, ‘của tôi’) không cuốn trôi người đứng vững trên những [nền tảng] này, và khi những làn sóng của sự ngã mạn không còn cuốn trôi người ấy nữa, người ấy được gọi là bậc hiền triết tịch tĩnh (sage at peace - bậc trí tuệ đã đạt được sự an lạc, vắng lặng). Không nên xao lãng trí tuệ (wisdom - sự hiểu biết đúng đắn về bản chất sự vật), nên giữ gìn sự thật (truth - chân lý, thực tại không hư dối), nên vun bồi sự từ bỏ (relinquishment - sự buông bỏ, xả ly), và nên rèn luyện sự an tịnh (peace - sự vắng lặng phiền não). Đây là tóm tắt của bài giảng về sáu yếu tố.

8. "‘Này tỳ kheo, con người này bao gồm sáu yếu tố.’ [^1268] Đã nói như vậy. Và điều này được nói liên quan đến cái gì? Có yếu tố đất (earth element - tính chất rắn, cứng), yếu tố nước (water element - tính chất lỏng, kết dính), yếu tố lửa (fire element - tính chất nóng, ấm), yếu tố gió (air element - tính chất chuyển động, lay động), yếu tố không gian (space element - tính chất trống rỗng, chiếm chỗ), và yếu tố thức (consciousness element - tính chất biết, nhận thức). Vì vậy, đã nói liên quan đến điều này rằng: ‘Này tỳ kheo, con người này bao gồm sáu yếu tố.’

9. "‘Này tỳ kheo, con người này bao gồm sáu căn cứ của sự tiếp xúc.’ Đã nói như vậy. Và điều này được nói liên quan đến cái gì? Có căn cứ của sự tiếp xúc qua mắt (base of eye-contact - cơ sở tiếp xúc qua mắt), căn cứ của sự tiếp xúc qua tai (base of ear-contact - cơ sở tiếp xúc qua tai), căn cứ của sự tiếp xúc qua mũi (base of nose-contact - cơ sở tiếp xúc qua mũi), căn cứ của sự tiếp xúc qua lưỡi (base of tongue-contact - cơ sở tiếp xúc qua lưỡi), căn cứ của sự tiếp xúc qua thân (base of body-contact - cơ sở tiếp xúc qua thân), và căn cứ của sự tiếp xúc qua ý (base of mind-contact - cơ sở tiếp xúc qua ý). Vì vậy, đã nói liên quan đến điều này rằng: ‘Này tỳ kheo, con người này bao gồm sáu căn cứ của sự tiếp xúc.’

10. "‘Này tỳ kheo, con người này bao gồm mười tám loại khảo sát của tâm.’ [^1269] Đã nói như vậy. Và điều này được nói liên quan đến cái gì? Khi thấy một hình sắc bằng mắt, người ta khảo sát một hình sắc tạo ra niềm vui, khảo sát một hình sắc tạo ra nỗi buồn, khảo sát một hình sắc tạo ra trạng thái quân bình (equanimity - trạng thái tâm bình thản, không vui không buồn, không thiên vị). Khi nghe một âm thanh bằng tai… [240] Khi ngửi một mùi hương bằng mũi… Khi nếm một vị bằng lưỡi… Khi chạm một vật xúc chạm bằng thân… Khi nhận biết một đối tượng tâm bằng ý, người ta khảo sát một đối tượng tâm tạo ra niềm vui, khảo sát một đối tượng tâm tạo ra nỗi buồn, khảo sát một đối tượng tâm tạo ra trạng thái quân bình. Vì vậy, đã nói liên quan đến điều này rằng: ‘Này tỳ kheo, con người này bao gồm mười tám loại khảo sát của tâm.’

11. "‘Này tỳ kheo, con người này có bốn nền tảng.’ Đã nói như vậy. Và điều này được nói liên quan đến cái gì? Có nền tảng trí tuệ (foundation of wisdom - cơ sở là sự hiểu biết đúng đắn), nền tảng sự thật (foundation of truth - cơ sở là chân lý, thực tại), nền tảng sự từ bỏ (foundation of relinquishment - cơ sở là sự buông bỏ, xả ly), và nền tảng sự an tịnh (foundation of peace - cơ sở là sự vắng lặng phiền não). [^1270] Vì vậy, đã nói liên quan đến điều này rằng: ‘Này tỳ kheo, con người này có bốn nền tảng.’

12. "‘Không nên xao lãng trí tuệ, nên giữ gìn sự thật, nên vun bồi sự từ bỏ, và nên rèn luyện sự an tịnh.’ [^1271] Đã nói như vậy. Và điều này được nói liên quan đến cái gì?

13. "Này tỳ kheo, làm thế nào một người không xao lãng trí tuệ (paññā - sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của thực tại, đặc biệt là về Tứ Diệu Đế và vô ngã)? [^1272] Có sáu yếu tố này: yếu tố đất, yếu tố nước, yếu tố lửa, yếu tố gió, yếu tố không gian, và yếu tố thức.

14. "Này tỳ kheo, yếu tố đất là gì? Yếu tố đất có thể là bên trong hoặc bên ngoài. Yếu tố đất bên trong là gì? Bất cứ thứ gì bên trong, thuộc về bản thân, là chất rắn, đông đặc, và bị bám víu (clung-to / upādinna - bị tâm nắm giữ, coi là ‘tôi’, ‘của tôi’), đó là: tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy xương, thận, tim, gan, cơ hoành, lá lách, phổi, ruột già, ruột non, đồ ăn trong dạ dày, phân, hoặc bất cứ thứ gì khác bên trong, thuộc về bản thân, là chất rắn, đông đặc, và bị bám víu: đây được gọi là yếu tố đất bên trong. Cả yếu tố đất bên trong và yếu tố đất bên ngoài đều chỉ đơn thuần là yếu tố đất. Và điều đó nên được nhìn thấy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn (proper wisdom - trí tuệ chân chánh, thấy đúng sự thật) như sau: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Khi người ta thấy nó như vậy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn, người ta trở nên nhàm chán (disenchanted / nibbidā - sự chán ngán, không còn hứng thú với các pháp hữu vi do thấy rõ bản chất khổ, vô thường, vô ngã của chúng) đối với yếu tố đất và làm cho tâm ly tham (dispassionate / virāga - sự không còn tham ái, dính mắc) đối với yếu tố đất.

15. "Này tỳ kheo, yếu tố nước là gì? Yếu tố nước có thể là [241] bên trong hoặc bên ngoài. Yếu tố nước bên trong là gì? Bất cứ thứ gì bên trong, thuộc về bản thân, là nước, có tính nước, và bị bám víu, đó là: mật, đờm, mủ, máu, mồ hôi, mỡ, nước mắt, dầu nhờn, nước bọt, nước mũi, dịch khớp, nước tiểu, hoặc bất cứ thứ gì khác bên trong, thuộc về bản thân, là nước, có tính nước, và bị bám víu: đây được gọi là yếu tố nước bên trong. Cả yếu tố nước bên trong và yếu tố nước bên ngoài đều chỉ đơn thuần là yếu tố nước. Và điều đó nên được nhìn thấy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn như sau: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Khi người ta thấy nó như vậy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn, người ta trở nên nhàm chán đối với yếu tố nước và làm cho tâm ly tham đối với yếu tố nước.

16. "Này tỳ kheo, yếu tố lửa là gì? Yếu tố lửa có thể là bên trong hoặc bên ngoài. Yếu tố lửa bên trong là gì? Bất cứ thứ gì bên trong, thuộc về bản thân, là lửa, có tính lửa, và bị bám víu, đó là: cái làm cho ta ấm lên, già đi, và bị thiêu đốt, và cái làm cho những gì được ăn, uống, tiêu thụ, và nếm được tiêu hóa hoàn toàn, hoặc bất cứ thứ gì khác bên trong, thuộc về bản thân, là lửa, có tính lửa, và bị bám víu: đây được gọi là yếu tố lửa bên trong. Cả yếu tố lửa bên trong và yếu tố lửa bên ngoài đều chỉ đơn thuần là yếu tố lửa. Và điều đó nên được nhìn thấy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn như sau: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Khi người ta thấy nó như vậy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn, người ta trở nên nhàm chán đối với yếu tố lửa và làm cho tâm ly tham đối với yếu tố lửa.

17. "Này tỳ kheo, yếu tố gió là gì? Yếu tố gió có thể là bên trong hoặc bên ngoài. Yếu tố gió bên trong là gì? Bất cứ thứ gì bên trong, thuộc về bản thân, là gió, có tính gió, và bị bám víu, đó là: gió đi lên, gió đi xuống, gió trong bụng, gió trong ruột, gió lưu thông qua các chi, hơi thở vào và hơi thở ra, hoặc bất cứ thứ gì khác bên trong, thuộc về bản thân, là gió, có tính gió, và bị bám víu: đây được gọi là yếu tố gió bên trong. Cả yếu tố gió bên trong và yếu tố gió bên ngoài đều chỉ đơn thuần là yếu tố gió. Và điều đó nên được nhìn thấy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn như sau: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Khi người ta thấy nó như vậy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn, người ta trở nên nhàm chán đối với yếu tố gió và làm cho tâm ly tham đối với yếu tố gió.

18. "Này tỳ kheo, yếu tố không gian là gì? Yếu tố không gian có thể là bên trong hoặc bên ngoài. Yếu tố không gian bên trong [242] là gì? Bất cứ thứ gì bên trong, thuộc về bản thân, là không gian, có tính không gian, và bị bám víu, đó là: lỗ tai, lỗ mũi, cửa miệng, và cái [lỗ] mà qua đó những gì được ăn, uống, tiêu thụ, và nếm được nuốt vào, và nơi nó tích tụ, và qua đó nó được bài tiết ra từ bên dưới, hoặc bất cứ thứ gì khác bên trong, thuộc về bản thân, là không gian, có tính không gian, và bị bám víu: đây được gọi là yếu tố không gian bên trong. Cả yếu tố không gian bên trong và yếu tố không gian bên ngoài đều chỉ đơn thuần là yếu tố không gian. Và điều đó nên được nhìn thấy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn như sau: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Khi người ta thấy nó như vậy như nó thực sự là với trí tuệ đúng đắn, người ta trở nên nhàm chán đối với yếu tố không gian và làm cho tâm ly tham đối với yếu tố không gian.

19. "Khi ấy chỉ còn lại thức (consciousness - tâm biết), thanh tịnh và sáng tỏ. [^1273] Người ta nhận biết điều gì với thức đó? Người ta nhận biết: ‘[Đây là] dễ chịu’; người ta nhận biết: ‘[Đây là] đau khổ’; người ta nhận biết: ‘[Đây là] không đau khổ cũng không dễ chịu.’ Tùy thuộc vào một sự tiếp xúc (contact / phassa - sự gặp gỡ giữa căn, trần và thức) được cảm nhận là dễ chịu mà phát sinh một cảm giác dễ chịu. [^1274] Khi cảm thấy một cảm giác dễ chịu, người ta hiểu: ‘Tôi cảm thấy một cảm giác dễ chịu.’ Người ta hiểu: ‘Với sự chấm dứt của chính sự tiếp xúc được cảm nhận là dễ chịu đó, cảm giác tương ứng của nó - cảm giác dễ chịu phát sinh tùy thuộc vào sự tiếp xúc được cảm nhận là dễ chịu đó - chấm dứt và lắng dịu.’ Tùy thuộc vào một sự tiếp xúc được cảm nhận là đau khổ mà phát sinh một cảm giác đau khổ. Khi cảm thấy một cảm giác đau khổ, người ta hiểu: ‘Tôi cảm thấy một cảm giác đau khổ.’ Người ta hiểu: ‘Với sự chấm dứt của chính sự tiếp xúc được cảm nhận là đau khổ đó, cảm giác tương ứng của nó - cảm giác đau khổ phát sinh tùy thuộc vào sự tiếp xúc được cảm nhận là đau khổ đó - chấm dứt và lắng dịu.’ Tùy thuộc vào một sự tiếp xúc được cảm nhận là không đau khổ cũng không dễ chịu mà phát sinh một cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu. Khi cảm thấy một cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu, người ta hiểu: ‘Tôi cảm thấy một cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu.’ Người ta hiểu: ‘Với sự chấm dứt của chính sự tiếp xúc được cảm nhận là không đau khổ cũng không dễ chịu đó, cảm giác tương ứng của nó - cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu phát sinh tùy thuộc vào sự tiếp xúc được cảm nhận là không đau khổ cũng không dễ chịu đó - chấm dứt và lắng dịu.’ Này tỳ kheo, cũng giống như từ sự cọ xát của hai que củi lửa, nhiệt được tạo ra và lửa được sinh ra, và với sự tách rời và ngưng kết nối của hai que củi lửa này, nhiệt tương ứng chấm dứt và lắng dịu; cũng vậy, [243] tùy thuộc vào một sự tiếp xúc được cảm nhận là dễ chịu… được cảm nhận là đau khổ… được cảm nhận là không đau khổ cũng không dễ chịu mà phát sinh một cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu… Người ta hiểu: ‘Với sự chấm dứt của chính sự tiếp xúc được cảm nhận là không đau khổ cũng không dễ chịu đó, cảm giác tương ứng của nó… chấm dứt và lắng dịu.’

20. "Khi ấy chỉ còn lại trạng thái quân bình (upekkhā - tâm xả, bình thản, không phản ứng yêu ghét trước đối tượng), thanh tịnh và sáng tỏ, mềm mại, dễ sử dụng, và rạng ngời. [^1275] Giả sử, này tỳ kheo, một người thợ kim hoàn lành nghề hoặc người học việc của ông ta chuẩn bị lò nung, nung nóng nồi nấu kim loại, dùng kìm gắp một ít vàng và bỏ vào nồi nấu. Thỉnh thoảng ông ta thổi vào đó, thỉnh thoảng ông ta rắc nước lên đó, và thỉnh thoảng ông ta chỉ quan sát. Vàng đó sẽ trở nên tinh khiết, rất tinh khiết, hoàn toàn tinh khiết, không tỳ vết, loại bỏ hết tạp chất, mềm mại, dễ sử dụng, và rạng ngời. Sau đó, bất kỳ loại trang sức nào ông ta muốn làm từ nó, dù là dây chuyền vàng, hoa tai, vòng cổ hay vòng hoa vàng, nó đều sẽ phục vụ mục đích của ông ta. Cũng vậy, này tỳ kheo, khi ấy chỉ còn lại trạng thái quân bình, thanh tịnh và sáng tỏ, mềm mại, dễ sử dụng, và rạng ngời.

21. "Vị ấy hiểu như sau: ‘Nếu ta hướng trạng thái quân bình này, vốn thanh tịnh và sáng tỏ như vậy, đến cảnh giới Không Vô Biên Xứ (base of infinite space - một trong bốn tầng thiền vô sắc) và phát triển tâm của ta theo đó, thì trạng thái quân bình này của ta, được hỗ trợ bởi cảnh giới đó, bám víu (clinging / upādāna - sự nắm giữ, dính mắc vào các đối tượng, quan điểm, nghi lễ, hoặc ngã kiến) vào đó, sẽ tồn tại trong một thời gian rất dài. [^1276] Nếu ta hướng trạng thái quân bình này, vốn thanh tịnh và sáng tỏ như vậy, đến cảnh giới Thức Vô Biên Xứ (base of infinite consciousness - một trong bốn tầng thiền vô sắc)… [244]… đến cảnh giới Vô Sở Hữu Xứ (base of nothingness - một trong bốn tầng thiền vô sắc)… đến cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ (base of neither-perception-nor-non-perception - tầng thiền vô sắc cao nhất) và phát triển tâm của ta theo đó, thì trạng thái quân bình này của ta, được hỗ trợ bởi cảnh giới đó, bám víu vào đó, sẽ tồn tại trong một thời gian rất dài.’

22. "Vị ấy hiểu như sau: ‘Nếu ta hướng trạng thái quân bình này, vốn thanh tịnh và sáng tỏ như vậy, đến cảnh giới Không Vô Biên Xứ và phát triển tâm của ta theo đó, điều này là pháp hữu vi (conditioned / sankhata - pháp do duyên tạo, có sinh có diệt, chịu sự chi phối của vô thường). [^1277] Nếu ta hướng trạng thái quân bình này, vốn thanh tịnh và sáng tỏ như vậy, đến cảnh giới Thức Vô Biên Xứ… đến cảnh giới Vô Sở Hữu Xứ… đến cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ và phát triển tâm của ta theo đó, điều này là pháp hữu vi.’ Vị ấy không tạo ra bất kỳ điều kiện (pháp hữu vi) nào hoặc khởi lên bất kỳ ý muốn (volition / cetanā - tác ý) nào hướng tới sự tồn tại (being - hữu) hay không tồn tại (non-being - phi hữu). [^1278] Vì không tạo ra bất kỳ điều kiện nào hoặc khởi lên bất kỳ ý muốn nào hướng tới sự tồn tại hay không tồn tại, vị ấy không bám víu vào bất cứ điều gì trong thế gian này. Khi không bám víu, vị ấy không bị dao động. Khi không bị dao động, vị ấy tự mình chứng đạt Niết Bàn (Nibbāna - sự dập tắt hoàn toàn tham, sân, si; trạng thái an lạc, giải thoát tối hậu). Vị ấy hiểu như sau: ‘Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm xong, không còn trở lui trạng thái này nữa.’ [^1279]

23. "Nếu vị ấy cảm thấy một cảm giác dễ chịu, [^1280] vị ấy hiểu: ‘Nó là vô thường (impermanent - không tồn tại mãi mãi, luôn thay đổi); không có sự nắm giữ (no holding - không thể bám víu, giữ chặt); không có sự thích thú (no delight - không say đắm, vui thích).’ Nếu vị ấy cảm thấy một cảm giác đau khổ, vị ấy hiểu: ‘Nó là vô thường; không có sự nắm giữ; không có sự thích thú.’ Nếu vị ấy cảm thấy một cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu, vị ấy hiểu: ‘Nó là vô thường; không có sự nắm giữ; không có sự thích thú.’

24. "Nếu vị ấy cảm thấy một cảm giác dễ chịu, vị ấy cảm nhận nó một cách tách rời (detached - không dính mắc, không đồng hóa với cảm giác); nếu vị ấy cảm thấy một cảm giác đau khổ, vị ấy cảm nhận nó một cách tách rời; nếu vị ấy cảm thấy một cảm giác không đau khổ cũng không dễ chịu, vị ấy cảm nhận nó một cách tách rời. Khi vị ấy cảm thấy một cảm giác kết thúc cùng với thân, vị ấy hiểu: ‘Tôi cảm thấy một cảm giác kết thúc cùng với thân.’ [245] Khi vị ấy cảm thấy một cảm giác kết thúc cùng với mạng sống, vị ấy hiểu: ‘Tôi cảm thấy một cảm giác kết thúc cùng với mạng sống.’ [^1281] Vị ấy hiểu: ‘Khi thân tan rã, cùng với sự kết thúc của mạng sống, tất cả những gì được cảm nhận, không còn được thích thú, sẽ trở nên nguội lạnh ngay tại đây.’ [^1282] Này tỳ kheo, cũng giống như một ngọn đèn dầu cháy nhờ dầu và bấc, và khi dầu và bấc cạn kiệt, nếu không được cung cấp thêm nhiên liệu, nó sẽ tắt vì thiếu nhiên liệu; cũng vậy, khi vị ấy cảm thấy một cảm giác kết thúc cùng với thân… một cảm giác kết thúc cùng với mạng sống, vị ấy hiểu: ‘Tôi cảm thấy một cảm giác kết thúc cùng với mạng sống.’ Vị ấy hiểu: ‘Khi thân tan rã, cùng với sự kết thúc của mạng sống, tất cả những gì được cảm nhận, không còn được thích thú, sẽ trở nên nguội lạnh ngay tại đây.’

25. "Do đó, một tỳ kheo sở hữu [trí tuệ này] sở hữu nền tảng trí tuệ tối thượng. Vì điều này, này tỳ kheo, là trí tuệ cao quý tối thượng, đó là, sự hiểu biết về sự đoạn diệt mọi khổ đau. [^1283]

26. "Sự giải thoát của vị ấy, được đặt nền tảng trên sự thật (truth / sacca - chân lý, thực tại như nó là, đặc biệt là Tứ Diệu Đế và Niết Bàn), là không thể lay chuyển. Vì cái gì có bản chất lừa dối, này tỳ kheo, là sai lầm, và cái gì có bản chất không lừa dối - Niết Bàn - là sự thật. Do đó, một tỳ kheo sở hữu [sự thật này] sở hữu nền tảng sự thật tối thượng. Vì điều này, này tỳ kheo, là sự thật cao quý tối thượng, đó là, Niết Bàn, có bản chất không lừa dối.

27. "Trước đây, khi còn vô minh, vị ấy đã thủ đắc và phát triển các sự chấp thủ (attachments / upadhi - những thứ mà tâm bám víu vào, nền tảng cho sự tái sinh và khổ đau, bao gồm các uẩn, phiền não, nghiệp); [^1284] nay vị ấy đã từ bỏ chúng, cắt đứt chúng tận gốc, làm cho chúng như một gốc cây cọ, loại bỏ chúng để chúng không còn phải chịu sự phát sinh trong tương lai nữa. Do đó, một tỳ kheo sở hữu [sự từ bỏ này] sở hữu nền tảng sự từ bỏ (relinquishment / cāga - sự buông bỏ, xả ly, bố thí) tối thượng. Vì điều này, này tỳ kheo, là sự từ bỏ cao quý tối thượng, đó là, sự từ bỏ tất cả các sự chấp thủ.

28. "Trước đây, khi còn vô minh, vị ấy đã trải qua tham lam, ham muốn, và dục vọng; nay vị ấy đã từ bỏ chúng, cắt đứt chúng tận gốc, làm cho chúng như một gốc cây cọ, loại bỏ chúng để chúng không còn phải chịu sự phát sinh trong tương lai nữa. Trước đây, khi còn vô minh, vị ấy đã trải qua sân giận, ác ý, và thù hận; nay vị ấy đã từ bỏ chúng, cắt đứt chúng tận gốc, làm cho chúng như một gốc cây cọ, loại bỏ chúng để chúng không còn phải chịu sự phát sinh trong tương lai nữa. Trước đây, khi còn vô minh, vị ấy đã trải qua vô minh và si mê; nay vị ấy đã từ bỏ chúng, cắt đứt chúng [246] tận gốc, làm cho chúng như một gốc cây cọ, loại bỏ chúng để chúng không còn phải chịu sự phát sinh trong tương lai nữa. Do đó, một tỳ kheo sở hữu [sự an tịnh này] sở hữu nền tảng sự an tịnh (peace / upasama - sự lắng dịu, dập tắt phiền não) tối thượng. Vì điều này, này tỳ kheo, là sự an tịnh cao quý tối thượng, đó là, sự dập tắt tham, sân, và si.

29. "Vì vậy, đã nói liên quan đến điều này rằng: ‘Không nên xao lãng trí tuệ, nên giữ gìn sự thật, nên vun bồi sự từ bỏ, và nên rèn luyện sự an tịnh.’

30. "‘Những làn sóng của sự ngã mạn không cuốn trôi người đứng vững trên những [nền tảng] này, và khi những làn sóng của sự ngã mạn không còn cuốn trôi người ấy nữa, người ấy được gọi là bậc hiền triết tịch tĩnh.’ [^1285] Đã nói như vậy. Và điều này được nói liên quan đến cái gì?

31. "Này tỳ kheo, ‘Tôi là’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi là cái này’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ là’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ không là’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ có hình sắc’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ không có hình sắc’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ có tưởng’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ không có tưởng’ là một sự ngã mạn; ‘Tôi sẽ không phải có tưởng cũng không phải không có tưởng’ là một sự ngã mạn. Sự ngã mạn là một căn bệnh, sự ngã mạn là một khối u, sự ngã mạn là một mũi tên. Bằng cách vượt qua tất cả các sự ngã mạn, này tỳ kheo, người ta được gọi là bậc hiền triết tịch tĩnh. Và bậc hiền triết tịch tĩnh thì không sinh, không già, không chết; vị ấy không bị lay động và không bị dao động. Vì không có gì hiện hữu trong vị ấy mà qua đó vị ấy có thể sinh ra. [^1286] Không sinh ra, làm sao vị ấy có thể già đi? Không già đi, làm sao vị ấy có thể chết? Không chết, làm sao vị ấy có thể bị lay động? Không bị lay động, tại sao vị ấy phải bị dao động?

32. “Vì vậy, đã nói liên quan đến điều này rằng: ‘Những làn sóng của sự ngã mạn không cuốn trôi người đứng vững trên những [nền tảng] này, và khi những làn sóng của sự ngã mạn không còn cuốn trôi người ấy nữa, người ấy được gọi là bậc hiền triết tịch tĩnh.’ Này tỳ kheo, hãy ghi nhớ bài giảng ngắn gọn này về sáu yếu tố.”

33. Bấy giờ, tôn giả Pukkusāti nghĩ: “Thật vậy, Bậc Đạo Sư đã đến với ta! Bậc Thiện Thệ đã đến với ta! Bậc Chánh Đẳng Chánh Giác đã đến với ta!” Rồi vị ấy đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sửa lại y trên một vai, và cúi đầu đảnh lễ dưới chân Đức Thế Tôn, thưa rằng: “Bạch Thế Tôn, một sự phạm lỗi (transgression / accaya - sự vượt quá, sự sai phạm, lỗi lầm) đã xâm chiếm con, vì như một kẻ ngu si, mê mờ [247] và vụng về, con đã dám gọi Đức Thế Tôn là ‘bạn’. Bạch Thế Tôn, xin Đức Thế Tôn tha thứ cho sự phạm lỗi của con, khi con đã thấy đó là sự phạm lỗi, vì lợi ích của sự tự chế trong tương lai.”

“Chắc chắn rồi, này tỳ kheo, một sự phạm lỗi đã xâm chiếm thầy, vì như một kẻ ngu si, mê mờ và vụng về, thầy đã dám gọi Ta là ‘bạn’. Nhưng vì thầy thấy sự phạm lỗi của mình như vậy và sửa đổi theo đúng Pháp, chúng Ta tha thứ cho thầy. Vì đó là sự tăng trưởng trong Giới Luật của Bậc Thánh khi một người thấy sự phạm lỗi của mình như vậy, sửa đổi theo đúng Pháp, và thực hành sự tự chế trong tương lai.”

34. “Bạch Thế Tôn, con muốn được thọ cụ túc giới (full admission / upasampadā - lễ xuất gia chính thức để trở thành một tỳ kheo) dưới sự hướng dẫn của Đức Thế Tôn.”

“Nhưng này tỳ kheo, y bát của thầy đã đầy đủ chưa?”

“Bạch Thế Tôn, y bát của con chưa đầy đủ.”

“Này tỳ kheo, các đấng Như Lai (Tathāgata - danh hiệu của một vị Phật, có nghĩa là ‘Người đã đến như vậy’ hoặc ‘Người đã đi như vậy’) không ban lễ thọ cụ túc giới cho bất kỳ ai mà y bát chưa đầy đủ.”

35. Sau đó, tôn giả Pukkusāti, hoan hỷ và vui mừng trước lời dạy của Đức Thế Tôn, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, và sau khi đảnh lễ Đức Thế Tôn, đi vòng quanh Ngài theo chiều bên phải, rồi ra đi để tìm kiếm y và bát. Sau đó, trong khi tôn giả Pukkusāti đang tìm kiếm y và bát, một con bò đi lạc đã húc chết vị ấy.

36. Bấy giờ, một số tỳ kheo đến gặp Đức Thế Tôn, và sau khi đảnh lễ Ngài, họ ngồi xuống một bên và thưa: “Bạch Thế Tôn, thiện nam tử Pukkusāti, người đã được Đức Thế Tôn ban cho lời chỉ dạy ngắn gọn, đã qua đời. Đích đến của vị ấy là gì? Tương lai của vị ấy sẽ ra sao?”

“Này các tỳ kheo, thiện nam tử Pukkusāti là người có trí tuệ. Vị ấy đã thực hành đúng theo Pháp và không làm phiền Ta trong việc giải thích Pháp. Với sự đoạn trừ năm hạ phần kiết sử (five lower fetters / pañca orambhāgiyāni saṃyojanāni - năm loại trói buộc đầu tiên khiến chúng sinh bị ràng buộc vào các cõi thấp hơn: thân kiến, hoài nghi, giới cấm thủ, tham dục, sân hận), thiện nam tử Pukkusāti đã hóa sinh (spontaneously reappeared / opapātika - sinh ra một cách tự nhiên, không qua thai bào, thường ở các cõi trời hoặc địa ngục) [trong Cõi Tịnh Cư (Pure Abodes / Suddhāvāsa - các cõi trời dành riêng cho các bậc Bất Lai)] và sẽ đạt được Niết Bàn cuối cùng (final Nibbāna / parinibbāna - sự tịch diệt hoàn toàn, không còn tái sinh sau khi thân xác của một vị A-la-hán hay Phật tan rã) ở đó mà không bao giờ trở lại từ thế giới đó nữa.”[^1287]

37. Đó là những gì Đức Thế Tôn đã nói. Các tỳ kheo hài lòng và hoan hỷ trước lời dạy của Đức Thế Tôn.

140. KINH GIỚI PHÂN BIỆT

140. KINH GIỚI PHÂN BIỆT (Dhàtuvibhanga Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn du hành ở xứ Magadha (Ma- kiệt-đà), đi đến Rajagaha (Vương xá), đến nhà thợ gốm Bhaggava; sau khi đến nói với thợ gốm Bhaggava:

– Này Bhaggava, nếu không gì phiền phức cho Ông, Ta muốn ở tại chỗ này một đêm.

Bạch Thế Tôn không có gì phiền phức cho con. Ở đây đã có một vị xuất gia đến ở từ trước rồi. Nếu vị ấy thỏa thuận, bạch Thế Tôn, hãy ở lại tùy theo sở thích.

Lúc bấy giờ, Thiện gia nam tử Pukkusati, do lòng tin, y cứ Thế Tôn đã xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Vị ấy đã đến ở trước tại trú xứ của thợ gốm. Rồi Thế Tôn đi đến Tôn giả Pukkusati; sau khi đến nói với Pukkusati:

– Này Tỷ-kheo, nếu không gì phiền phức cho Ông, Ta muốn ở lại trú xứ này một đêm.

– Rộng rãi, thưa Hiền giả, là trú xứ của thợ gốm. Tôn giả có thể ở, tùy theo sở thích.

Rồi Thế Tôn sau khi bước vào trú xứ của thợ gốm, trải thảm cỏ vào một bên, ngồi kiết-già, lưng thẳng và an trú niệm trước mặt. Và Thế Tôn trải qua phần lớn đêm ấy, ngồi (như vậy). Tôn giả Pukkusati trải qua phần lớn đêm ấy cũng ngồi (như vậy). Rồi Thế Tôn suy nghĩ: “Cử chỉ Thiện gia nam tử này có vẻ tín thành, Ta hãy hỏi vị ấy”. Rồi Thế Tôn nói với Tôn giả Pukkusati:

– Này Tỷ-kheo, Ông xuất gia, y cứ vào ai? Ai là Ðạo sư của Ông? Ông chấp nhận pháp của ai?

– Thưa Hiền giả, có Sa môn Gotama là Thích tử, xuất gia từ dòng họ Thích Ca. Tiếng đồn tốt đẹp sau đây được truyền đi về Thế Tôn Gotama ấy: “Ngài là bậc Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn”. Tôi đã xuất gia, y cứ bậc Thế Tôn ấy. Ngài là bậc Ðạo sư của tôi. Và tôi chấp thuận pháp của bậc Thế Tôn ấy.

– Này Tỷ-kheo, nay Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ấy ở đâu?

– Thưa Hiền giả, có một thành phố tên là Savatthi giữa các quốc độ phía Bắc. Tại đấy, Thế Tôn, bậc A- la-hán, Chánh Ðẳng Giác hiện này đang ở.

– Này Tỷ-kheo, trước đây Ông đã thấy bậc Thế Tôn ấy chưa? Và nếu thấy, Ông có nhận ra được không?

– Thưa Hiền giả, trước đây tôi chưa từng thấy bậc Thế Tôn ấy. Và nếu thấy, tôi không nhận ra được.

Rồi Thế Tôn suy nghĩ: “Thiện gia nam tử này xuất gia y cứ nơi Ta. Vậy Ta hãy thuyết pháp cho (Thiện gia nam tử) ấy”. Rồi Thế Tôn nói với Tôn giả Pukkusati:

– Hãy nghe và suy nghiệm kỹ, Ta sẽ giảng.

– Thưa Hiền giả vâng.

Tôn giả Pukkusati vâng đáp Thế Tôn.

Thế Tôn nói như sau:

– Này Tỷ-kheo, người này có sáu giới, sáu xúc xứ, mười tám ý hành, bốn thắng xứ, khi được an trú, vọng tưởng không có chuyển động. Khi vọng tưởng không chuyển động, vị ấy được gọi là một ẩn sĩ tịch tịnh. Chớ có buông lung trí tuệ, hãy hộ trì chân đế, hãy tăng trưởng huệ thí (caga), hãy tu học tịch tịnh. Ðây là tổng thuyết sáu giới phân biệt.

Này Tỷ-kheo, khi được nói đến “Người này có sáu giới”, do duyên gì được nói đến như vậy? Ðịa giới, (thủy giới), hỏa giới, phong giới, không giới, thức giới. Này Tỷ-kheo, khi được nói đến “Người này có sáu giới”, chính do duyên này được nói đến như vậy.

Này các Tỷ-kheo, khi được nói đến “Người này có sáu xúc xứ”, do duyên gì được nói đến như vậy? Nhãn xúc xứ, nhĩ xúc xứ, tỷ xúc xứ, thiệt xúc xứ, thân xúc xứ, ý xúc xứ. Khi được nói đến "Người này có sáu xúc xứ ", chính do duyên này được nói đến như vậy.

Này Tỷ-kheo, khi được nói đến “Người này có mười tám ý hành”, do duyên gì được nói đến như vậy? Khi con mắt thấy sắc, người ấy chạy theo sắc, chỗ trú xứ của hỷ, chạy theo sắc chỗ trú xứ của ưu, chạy theo sắc chỗ trú xứ của xả, khi tai nghe tiếng… mũi ngửi hương… lưỡi nếm vị… thân cảm xúc… ý nhận thức pháp, người ấy chạy theo pháp, chỗ trú xứ của hỷ, người ấy chạy theo pháp, chỗ trú xứ của ưu, người ấy chạy theo pháp, chỗ trú xứ của xả. Như vậy có sáu hỷ hành, sáu ưu hành, sáu xả hành. Khi được nói đến “Người này có mười tám ý hành” chính do duyên này được nói đến như vậy.

Này Tỷ-kheo, khi được nói đến "Người này có bốn thắng xứ ", do duyên gì được nói đến như vậy? Tuệ thắng xứ, đế thắng xứ, huệ thí thắng xứ, tịch tịnh thắng xứ. Khi được nói đến “Người này có bốn thắng xứ”, chính do duyên này được nói đến như vậy.

Khi được nói đến “Chớ có buông lung trí tuệ, hãy hộ trì chân đế, hãy tăng trưởng huệ thí, hãy tu học tịch tịnh”, do duyên gì được nói đến như vậy?

Thế nào là không buông lung trí tuệ? Có sáu giới này: địa giới, thủy giới, hỏa giới, phong giới, không giới, thức giới.

Này Tỷ-kheo, thế nào là địa giới? Có nội địa giới và có ngoại địa giới. Và này Tỷ-kheo, thế nào là nội địa giới? Cái gì thuộc nội thân, thuộc cá nhân, kiên cứng, thô phù, bị chấp thủ, như tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy, thận, tim, gan, hoành cách mô, lá lách, phổi, ruột, màng ruột, bao tử, phân và bất cứ vật gì khác, thuộc nội thân, thuộc cá nhân, kiên cứng, thô phù, bị chấp thủ. Như vậy, này Tỷ- kheo, được gọi là nội địa giới. Những gì thuộc nội địa giới và những gì thuộc ngoại địa giới đều thuộc về địa giới. Ðịa giới ấy phải được quán sát như thật với chánh trí tuệ như sau: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Sau khi như thật quán sát địa giới với chánh trí tuệ như vậy, vị ấy sanh yếm ly đối với địa giới, tâm từ bỏ địa giới.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là thủy giới? Có nội thủy giới, có ngoại thủy giới. Và này Tỷ-kheo, thế nào là nội thủy giới? Cái gì thuộc nội thân, thuộc cá nhân, thuộc nước, thuộc chất lỏng, bị chấp thủ, như mật, đàm (niêm dịch), mủ, máu, mồ hôi, mỡ, nước mắt, mỡ da, nước miếng, nước mũi, nước ở khớp xương, nước tiểu, và bất cứ vật gì khác, thuộc nội thân, thuộc cá nhân, thuộc nước, thuộc chất lòng, bị chấp thủ. Như vậy, này Tỷ-kheo, được gọi là thủy giới. Những gì thuộc nội thủy giới và những gì thuộc ngoại thủy giới đều thuộc về thủy giới. Thủy giới ấy phải được quán sát như thật với chánh trí tuệ như sau: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Sau khi như

thật quán sát thủy giới với chánh trí tuệ như vậy, vị ấy sanh yếm ly đối với thủy giới, tâm từ bỏ thủy giới.

Và này Tỷ-kheo, thế nào là hỏa giới? Có nội hỏa giới, có ngoại hỏa giới. Và này Tỷ-kheo, thế nào là nội hỏa giới? Cái gì thuộc về nội thân, thuộc về cá nhân, thuộc lửa, thuộc chất nóng, bị chấp thủ. Như cái gì khiến cho hâm nóng, khiến cho hủy hoại, khiến cho thiêu cháy, cái gì khiến cho những vật được ăn, uống, nhai, nếm, có thể khéo tiêu hóa, hay tất cả những vật gì khác, thuộc nội thân, thuộc cá nhân, thuộc lửa, thuộc chất nóng, bị chấp thủ. Này Tỷ-kheo, như vậy được gọi là nội hỏa giới. Những gì thuộc nội hỏa giới và những gì thuộc ngoại hỏa giới đều thuộc về hỏa giới. Hỏa giới ấy phải được quán sát như thật với chánh trí tuệ như sau: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Sau khi như thật quán sát hỏa giới với chánh trí tuệ như vậy, vị ấy sanh yếm ly đối với hỏa giới, tâm từ bỏ hỏa giới.

Và này Tỷ-kheo, thế nào là phong giới? Có nội phong giới, có ngoại phong giới. Và này Tỷ-kheo, thế nào là nội phong giới? Cái gì thuộc về nội thân, thuộc cá nhân, thuộc gió, thuộc tánh động, bị chấp thủ, như gió thổi lên, gió thổi xuống, gió trong ruột, gió trong bụng dưới, gió thổi ngang các đốt, các khớp, hơi thở vô, hơi thở ra, và bất cứ vật gì khác thuộc nội thân, thuộc cá nhân, thuộc gió, thuộc tánh động, bị chấp thủ. Này Tỷ-kheo, như vậy được gọi là nội phong giới. Những gì thuộc nội phong giới và những gì thuộc ngoại phong giới đều thuộc về phong giới. Phong giới ấy phải được quán sát như thật với chánh trí tuệ như sau: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Sau khi như thật quán sát phong giới với chánh trí tuệ như vậy, vị ấy sanh yếm ly đối với phong giới, tâm tư từ bỏ phong giới.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là hư không giới? Có nội hư không giới, có ngoại hư không giới. Và này Tỷ-kheo, thế nào là nội hư không giới? Cái gì thuộc về nội thân, thuộc cá nhân, thuộc hư không, thuộc hư không tánh, bị chấp thủ, như lỗ tai, lỗ mũi, cửa miệng, do cái gì người ta nuốt, những gì được nhai, được uống, được ăn, được nếm, và tại chỗ mà những gì được nhai, được uống, được ăn, được nếm, được giữ lại, và ngang qua chỗ mà những gì được nhai, được uống, được ăn, được nếm và được tống xuất xuống phần dưới để ra ngoài, và bất cứ vật gì khác thuộc nội thân, thuộc cá nhân, thuộc hư không, thuộc hư không tánh, bị chấp thủ. Này Tỷ-kheo, như vậy được gọi là nội hư không giới. Những gì thuộc nội hư không giới và ngoại hư không giới đều thuộc về hư không giới. Hư không ấy phải được quán sát như thật với chánh trí tuệ như sau: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Sau khi như thật quán sát hư không giới với chánh trí tuệ như vậy, vị ấy sanh yếm ly đối với hư không giới, tâm từ bỏ hư không giới.

Lại nữa, khi thức còn lại được trong sạch, trong trắng, vị ấy biết được một số sự việc nhờ thức ấy. Vị ấy thức tri được lạc, thức tri được khổ, thức tri được bất khổ bất lạc. Này Tỷ-kheo, duyên lạc xúc, lạc thọ khởi lên. Vị ấy khi đang cảm giác lạc thọ, tuệ tri rằng: “Tôi cảm giác lạc thọ”. Do lạc xúc diệt đi, lạc thọ do lạc xúc được khởi lên được cảm giác, vị ấy biết: “Lạc thọ ấy được diệt đi, được chấm dứt”. Này Tỷ- kheo, duyên khổ xúc, khổ thọ khởi lên. Vị ấy khi đang cảm giác khổ thọ, tuệ tri rằng: “Tôi cảm giác khổ thọ”. Do khổ xúc ấy diệt đi, khổ thọ do khổ xúc được khởi lên, được cảm giác, vị ấy biết: “Khổ thọ ấy được diệt đi, được chấm dứt”. Này Tỷ-kheo, duyên bất khổ bất lạc xúc, bất khổ bất lạc thọ khởi lên. Vị ấy khi đang cảm giác bất khổ lạc thọ, tuệ tri rằng: “Tôi cảm giác bất khổ bất lạc thọ”. Do bất khổ bất lạc thọ xúc ấy diệt đi, bất khổ bất lạc thọ do bất khổ bất lạc xúc được khởi lên, được cảm giác, vị ấy tuệ tri: “Bất khổ bất lạc thọ ấy được diệt đi, được chấm dứt”.

Này Tỷ-kheo, ví như do hai cây que xúc chạm cọ xát, hơi nóng được sanh, ngọn lửa được hiện khởi. Khi hai que ấy được rời nhau, được phân ly, sức nóng được sanh khởi ấy, sức nóng ấy được diệt đi, được chấm dứt. Cũng vậy, này Tỷ-kheo, duyên lạc xúc, lạc thọ khởi lên. Vị ấy khi đang cảm giác lạc thọ tuệ tri rằng: “Tôi đang cảm giác lạc thọ”. Do lạc xúc ấy diệt đi, lạc thọ do lạc xúc được khởi lên, được cảm giác vị ấy tuệ tri: “Lạc thọ ấy được diệt đi, được chấm dứt”. Này Tỷ-kheo, duyên khổ xúc khổ thọ khởi

lên. Vị ấy khi đang cảm giác khổ thọ tuệ tri rằng: “Tôi đang cảm giác khổ thọ”. Do khổ xúc ấy diệt đi, khổ thọ do khổ xúc được khởi lên, được cảm giác, vị ấy biết: “Khổ thọ ấy được diệt đi, được chấm dứt”. Này Tỷ-kheo, duyên bất khổ bất lạc xúc, bất khổ bất lạc thọ khởi lên. Vị ấy khi đang cảm giác bất khổ lạc thọ, tuệ tri rằng: “Tôi cảm giác bất khổ bất lạc thọ”. Do bất khổ bất lạc thọ xúc ấy diệt đi, bất khổ bất lạc thọ do bất khổ bất lạc xúc được khởi lên, được cảm giác, vị ấy tuệ tri: “Bất khổ bất lạc thọ ấy được diệt đi, được chấm dứt”.

Lại nữa, xả còn lại được trong sạch, trong trắng, nhu nhuyến, dễ uốn nắn, chói sáng. Ví như, này Tỷ- kheo, một người thợ vàng thiện xảo hay người đệ tử sửa soạn lò đúc; sau khi sửa soạn lò đúc xong, người ấy đốt lửa miệng lò đúc; sau khi đốt lửa miệng lò đúc, người ấy dùng kềm kẹp lấy vàng và đặt vàng vào trong miệng lò; rồi thỉnh thoảng người ấy thổi trên ấy, thỉnh thoảng người ấy rưới nước trên ấy, thỉnh thoảng người ấy quán sát thật kỹ… vàng ấy đã trở thành sáng sủa, thanh tịnh, gột sạch, các uế tạp được đoạn trừ, các tỳ vết được trừ sạch, nhu nhuyến, dễ uốn nắn và chói sáng… và nếu người ấy muốn làm đồ trang sức nào, hoặc vòng nhẫn, hoặc bông tai, hoặc vòng cổ, hoặc vòng hoa vàng, thời vàng ấy có thể dùng vào mục đích ấy. Cũng vậy, này Tỷ-kheo, lại nữa xả còn lại được trong sạch, trong trắng, nhu nhuyến, dễ uốn nắn, chói sáng.

Người ấy tuệ tri như sau: “Nếu ta tập trung xả này thanh tịnh như vậy, trong trắng như vậy vào Hư không vô biên xứ, và tu tập tâm ta tùy theo pháp ấy, thời xả này y cứ vào đấy, chấp thủ tại đấy được an trú nơi ta trong một thời gian dài. Nếu ta tập trung xả này thanh tịnh như vậy, trong trắng như vậy vào Thức vô biên xứ và tu tập tâm của ta tùy theo pháp ấy, thời xả này y cứ vào đấy, chấp thủ tại đấy được an trú nơi ta trong một thời gian dài. Nếu ta tập trung xả này thanh tịnh như vậy, trong trắng như vậy vào Vô sở hữu xứ, và tu tập tâm ta tùy theo pháp ấy, thời xả này y cứ vào đấy, chấp thủ tại đấy, được an trú nơi ta trong một thời gian dài. Nếu ta tập trung xả này thanh tịnh như vậy, trong trắng như vậy vào Phi tưởng phi phi tưởng xứ, và tu tập tâm của ta tùy theo pháp ấy, thời xả này y cứ vào đấy, chấp thủ tại đấy, được an trú nơi ta trong một thời gian dài”.

Người ấy tuệ tri như sau: “Nếu ta tập trung xả này thanh tịnh như vậy, trong trắng như vậy vào Hư không vô biên xứ… Thức vô biên xứ… Vô sở hữu xứ… Phi tưởng phi phi tưởng xứ, và tu tập tâm của ta tùy theo pháp ấy, thời (xả) ấy trở thành pháp hữu vi”. Vị ấy không tác thành, không suy tưởng đến hữu hay phi hữu. Do không tác thành, không suy tưởng đến hữu hay phi hữu, vị ấy không chấp thủ một sự vật gì ở đời; chấp thủ không quấy rối vị ấy; do chấp thủ không quấy rối vị ấy, vị ấy tự chứng Niết-bàn, và vị ấy tuệ tri: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những điều nên làm đã làm, không còn trở lại trạng thái như thế này nữa”.

Nếu vị ấy cảm giác lạc thọ, vị ấy tuệ tri: “Thọ ấy là vô thường”; vị ấy tuệ tri: “Không nên đắm trước”; vị ấy tuệ tri: “Không phải là đối tượng để hoan hỷ”. Nếu vị ấy cảm giác khổ thọ, vi ấy tuệ tri: “Thọ ấy là vô thường”; vị ấy tuệ tri: “Không nên đắm trước”; vị ấy tuệ tri: “Không phải là đối tượng để hoan hỷ”. Nếu vị ấy cảm giác bất khổ bất lạc thọ, vị ấy tuệ tri: “Thọ ấy là vô thường”; vị ấy tuệ tri: “Không nên đắm trước”; vị ấy tuệ tri: “Không phải là đối tượng để hoan hỷ”. Nếu cảm giác lạc thọ, không có hệ phược, vị ấy cảm giác thọ ấy. Nếu vị ấy cảm giác khổ thọ, không có hệ phược, vị ấy cảm giác thọ ấy. Nếu vị ấy cảm giác bất khổ bất lạc thọ, không có hệ phược, vị ấy cảm giác thọ ấy. Khi vị ấy cảm giác một cảm thọ với thân là tối hậu, vị ấy tuệ tri: "Ta cảm giác một cảm thọ với thân là tối hậu. Khi vị ấy cảm giác một cảm thọ với sinh mạng là tối hậu, vị ấy tuệ tri: "Ta cảm giác một cảm thọ với sinh mạng là tối hậu "; vị ấy tuệ tri: “Sau khi thân hoại mạng chung, mọi cảm thọ hoan hỷ ở nơi đây trở thành thanh lương”.

Ví như, này Tỷ-kheo, như ngọn đèn dầu được cháy đỏ nhờ dầu và tim. Khi dầu và tim diệt tận, và không có vật liệu khác được đem đến, ngọn đèn dầu ấy bị diệt tắt… Cũng vậy, này Tỷ-kheo, khi cảm giác một cảm thọ lấy thân làm tối hậu, vị ấy tuệ tri: “Tôi cảm giác một cảm thọ lấy thân làm tối hậu”. Khi cảm giác một cảm thọ lấy sinh mạng làm tối hậu, vị ấy tuệ tri: “Tôi cảm giác một cảm thọ lấy sinh mạng làm tối hậu”; vị ấy tuệ tri: “Sau khi thân hoại mạng chung, mọi cảm thọ hoan hỷ ở nơi đây trở thành thanh lương”.

Do vậy, Tỷ-kheo thành tựu như vậy là thành tựu với tối thắng tuệ thắng xứ này. Vì rằng, này Tỷ-kheo, như vậy là tối thắng Thánh tuệ, nghĩa là trí, biết sự đoạn tận mọi đau khổ.

Sự giải thoát ấy của vị này, an trú vào chân đế, không bị dao động. Này Tỷ-kheo, cái gì có thể đưa đến hư vọng, thời thuộc về hư vọng. Cái gì không thể đưa đến hư vọng, thời thuộc về chân đế, Niết-bàn. Do vậy, vị Tỷ-kheo thành tựu như vậy là thành tựu với tối thắng đế thắng xứ này. Vì rằng, này Tỷ-kheo, như vậy là tối thắng Thánh đế, tức là Niết-bàn, không có thể đưa đến hư vọng.

Và những sanh y vô trí thức trước của nó đã được đầy đủ, đã được thành tựu. Chúng được đoạn tận, chặt tận gốc rễ, làm cho như thân cây tala, không thể hiện hữu nữa trong tương lai, không có khả năng sanh khởi nữa. Do vậy, một Tỷ-kheo thành tựu như vậy là thành tựu với tối thắng huệ thí thắng xứ này. Vì rằng này Tỷ-kheo, như vậy là tối thắng Thánh huệ thí, tức là sự xả ly tất cả sanh y.

Và tham ái vô trí thức trước của nó, thuộc tham dục, tham nhiễm; pháp ấy được đoạn tận, chặt tận gốc rễ, làm cho như thân cây tala, không thể hiện hữu nữa trong tương lai, không có khả năng sanh khởi nữa. Và sự phẫn nộ vô trí thức trước của nó, thuộc sân hận, thuộc tội quá; pháp ấy được đoạn tận, cắt tận gốc rễ, làm cho như thân cây tala, không thể hiện hữu nữa trong tương lai, không có khả năng sanh khởi nữa. Và vô minh vô trí thức trước của nó, thuộc si mê, thuộc tội quá; pháp ấy được đoạn tận cắt tận gốc rễ, làm cho như thân cây tala, không thể hiện hữu trong tương lai, không có khả năng sanh khởi nữa. Do vậy, Tỷ-kheo thành tựu như vậy là thành tựu tối thắng tịch tịnh thắng xứ. Này Tỷ-kheo, như vậy là tối thắng Thánh tịch tịnh, tức là sự tịch tịnh tham sân si.

Khi được nói đến “Chớ có buông lung trí tuệ, hãy hộ trì chân đế, hãy làm cho sung mãn huệ thí, hãy tu học tịch tịnh”, chính do duyên này được nói đến như vậy.

Khi được nói đến “Khi được an trú, vọng tưởng không có chuyển động. Khi vọng tưởng không chuyển động, vị ấy được gọi là một ẩn sĩ tịch tịnh”, do duyên gì được nói đến như vậy?

Này Tỷ-kheo, “Tôi là”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi là cái này”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ là”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ không là”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ có sắc”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ không có sắc” như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ có tưởng”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ không có tưởng”, như vậy là vọng tưởng. “Tôi sẽ không có tưởng, không không có tưởng”, như vậy là vọng tưởng. Vọng tưởng, này Tỷ-kheo, là bệnh, vọng tưởng là cục bướu, vọng tưởng là mũi tên. Này Tỷ- kheo, khi vượt khỏi mọi vọng tưởng, vị ẩn sĩ được gọi là tịch tịnh. Nhưng này Tỷ-kheo, vị ẩn sĩ tịch tịnh không sanh, không già, không có dao động, không có hy cầu. Vì không có cái gì do đó có thể sanh, này Tỷ-kheo, không sanh làm sao già được? Không già, làm sao chết được? Không chết làm sao dao động được? Không dao động, làm sao hy cầu?

Khi được nói đến “Khi được an trú, vọng tưởng không có chuyển động; khi vọng tưởng không chuyển động, vị ấy được gọi là một ẩn sĩ tịch tịnh do chính duyên này được nói đến như vậy”. Này Tỷ-kheo, hãy thọ trì sự phân biệt tóm tắt của Ta về sau giới.

Rồi Tôn giả Pukkusati nghĩ như sau: “Thật sự bậc Ðạo sư đã đến với ta! Thật sự bậc Thiện Thệ đã đến với ta! Thật sự bậc Chánh Ðẳng Giác đã đến với ta!” Rồi Tôn giả từ chỗ ngồi đứng dậy, đắp y vào một bên vai, cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn, và bạch Thế Tôn:

– Con đã rơi vào một lỗi lầm, bạch Thế Tôn, vì rằng, ngu đần, si mê và không khéo léo như con, đã nghĩ rằng con có thể xưng hô với Thế Tôn với danh từ Hiền giả. Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn chấp nhận

cho con lỗi lầm ấy là một lỗi lầm để con có thể ngăn ngừa trong tương lai.

– Này Tỷ-kheo, thật vậy, Ông đã rơi vào một lỗi lầm, vì rằng ngu đần, si mê và không khéo léo vì Ông đã nghĩ rằng Ông có thể xưng hô với Ta với danh từ Hiền giả. Nhưng này Tỷ-kheo, nếu Ông thấy một lỗi lầm là một lỗi lầm, và như Pháp phát lộ, thời chúng ta chấp nhận (lỗi lầm) ấy cho Ông. Vì rằng này Tỷ-kheo, đây là sự tăng ích trong giới luật của bậc Thánh, khi nào một ai thấy lỗi lầm là một lỗi lầm, như pháp phát lộ, để ngăn ngừa trong tương lai.

– Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy cho con được thọ cụ túc giới trước mặt Thế Tôn.

– Này Tỷ-kheo, Ông có đủ y bát không?

– Bạch Thế Tôn, con không có đủ y bát.

– Này Tỷ-kheo, các Như Lai không có trao cụ túc giới cho ai không đủ y bát.

Rồi Tôn giả Pukkusati sau khi hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân phía hữu hướng về Ngài rồi ra đi tìm y bát. Trong khi Tôn giả Pukkusati đi tìm y bát, một con bò cuồng chạy, đoạt mất mạng sống (của Tôn giả).

Rồi một số đông Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, các vị Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, Thiện gia nam tử Pukkusati được Thế Tôn thuyết giảng một cách vắn tắt đã mệnh chung. Sanh thú của vị ấy như thế nào, đời sống tương lai như thế nào?

– Này Tỷ-kheo, thật là bậc Hiền giả, Thiện gia nam tử Pukkusati, đã chấp hành Chánh pháp và tùy pháp. Và không có phiền nhiễu Ta với những kiện tụng về Chánh pháp. Này các Tỷ-kheo, Thiện gia nam tử Pukkusati, sau khi đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, được hóa sanh và từ chỗ ấy nhập Niết-bàn, không phải trở lui đời ấy nữa.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các Tỷ-kheo ấy hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • tỳ kheo / bhikkhu / monk: Nhà sư Phật giáo đã thọ giới đầy đủ (cụ túc giới), sống đời sống xuất gia.
  • Giáo Pháp / Dhamma / Buddha’s Teachings: Lời dạy của Đức Phật, chân lý về bản chất của thực tại và con đường dẫn đến giải thoát.
  • A-la-hán / arahant / accomplished one: Bậc đã hoàn thiện, đã đoạn trừ mọi phiền não, xứng đáng được cúng dường, không còn tái sinh.
  • Chánh Đẳng Chánh Giác / sammāsambuddha / fully enlightened one: Bậc tự mình giác ngộ hoàn toàn và viên mãn mọi chân lý, có khả năng giáo hóa chúng sinh.
  • Minh Hạnh Túc / vijjācaraṇasampanna / perfect in true knowledge and conduct: Bậc có đầy đủ trí tuệ (minh) và đức hạnh (hạnh).
  • Thiện Thệ / sugata / sublime one, well-gone one: Bậc đã đi đến nơi tốt đẹp (Niết Bàn), người nói lời chân thật, hữu ích.
  • Thế Gian Giải / lokavidū / knower of worlds: Bậc hiểu biết rõ về tất cả các thế giới, cả thế giới chúng sinh và thế giới vật chất.
  • Vô Thượng Sĩ Điều Ngự Trượng Phu / anuttaro purisadammasārathi / incomparable leader of persons to be tamed: Bậc lãnh đạo không ai sánh bằng trong việc điều phục những người cần được giáo hóa.
  • Thiên Nhân Sư / satthā devamanussānaṃ / teacher of gods and humans: Bậc thầy của cả trời và người.
  • Phật / Buddha / enlightened one: Bậc đã giác ngộ hoàn toàn.
  • Thế Tôn / Bhagavā / blessed one, venerable one: Bậc được tôn kính, có đầy đủ phước đức và uy nghiêm.
  • yếu tố / dhātu / element: Thành phần cơ bản cấu tạo nên sự vật, hiện tượng. Trong kinh này chỉ sáu yếu tố: đất, nước, lửa, gió, không gian, thức.
  • căn cứ của sự tiếp xúc / phassāyatana / base of contact: Nền tảng, cơ sở nơi sự tiếp xúc (phassa) xảy ra, bao gồm sáu giác quan (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) và sáu đối tượng tương ứng (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp). Kinh này dùng thuật ngữ này để chỉ sáu cơ sở nội tại (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý).
  • khảo sát của tâm / manopavicāra / mental exploration: Cách thức tâm xem xét, phân tích, tìm hiểu đối tượng khi có sự tiếp xúc qua sáu căn.
  • nền tảng / adhiṭṭhāna / foundation, determination: Cơ sở vững chắc cho sự tu tập; cũng có nghĩa là sự quyết tâm, sự thiết lập vững chắc. Trong kinh này chỉ bốn nền tảng: trí tuệ, sự thật, từ bỏ, an tịnh.
  • sự ngã mạn (tưởng tri) / maññanā / conceiving: Sự hình thành ý niệm, sự tưởng tượng sai lầm về ‘cái tôi’, ‘của tôi’, ‘tự ngã của tôi’, là gốc rễ của sự bám víu và khổ đau.
  • bậc hiền triết tịch tĩnh / muni santo / sage at peace: Bậc trí tuệ đã đạt được sự an lạc, vắng lặng hoàn toàn mọi phiền não. Muni là bậc hiền triết, santo là tịch tĩnh, an lạc.
  • trí tuệ / paññā / wisdom: Sự hiểu biết đúng đắn, sâu sắc về bản chất của thực tại, đặc biệt là về Tứ Diệu Đế, duyên khởi, vô thường, khổ, vô ngã.
  • sự thật / sacca / truth: Chân lý, thực tại như nó là, không hư dối. Đặc biệt chỉ Tứ Diệu Đế và Niết Bàn (chân lý tối thượng).
  • sự từ bỏ / cāga / relinquishment, generosity: Sự buông bỏ, xả ly tham ái, chấp thủ; cũng có nghĩa là sự bố thí, rộng lượng.
  • sự an tịnh / upasama / peace, calmness: Sự lắng dịu, dập tắt hoàn toàn các phiền não như tham, sân, si.
  • bị bám víu / upādinna / clung-to: (Thường dùng cho các uẩn hoặc các yếu tố vật chất) Bị tâm nắm giữ, coi là ‘tôi’, ‘của tôi’, ‘tự ngã của tôi’, trở thành đối tượng của chấp thủ (upādāna).
  • trí tuệ đúng đắn / sammāpaññā / proper wisdom: Trí tuệ chân chánh, sự thấy biết đúng như thật, không bị tà kiến che mờ.
  • nhàm chán / nibbidā / disenchantment, aversion: Sự chán ngán, không còn hứng thú đối với các pháp hữu vi (pháp do duyên tạo) khi thấy rõ bản chất khổ, vô thường, vô ngã của chúng. Đây là bước quan trọng dẫn đến ly tham.
  • ly tham / virāga / dispassion, detachment: Sự không còn tham ái, dính mắc, ham muốn đối với các pháp hữu vi. Đây là trạng thái gần với Niết Bàn.
  • thức / viññāṇa / consciousness: Tâm biết, sự nhận biết đối tượng qua các giác quan. Là một trong sáu yếu tố và một trong năm uẩn.
  • sự tiếp xúc / phassa / contact: Sự gặp gỡ, va chạm giữa căn (giác quan), trần (đối tượng) và thức (sự nhận biết). Là mắt xích thứ sáu trong 12 nhân duyên.
  • trạng thái quân bình (xả) / upekkhā / equanimity: Tâm bình thản, không dao động trước các hoàn cảnh thuận nghịch, không thiên vị yêu ghét; một trong Tứ Vô Lượng Tâm và là một Thất Giác Chi.
  • bám víu / upādāna / clinging, attachment: Sự nắm giữ, dính mắc mạnh mẽ vào các đối tượng (dục, kiến, giới cấm, ngã luận). Là mắt xích thứ chín trong 12 nhân duyên, phát sinh từ ái (taṇhā).
  • pháp hữu vi / sankhata / conditioned thing: Pháp do duyên tạo thành, có sinh có diệt, chịu sự chi phối của vô thường, khổ, vô ngã. Đối lập với pháp vô vi (asankhata) là Niết Bàn.
  • ý muốn / cetanā / volition, intention: Tác ý, sự cố ý, chủ đích hành động. Là yếu tố chính tạo nghiệp (kamma).
  • Niết Bàn / Nibbāna / Nirvana: Sự dập tắt hoàn toàn tham, sân, si; trạng thái an lạc, giải thoát tối hậu, chấm dứt khổ đau và vòng luân hồi. Là pháp vô vi.
  • vô thường / anicca / impermanent: Tính chất không bền vững, luôn thay đổi, sinh diệt của tất cả các pháp hữu vi.
  • tách rời / visaṃyutta / detached, disjoined: Không dính mắc, không bị ràng buộc, không đồng hóa với đối tượng (như cảm thọ).
  • sự chấp thủ / upadhi / attachment, substrate of existence: Những thứ mà tâm bám víu vào, làm nền tảng cho sự tái sinh và khổ đau, bao gồm các uẩn, phiền não, nghiệp, và các đối tượng dục lạc. Rộng hơn upādāna.
  • sự phạm lỗi / accaya / transgression, fault: Sự vượt quá giới hạn, sự sai phạm, lỗi lầm, đặc biệt là vi phạm giới luật hoặc quy tắc ứng xử.
  • thọ cụ túc giới / upasampadā / full admission, higher ordination: Lễ xuất gia chính thức để trở thành một tỳ kheo (nam) hoặc tỳ kheo ni (nữ) trong Tăng đoàn Phật giáo.
  • Như Lai / Tathāgata / Thus Come One, Thus Gone One: Danh hiệu tôn quý của một vị Phật, chỉ người đã đạt đến chân lý như thật và thể hiện chân lý đó.
  • năm hạ phần kiết sử / pañca orambhāgiyāni saṃyojanāni / five lower fetters: Năm loại trói buộc đầu tiên khiến chúng sinh bị ràng buộc vào các cõi dục giới (cõi thấp): 1. Thân kiến (sakkāya-diṭṭhi), 2. Hoài nghi (vicikicchā), 3. Giới cấm thủ (sīlabbata-parāmāsa), 4. Tham dục (kāmacchanda), 5. Sân hận (vyāpāda).
  • hóa sinh / opapātika / spontaneous rebirth: Hình thức tái sinh không qua thai bào, sinh ra tức thì với đầy đủ thân thể, thường ở các cõi trời, địa ngục, hoặc ngạ quỷ. Các vị Bất Lai (Anāgāmī) hóa sinh vào Cõi Tịnh Cư.
  • Cõi Tịnh Cư / Suddhāvāsa / Pure Abodes: Năm cõi trời cao nhất trong Sắc giới, là nơi tái sinh của các bậc Thánh Bất Lai (Anāgāmī).
  • Niết Bàn cuối cùng / parinibbāna / final Nibbāna, Nibbāna without remainder: Sự tịch diệt hoàn toàn, chấm dứt hoàn toàn sự tồn tại của ngũ uẩn sau khi thân xác của một vị Phật hoặc A-la-hán tan rã, không còn tái sinh nữa.