MN 150. Gửi Người Dân Nagaravinda
(Kinh Nagaravindeyya)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời, Đức Thế Tôn (Blessed One - Bậc Tôn Quý, Đấng Thiện Thệ) đang du hành ở xứ Kosala cùng với một Tăng đoàn (Sangha - cộng đồng các vị xuất gia) đông đảo các vị tỳ kheo (bhikkhus - các vị sư nam đã thọ giới), và cuối cùng đã đến một ngôi làng của người Kosala tên là Nagaravinda.
2. Các gia chủ Bà la môn (brahmin householders - những người thuộc giai cấp Bà la môn sống tại gia) ở Nagaravinda nghe tin: “Sa môn (recluse - người tu hành khổ hạnh) Gotama, người con của dòng họ Thích Ca (Sakyan), xuất gia từ gia tộc Thích Ca, đang du hành ở xứ Kosala cùng một Tăng đoàn đông đảo các vị tỳ kheo [291] và đã đến Nagaravinda. Tiếng tốt về Tôn giả Gotama đã được đồn xa như sau: ‘Đức Thế Tôn đó là bậc xứng đáng (accomplished - A la hán, người đã đạt giải thoát), bậc giác ngộ hoàn toàn (fully enlightened - Phật toàn giác)… (như Kinh 41, §2)… Ngài giảng dạy một đời sống thánh thiện (holy life - phạm hạnh, đời sống trong sạch) hoàn toàn viên mãn và thanh tịnh.’ Thật tốt lành thay khi được gặp các bậc A la hán (arahants - những người đã đạt được sự giải thoát cuối cùng) như vậy.”
3. Rồi các gia chủ Bà la môn ở Nagaravinda đến gặp Đức Thế Tôn. Một số đảnh lễ Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên; một số chào hỏi Ngài, và sau khi trao đổi những lời thăm hỏi thân tình, liền ngồi xuống một bên; một số chắp tay vái chào Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên; một số tự xưng tên và gia tộc trước mặt Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên; một số giữ im lặng rồi ngồi xuống một bên. Khi họ đã ngồi yên, Đức Thế Tôn nói với họ:
4. "Này các gia chủ, nếu các du sĩ ngoại đạo (wanderers of other sects - những người tu hành thuộc các trường phái khác ngoài Phật giáo) hỏi quý vị thế này: ‘Này các gia chủ, hạng sa môn và bà la môn nào không nên được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ?’ quý vị nên trả lời họ như sau: 'Những sa môn và bà la môn nào chưa thoát khỏi tham, sân, và si (lust, hate, and delusion - ham muốn, ghét bỏ, và si mê) đối với các hình sắc nhận biết qua mắt, tâm họ không được an tĩnh nội tại (inwardly peaceful - tâm không an định bên trong), và họ hành xử lúc đúng pháp, lúc không đúng pháp qua thân, khẩu, ý – những sa môn và bà la môn như vậy không nên được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ. Vì sao vậy?
Bởi vì chính chúng ta cũng chưa thoát khỏi tham, sân, si đối với các hình sắc nhận biết qua mắt, tâm chúng ta không được an tĩnh nội tại, và chúng ta hành xử lúc đúng pháp, lúc không đúng pháp qua thân, khẩu, ý. Vì chúng ta không thấy được sự hành xử đúng pháp cao thượng hơn nào nơi các vị sa môn và bà la môn tốt lành đó, nên họ không đáng được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ.
‘Những sa môn và bà la môn nào chưa thoát khỏi tham, sân, si đối với các âm thanh nhận biết qua tai… đối với các mùi hương nhận biết qua mũi… đối với các vị nếm nhận biết qua lưỡi… đối với các vật xúc chạm nhận biết qua thân… đối với các đối tượng tâm ý (mind-objects - các pháp do tâm nhận biết) nhận biết qua ý, tâm họ không được an tĩnh nội tại, và họ hành xử lúc đúng pháp, lúc không đúng pháp qua thân, khẩu, ý… không nên được kính trọng… [292]… Vì chúng ta không thấy được sự hành xử đúng pháp cao thượng hơn nào nơi các vị sa môn và bà la môn tốt lành đó, nên họ không đáng được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ.’ Này các gia chủ, khi được hỏi như vậy, quý vị nên trả lời các du sĩ ngoại đạo theo cách này.
5. "Nhưng, này các gia chủ, nếu các du sĩ ngoại đạo hỏi quý vị thế này: ‘Này các gia chủ, hạng sa môn và bà la môn nào nên được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ?’ quý vị nên trả lời họ như sau: 'Những sa môn và bà la môn nào đã thoát khỏi tham, sân, si đối với các hình sắc nhận biết qua mắt, tâm họ được an tĩnh nội tại, và họ hành xử đúng pháp qua thân, khẩu, ý – những sa môn và bà la môn như vậy nên được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ. Vì sao vậy? Bởi vì chính chúng ta cũng chưa thoát khỏi tham, sân, si đối với các hình sắc nhận biết qua mắt, tâm chúng ta không được an tĩnh nội tại, và chúng ta hành xử lúc đúng pháp, lúc không đúng pháp qua thân, khẩu, ý. Vì chúng ta thấy được sự hành xử đúng pháp cao thượng hơn nơi các vị sa môn và bà la môn tốt lành đó, nên họ đáng được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ.
‘Những sa môn và bà la môn nào đã thoát khỏi tham, sân, si đối với các âm thanh nhận biết qua tai… đối với các mùi hương nhận biết qua mũi… đối với các vị nếm nhận biết qua lưỡi… đối với các vật xúc chạm nhận biết qua thân… đối với các đối tượng tâm ý nhận biết qua ý, tâm họ được an tĩnh nội tại, và họ hành xử đúng pháp qua thân, khẩu, ý… nên được kính trọng… Vì chúng ta thấy được sự hành xử đúng pháp cao thượng hơn nơi các vị sa môn và bà la môn tốt lành đó, nên họ đáng được kính trọng, tôn quý, và tôn thờ.’ Này các gia chủ, khi được hỏi như vậy, quý vị nên trả lời các du sĩ ngoại đạo theo cách này.
6. “Này các gia chủ, nếu các du sĩ ngoại đạo hỏi quý vị thế này: ‘Nhưng dựa vào lý do và bằng chứng nào mà quý vị nói về các bậc đáng kính (venerable ones - những người đáng tôn kính) đó rằng: “Chắc chắn các bậc đáng kính này [293] hoặc đã thoát khỏi tham, hoặc đang thực hành để đoạn trừ tham; họ hoặc đã thoát khỏi sân, hoặc đang thực hành để đoạn trừ sân; họ hoặc đã thoát khỏi si, hoặc đang thực hành để đoạn trừ si”?’ – khi được hỏi như vậy, quý vị nên trả lời các du sĩ ngoại đạo đó như sau: ‘Đó là vì các bậc đáng kính ấy thường lui tới những nơi trú ẩn hẻo lánh trong rừng sâu. Vì ở đó không có những hình sắc hấp dẫn nào có thể nhận biết qua mắt để họ nhìn ngắm và ưa thích (delight in - tìm thấy sự vui thích). Ở đó không có những âm thanh hấp dẫn nào có thể nhận biết qua tai để họ lắng nghe và ưa thích. Ở đó không có những mùi hương hấp dẫn nào có thể nhận biết qua mũi để họ ngửi và ưa thích. Ở đó không có những vị nếm hấp dẫn nào có thể nhận biết qua lưỡi để họ nếm và ưa thích. Ở đó không có những vật xúc chạm hấp dẫn nào có thể nhận biết qua thân để họ tiếp xúc và ưa thích. Này các bạn, đó là lý do, đó là bằng chứng của chúng tôi để nói về các bậc đáng kính ấy rằng: “Chắc chắn các bậc đáng kính này hoặc đã thoát khỏi tham, sân, si, hoặc đang thực hành để đoạn trừ chúng.”’ Này các gia chủ, khi được hỏi như vậy, quý vị nên trả lời các du sĩ ngoại đạo theo cách này.”
7. Khi nghe những lời này, các gia chủ Bà la môn ở Nagaravinda bạch Đức Thế Tôn: “Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Tôn giả Gotama đã làm sáng tỏ Giáo pháp (Dhamma - lời dạy của Đức Phật, chân lý) bằng nhiều cách, giống như lật ngửa những gì bị úp xuống, phơi bày những gì bị che kín, chỉ đường cho người lạc lối, hay giơ cao ngọn đèn trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy rõ các hình sắc. Chúng con xin quy y (go for refuge - nương tựa, tìm nơi ẩn náu an toàn) Tôn giả Gotama, quy y Giáo pháp, và quy y Tăng đoàn tỳ kheo. Kể từ hôm nay, xin Tôn giả Gotama chấp nhận chúng con là những người cư sĩ tại gia (lay followers - những người theo đạo Phật tại nhà) đã quy y trọn đời.”