DN 28. Kinh Tịnh Tín
Sampasādanīyasutta
1. Tiếng Rống Sư Tử của Ngài Xá Lợi Phất
Như vầy tôi nghe. Một thời Đức Phật trú tại Nāḷandā, trong vườn xoài của Pāvārika.160 Bấy giờ, ngài Xá Lợi Phất đến đảnh lễ Đức Phật, ngồi xuống một bên và thưa rằng:
“Bạch Thế Tôn, con có niềm tin nơi Đức Phật đến mức con tin rằng không có một sa môn hay bà la môn nào khác—dù trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại—có thắng trí về sự giác ngộ vượt hơn Đức Phật.”
"Này Xá Lợi Phất, đó là một lời tuyên bố thật hùng hồn và đanh thép. Con đã rống lên một tiếng rống sư tử dứt khoát và quả quyết rằng: ‘Con có niềm tin nơi Đức Phật đến mức con tin rằng không có một sa môn hay bà la môn nào khác—dù trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại—có thắng trí về sự giác ngộ vượt hơn Đức Phật.’
Vậy còn tất cả các bậc A-la-hán, các vị Phật Chánh Đẳng Chánh Giác đã sống trong quá khứ thì sao? Con có thấu hiểu tâm của các vị ấy để biết rằng các vị Phật đó có giới hạnh như vậy, các phẩm chất như vậy, trí tuệ như vậy, thiền định như vậy, hay sự giải thoát như vậy không?"
“Thưa không, bạch Thế Tôn.”
“Và còn tất cả các bậc A-la-hán, các vị Phật Chánh Đẳng Chánh Giác sẽ sống trong tương lai thì sao? Con có thấu hiểu tâm của các vị ấy để biết rằng các vị Phật đó sẽ có giới hạnh như vậy, các phẩm chất như vậy, trí tuệ như vậy, thiền định như vậy, hay sự giải thoát như vậy không?”
“Thưa không, bạch Thế Tôn.”
“Và còn Ta, bậc A-la-hán, vị Phật Chánh Đẳng Chánh Giác ở hiện tại thì sao? Con có thấu hiểu tâm của Ta để biết rằng Ta có giới hạnh như vậy, các phẩm chất như vậy, trí tuệ như vậy, thiền định như vậy, hay sự giải thoát như vậy không?”
“Thưa không, bạch Thế Tôn.”
“Vậy thì, này Xá Lợi Phất, khi con không thấu hiểu tâm của các vị Phật trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại, thì tại sao con lại đưa ra một lời tuyên bố hùng hồn và đanh thép như vậy, rống lên một tiếng rống sư tử dứt khoát và quả quyết như thế?”
"Bạch Thế Tôn, dù con không thấu hiểu tâm của các vị Phật trong quá khứ, tương lai, và hiện tại, nhưng con hiểu điều này qua suy luận từ giáo pháp. Ví như có một thành trì biên ải của nhà vua với các bờ lũy, thành quách và cổng vòm kiên cố, và chỉ có một cổng duy nhất. Và ở đó có một người gác cổng sáng suốt, tài năng và khôn khéo. Ông ta ngăn người lạ vào và chỉ cho những người quen biết đi qua. Khi đi tuần tra dọc theo con đường quanh thành, ông ta không thấy một lỗ hổng hay khe nứt nào trên tường, dù chỉ đủ lớn cho một con mèo chui lọt. Họ sẽ nghĩ rằng, ‘Bất kỳ sinh vật lớn nào ra vào thành trì này, tất cả đều phải đi qua cổng này.’
Cũng vậy, con hiểu điều này qua suy luận từ giáo pháp: ‘Tất cả các bậc A-la-hán, các vị Phật Chánh Đẳng Chánh Giác—dù trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại—đều từ bỏ năm triền cái (hindrances / những điều làm ngăn cản tâm trí phát triển), những phiền não của tâm làm trí tuệ suy yếu. Tâm của các vị ấy an trú vững chắc trong bốn loại thiền niệm xứ. Các vị ấy phát triển đúng đắn bảy giác chi. Và các vị ấy chứng ngộ vô thượng chánh đẳng chánh giác.’
Bạch Thế Tôn, có lần con đã đến gần Đức Phật để nghe giáo pháp.161 Ngài đã giải thích Pháp với các giai đoạn ngày càng cao hơn, với các giai đoạn ngày càng tốt hơn, với các phương diện sáng và tối của nó. Khi con trực tiếp biết được một nguyên lý nào đó trong những lời dạy ấy, phù hợp với cách con được dạy, con đã đi đến một kết luận về giáo pháp. Con đã có niềm tin nơi Bậc Đạo Sư:162 ‘Đức Thế Tôn là một vị Phật Chánh Đẳng Chánh Giác. Giáo pháp được khéo thuyết giảng. Tăng đoàn đang thực hành tốt đẹp.’