DN 12. KINH LOHICCA
(Lohiccasutta)
Bản tóm tắt→
Tôi đã nghe như vầy: Một thời, Thế Tôn đang du hành giữa dân chúng Kosala cùng với một đại chúng tỳ kheo khoảng năm trăm vị, ngài đi đến Sālavatikā.
Lúc bấy giờ, bà-la-môn Lohicca đang cư trú tại Sālavatikā, một nơi đông đúc dân cư, có nhiều cỏ, củi, nước, lúa gạo, là một thái ấp hoàng gia do vua Pasenadi nước Kosala ban tặng như một phần thưởng hoàng gia, một ân tứ thiêng liêng.
Lúc bấy giờ, bà-la-môn Lohicca khởi lên một quan điểm sai lầm tồi tệ (ác tà kiến / pāpakaṁ diṭṭhigataṁ) như sau: “Ở đây, nếu một sa-môn hay bà-la-môn đạt được một điều thiện (thiện pháp / kusalaṁ dhammaṁ), sau khi đạt được điều thiện, vị ấy không nên nói cho người khác biết, vì người này có thể làm gì cho người kia? Giống như cắt đứt một sợi dây trói buộc cũ rồi lại tạo ra một sợi dây trói buộc mới khác; ta nói rằng điều ám ảnh dễ chịu (tham pháp / lobhadhamma) tồi tệ này là như vậy, vì người này có thể làm gì cho người kia?”
Bà-la-môn Lohicca nghe rằng:
“Sa-môn Gotama, con trai dòng Sakya, xuất gia từ gia tộc Sakya, đang du hành giữa dân chúng Kosala cùng với một đại chúng tỳ kheo khoảng năm trăm vị, đã đến Sālavatikā. Tiếng đồn tốt đẹp sau đây đã vang lên về Tôn giả Gotama: ‘Ngài là Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác, Đầy đủ Minh và Hạnh, Bậc Thiện Thệ, Người Hiểu Biết Thế Gian, Bậc Vô Thượng Điều Ngự Trượng Phu, Bậc Thầy của Chư Thiên và Nhân Loại, Bậc Giác Ngộ, Thế Tôn’. Ngài tự mình hiểu biết trực tiếp (thắng tri / abhiññā) và chứng ngộ thế giới này cùng với chư thiên, ma vương, phạm thiên, quần chúng sa-môn và bà-la-môn, chư thiên và loài người, rồi tuyên thuyết. Ngài giảng dạy Điều dạy (pháp / dhamma) tốt đẹp ở đoạn đầu, tốt đẹp ở đoạn giữa, tốt đẹp ở đoạn cuối, đầy đủ ý nghĩa và văn tự, ngài hiển lộ phạm hạnh hoàn toàn viên mãn và thanh tịnh. Thật tốt đẹp thay khi được chiêm ngưỡng những bậc A-la-hán như vậy.”
Rồi bà-la-môn Lohicca gọi người thợ cạo Rosika: “Này bạn Rosika, hãy đến chỗ sa-môn Gotama; sau khi đến, nhân danh ta, hãy hỏi thăm sa-môn Gotama có ít bệnh, ít não, nhẹ nhàng, khỏe mạnh và sống an lạc không: ‘Thưa Tôn giả Gotama, bà-la-môn Lohicca hỏi thăm Tôn giả Gotama có ít bệnh, ít não, nhẹ nhàng, khỏe mạnh và sống an lạc không’; và hãy nói như sau: ‘Mong Tôn giả Gotama nhận lời mời dùng bữa ăn ngày mai của bà-la-môn Lohicca cùng với hội chúng tỳ kheo’.”
“Vâng, thưa ngài,” người thợ cạo Rosika vâng lời bà-la-môn Lohicca, đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, người thợ cạo Rosika thưa với Thế Tôn: “Bạch Thế Tôn, bà-la-môn Lohicca hỏi thăm Thế Tôn có ít bệnh, ít não, nhẹ nhàng, khỏe mạnh và sống an lạc không; và nói như sau: ‘Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn nhận lời mời dùng bữa ăn ngày mai của bà-la-môn Lohicca cùng với hội chúng tỳ kheo’.” Thế Tôn nhận lời bằng sự im lặng.
Rồi người thợ cạo Rosika, biết Thế Tôn đã nhận lời, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đảnh lễ Thế Tôn, đi nhiễu quanh ngài rồi đi đến chỗ bà-la-môn Lohicca; sau khi đến, thưa với bà-la-môn Lohicca: “Tôi đã nhân danh ngài thưa với Thế Tôn: ‘Bạch Thế Tôn, bà-la-môn Lohicca hỏi thăm Thế Tôn có ít bệnh, ít não, nhẹ nhàng, khỏe mạnh và sống an lạc không; và nói như sau: Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn nhận lời mời dùng bữa ăn ngày mai của bà-la-môn Lohicca cùng với hội chúng tỳ kheo’. Và Thế Tôn đã nhận lời.”
Rồi bà-la-môn Lohicca, khi đêm đã qua, cho chuẩn bị các món ăn loại nhai và loại nuốt thượng hạng tại nhà mình, rồi gọi người thợ cạo Rosika: “Này bạn Rosika, hãy đến chỗ sa-môn Gotama; sau khi đến, hãy báo giờ cho sa-môn Gotama: ‘Thưa Tôn giả Gotama, đã đến giờ, bữa ăn đã sẵn sàng’.”
“Vâng, thưa ngài,” người thợ cạo Rosika vâng lời bà-la-môn Lohicca, đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Đứng một bên, người thợ cạo Rosika báo giờ cho Thế Tôn: “Bạch Thế Tôn, đã đến giờ, bữa ăn đã sẵn sàng.”
Rồi Thế Tôn, vào buổi sáng, đắp y, mang bát và y, cùng với hội chúng tỳ kheo đi đến Sālavatikā. Lúc bấy giờ, người thợ cạo Rosika đi theo sát phía sau Thế Tôn. Rồi người thợ cạo Rosika thưa với Thế Tôn: “Bạch Thế Tôn, bà-la-môn Lohicca đã khởi lên một quan điểm sai lầm tồi tệ như sau: ‘Ở đây, nếu một sa-môn hay bà-la-môn đạt được một điều thiện, sau khi đạt được điều thiện, vị ấy không nên nói cho người khác biết—vì người này có thể làm gì cho người kia? Giống như cắt đứt một sợi dây trói buộc cũ rồi lại tạo ra một sợi dây trói buộc mới khác; ta nói rằng điều ám ảnh dễ chịu tồi tệ này là như vậy—vì người này có thể làm gì cho người kia?’. Lành thay, bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn làm cho bà-la-môn Lohicca hoàn toàn rời bỏ khỏi (ly / vivecetū) quan điểm sai lầm tồi tệ này.”
“Có thể như vậy, này Rosika, có thể như vậy, này Rosika.”
Rồi Thế Tôn đi đến nhà của bà-la-môn Lohicca; sau khi đến, ngài ngồi trên chỗ ngồi đã được dọn sẵn. Rồi bà-la-môn Lohicca tự tay phục vụ và làm thỏa mãn hội chúng tỳ kheo do Đức Phật đứng đầu bằng các món ăn loại nhai và loại nuốt thượng hạng.