9. "Lại nữa, này Sāriputta, một vị tỳ kheo nên quán xét như sau: ‘Năm sợi dây dục lạc (five cords of sensual pleasure - pañca kāmaguṇā - năm loại đối tượng hấp dẫn của giác quan: hình sắc, âm thanh, mùi hương, vị nếm, vật xúc chạm dễ chịu, trói buộc chúng sinh trong vòng luân hồi) đã được đoạn trừ nơi ta chưa?’ [^1350] Nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Năm sợi dây dục lạc chưa được đoạn trừ nơi ta’, thì vị ấy nên nỗ lực đoạn trừ năm sợi dây dục lạc đó. Nhưng nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Năm sợi dây dục lạc đã được đoạn trừ nơi ta’, thì vị ấy có thể an trú trong niềm vui và hỷ lạc, thực hành các pháp thiện cả ngày lẫn đêm.
10. "Lại nữa, này Sāriputta, một vị tỳ kheo nên quán xét như sau: ‘Năm triền cái (five hindrances - pañca nīvaraṇāni - năm chướng ngại tâm lý ngăn cản thiền định và trí tuệ: tham dục, sân hận, hôn trầm thụy miên (buồn ngủ, lười biếng), trạo cử hối quá (bồn chồn, lo lắng, hối hận), nghi ngờ) đã được đoạn trừ nơi ta chưa?’ Nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Năm triền cái chưa được đoạn trừ nơi ta’, thì vị ấy nên nỗ lực đoạn trừ năm triền cái đó. Nhưng nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Năm triền cái đã được đoạn trừ nơi ta’, thì vị ấy có thể an trú trong niềm vui và hỷ lạc, thực hành các pháp thiện cả ngày lẫn đêm.
11. "Lại nữa, này Sāriputta, một vị tỳ kheo nên quán xét như sau: ‘Năm uẩn bị ảnh hưởng bởi chấp thủ (five aggregates affected by clinging - pañcupādānakkhandhā - năm nhóm yếu tố tạo thành kinh nghiệm cá nhân mà chúng ta thường bám víu vào, coi là “tôi” hay “của tôi”: sắc (thân thể), thọ (cảm giác), tưởng (nhận thức), hành (ý chí, hoạt động tâm), thức (ý thức)) đã được ta hiểu rõ hoàn toàn chưa?’ Nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Năm uẩn bị ảnh hưởng bởi chấp thủ chưa được ta hiểu rõ hoàn toàn’, thì vị ấy nên nỗ lực để hiểu rõ hoàn toàn năm uẩn bị ảnh hưởng bởi chấp thủ đó. Nhưng nếu, qua việc tự quán xét, [296] vị ấy biết rằng: ‘Năm uẩn bị ảnh hưởng bởi chấp thủ đã được ta hiểu rõ hoàn toàn’, thì vị ấy có thể an trú trong niềm vui và hỷ lạc, thực hành các pháp thiện cả ngày lẫn đêm.
12. "Lại nữa, này Sāriputta, một vị tỳ kheo nên quán xét như sau: ‘Bốn nền tảng chánh niệm (four foundations of mindfulness - cattāro satipaṭṭhānā - bốn lĩnh vực quán chiếu để phát triển chánh niệm và trí tuệ: quán thân, quán thọ (cảm giác), quán tâm, quán pháp (các đối tượng tâm ý)) đã được tu tập (developed) nơi ta chưa?’ Nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Bốn nền tảng chánh niệm chưa được tu tập nơi ta’, thì vị ấy nên nỗ lực tu tập bốn nền tảng chánh niệm đó. Nhưng nếu, qua việc tự quán xét, vị ấy biết rằng: ‘Bốn nền tảng chánh niệm đã được tu tập nơi ta’, thì vị ấy có thể an trú trong niềm vui và hỷ lạc, thực hành các pháp thiện cả ngày lẫn đêm.