MN 9. Chánh Kiến
(Sammāditthi Sutta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn trú tại Sāvatthī (Xá-vệ), trong vườn Jeta (Kỳ-đà lâm), tại tu viện của ông Anāthapiṇ̣̂ika (Cấp Cô Độc). Tại đấy, trưởng lão Sāriputta (Xá-lợi-phất) gọi các Tỳ-khưu: “Này chư vị Tỳ-khưu.” - “Thưa vâng,” các vị ấy đáp. Trưởng lão Sāriputta nói như sau:
2. “‘Bậc có chánh kiến, bậc có chánh kiến,’ được nói như vậy, này chư vị. Như thế nào một vị thánh đệ tử là bậc có chánh kiến, người có quan điểm đúng đắn, người có lòng tin hoàn toàn vào Pháp (Dhamma), và đã đạt đến Chân Pháp (true Dhamma) này?”
“Thưa trưởng lão, chúng con từ phương xa đến đây để học hỏi từ trưởng lão Sāriputta về ý nghĩa của lời nói này. Thật tốt nếu trưởng lão Sāriputta giải thích ý nghĩa của lời nói này. Sau khi nghe từ trưởng lão, các Tỳ-khưu sẽ ghi nhớ.”
“Vậy thì, này chư vị, hãy lắng nghe và chú ý kỹ những gì ta sẽ nói.”
“Thưa vâng, thưa trưởng lão,” các Tỳ-khưu đáp. Trưởng lão Sāriputta nói như sau: