MN 59. Kinh Về Nhiều Loại Cảm Thọ
(Bahuvedanīya Sutta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời, Đức Thế Tôn (The World-Honored One - Bậc được tôn kính trên đời) trú tại thành Xá-vệ (Sāvatthī), trong Vườn Cấp Cô Độc (Anāthapiṇḍika), Rừng cây Kỳ-đà (Jeta).
2. Lúc bấy giờ, người thợ mộc Pañcakanga [^615] đi đến chỗ Tôn giả Udāyin, sau khi đảnh lễ Tôn giả, ông ngồi xuống một bên và hỏi:
3. “Thưa Tôn giả, Đức Thế Tôn đã tuyên thuyết có bao nhiêu loại cảm thọ (vedanā - cảm giác, sự trải nghiệm)?”
“Này gia chủ (gahapati - người tại gia, người chủ gia đình), Đức Thế Tôn đã tuyên thuyết có ba loại cảm thọ: lạc thọ (sukha vedanā - cảm giác dễ chịu), khổ thọ (dukkha vedanā - cảm giác khó chịu), và bất khổ bất lạc thọ (adukkhamasukha vedanā - cảm giác không khó chịu cũng không dễ chịu, trung tính). [397] Ba loại cảm thọ này đã được Đức Thế Tôn tuyên thuyết.”
“Thưa Tôn giả Udāyin, không phải ba loại cảm thọ đã được Đức Thế Tôn tuyên thuyết; mà là hai loại cảm thọ đã được Đức Thế Tôn tuyên thuyết: lạc thọ và khổ thọ. Còn cảm thọ bất khổ bất lạc này đã được Đức Thế Tôn tuyên thuyết là một loại lạc vi diệu và an tịnh.”
Lần thứ hai và lần thứ ba, Tôn giả Udāyin khẳng định lập trường của mình, và lần thứ hai và lần thứ ba, người thợ mộc Pañcakanga cũng khẳng định lập trường của mình. Nhưng Tôn giả Udāyin không thể thuyết phục được người thợ mộc Pañcakanga, và người thợ mộc Pañcakanga cũng không thể thuyết phục được Tôn giả Udāyin.