MN 3. Người Thừa Tự Pháp
(Dhammadāyāda Sutta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthī (Savatthi), tại Kỳ Viên (Jeta’s Grove), vườn ông Anāthapindika (Anāthapindika’s Park). Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ kheo: “Này các Tỳ kheo.” ^51 - “Vâng, bạch Thế Tôn,” các Tỳ kheo đáp lời Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
2. "Này các Tỳ kheo, hãy là người thừa tự Pháp của ta, chớ là người thừa tự của cải vật chất. Vì lòng thương tưởng các ngươi, ta đã nghĩ: ‘Mong sao các đệ tử của ta là người thừa tự Pháp của ta, chớ không phải là người thừa tự của cải vật chất.’ Nếu các ngươi là người thừa tự của cải vật chất của ta, không phải là người thừa tự Pháp của ta, các ngươi sẽ bị khiển trách như vầy: ‘Các đệ tử của vị Đạo Sư sống như những người thừa tự của cải vật chất của Ngài, không phải là người thừa tự Pháp của Ngài’; và ta sẽ bị khiển trách như vầy: ‘Các đệ tử của vị Đạo Sư sống như những người thừa tự của cải vật chất của Ngài, không phải là người thừa tự Pháp của Ngài.’
"Nếu các ngươi là người thừa tự Pháp của ta, không phải là người thừa tự của cải vật chất của ta, các ngươi sẽ không bị khiển trách [như sẽ được nói]: ‘Các đệ tử của vị Đạo Sư sống như những người thừa tự Pháp của Ngài, không phải là người thừa tự của cải vật chất của Ngài’; và ta sẽ không bị khiển trách [như sẽ được nói]: ‘Các đệ tử của vị Đạo Sư sống như những người thừa tự Pháp của Ngài, không phải là người thừa tự của cải vật chất của Ngài.’ Do vậy, này các Tỳ kheo, hãy là người thừa tự Pháp của ta, chớ là người thừa tự của cải vật chất. Vì lòng thương tưởng các ngươi, ta đã nghĩ: ‘Mong sao các đệ tử của ta là người thừa tự Pháp của ta, chớ không phải là người thừa tự của cải vật chất của ta?’
3. “Này các Tỳ kheo, ví như ta đã ăn no, từ chối nhận thêm thức ăn, đã dùng xong, đã đủ, đã vừa đủ nhu cầu, và một ít đồ ăn khất thực còn thừa để bỏ đi. Rồi có hai Tỳ kheo đến [13] đang đói và yếu sức, và ta bảo họ: ‘Này các Tỳ kheo, ta đã ăn no…đã vừa đủ nhu cầu, nhưng có đồ ăn khất thực này của ta còn thừa để bỏ đi. Hãy ăn nếu các vị muốn; nếu các vị không ăn thì ta sẽ bỏ nó đi chỗ nào không có cây cỏ hoặc thả xuống nước chỗ nào không có sinh vật.’ Rồi một Tỳ kheo nghĩ: ‘Thế Tôn đã ăn no…đã vừa đủ nhu cầu, nhưng có đồ ăn khất thực này của Thế Tôn còn thừa để bỏ đi; nếu chúng ta không ăn thì Thế Tôn sẽ bỏ nó đi…Nhưng điều này đã được Thế Tôn nói: “Này các Tỳ kheo, hãy là người thừa tự Pháp của ta, chớ là người thừa tự của cải vật chất.” Nay đồ ăn khất thực này là một trong những của cải vật chất. Giả sử thay vì ăn đồ ăn khất thực này, ta trải qua đêm và ngày đói và yếu sức.’ Và thay vì ăn đồ ăn khất thực đó, vị ấy đã trải qua đêm và ngày đói và yếu sức. Rồi vị Tỳ kheo thứ hai nghĩ: ‘Thế Tôn đã ăn no…đã vừa đủ nhu cầu, nhưng có đồ ăn khất thực này của Thế Tôn còn thừa để bỏ đi…Giả sử ta ăn đồ ăn khất thực này và trải qua đêm và ngày đó không đói cũng không yếu sức.’ Và sau khi ăn đồ ăn khất thực đó, vị ấy đã trải qua đêm và ngày đó không đói cũng không yếu sức. Nay mặc dù vị Tỳ kheo kia nhờ ăn đồ ăn khất thực đó mà đã trải qua đêm và ngày đó không đói cũng không yếu sức, nhưng vị Tỳ kheo thứ nhất đáng được tôn trọng và tán dương hơn bởi ta. Vì sao vậy? Vì điều đó sẽ đưa đến sự ít muốn, tri túc, thiểu dục, dễ nuôi, và tinh tấn nỗ lực cho vị ấy trong một thời gian dài. ^52 Do vậy, này các Tỳ kheo, hãy là người thừa tự Pháp của ta, chớ là người thừa tự của cải vật chất. Vì lòng thương tưởng các ngươi, ta đã nghĩ: ‘Mong sao các đệ tử của ta là người thừa tự Pháp của ta, chớ không phải là người thừa tự của cải vật chất của ta?’”