MN 66. Kinh Ví Dụ Chim Cút
(Laṭukikopama Sutta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn trú ở xứ Anguttarāpa, tại một thị trấn tên là Āpana.
2. Rồi vào buổi sáng, Đức Thế Tôn đắp y, mang bát và thượng y, đi vào Āpana để khất thực. Sau khi khất thực ở Āpana và trở về, dùng bữa xong, Ngài đi đến một khu rừng nhỏ để an trú ban ngày. Vào khu rừng rồi, Ngài ngồi xuống dưới gốc cây để an trú ban ngày.
3. Cũng vào buổi sáng, Tôn giả Udāyin đắp y, mang bát và thượng y, cũng đi vào Āpana để khất thực. Sau khi khất thực ở Āpana và trở về, dùng bữa xong, ngài đi đến chính khu rừng nhỏ đó để an trú ban ngày. Vào khu rừng rồi, ngài ngồi xuống dưới gốc cây để an trú ban ngày.
4. Khi ấy, trong lúc Tôn giả Udāyin đang độc cư thiền định, tâm trí ngài khởi lên suy nghĩ như sau: “Đức Thế Tôn đã giúp chúng ta thoát khỏi biết bao trạng thái khổ đau! Đức Thế Tôn đã mang lại cho chúng ta biết bao trạng thái an vui! Đức Thế Tôn đã giúp chúng ta loại bỏ biết bao bất thiện pháp (akusala dhamma - unwholesome states - các trạng thái tâm bất lợi, có hại)! Đức Thế Tôn đã mang lại cho chúng ta biết bao thiện pháp (kusala dhamma - wholesome states - các trạng thái tâm thiện lành, có lợi)!”
5. Rồi vào buổi chiều, Tôn giả Udāyin xả thiền, đi đến chỗ Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ Ngài, ngài ngồi xuống một bên [448] và thưa rằng:
6. "Bạch Thế Tôn, khi con đang độc cư thiền định, tâm trí con khởi lên suy nghĩ như sau: ‘Đức Thế Tôn đã giúp chúng ta thoát khỏi biết bao trạng thái khổ đau!.. Đức Thế Tôn đã mang lại cho chúng ta biết bao thiện pháp!’ Bạch Thế Tôn, trước đây chúng con thường ăn vào buổi chiều, buổi sáng, và cả ban ngày ngoài giờ quy định (phi thời). Rồi có một lần Đức Thế Tôn dạy các vị tỳ kheo (monks-bhikkhus-nhà sư) như sau: ‘Này các Tỳ kheo, hãy từ bỏ bữa ăn ban ngày phi thời đó.’ [^671] Bạch Thế Tôn, con đã rất khó chịu và buồn bã, nghĩ rằng: ‘Các thí chủ có lòng tin cúng dường chúng ta đủ loại thức ăn ngon vào ban ngày phi thời, vậy mà Đức Thế Tôn lại bảo chúng ta từ bỏ, Đức Thiện Thệ lại bảo chúng ta buông bỏ.’ Nhưng vì lòng kính yêu và tôn trọng Đức Thế Tôn, và vì tàm quý (hiri-ottappa - shame and fear of wrongdoing - sự hổ thẹn tội lỗi và ghê sợ hậu quả xấu ác), chúng con đã từ bỏ bữa ăn ban ngày phi thời đó.
"Rồi chúng con chỉ ăn vào buổi chiều và buổi sáng. Sau đó lại có một lần Đức Thế Tôn dạy các vị tỳ kheo như sau: ‘Này các Tỳ kheo, hãy từ bỏ bữa ăn đêm, là phi thời.’ Bạch Thế Tôn, con đã rất khó chịu và buồn bã, nghĩ rằng: ‘Đức Thế Tôn bảo chúng ta từ bỏ bữa ăn thịnh soạn hơn trong hai bữa, Đức Thiện Thệ lại bảo chúng ta buông bỏ.’ Bạch Thế Tôn, có lần một người kia nhận được ít canh vào ban ngày và nói: ‘Để đó đi, tối chúng ta sẽ cùng ăn.’ [Hầu như] mọi việc nấu nướng đều diễn ra vào ban đêm, rất ít vào ban ngày. Nhưng vì lòng kính yêu và tôn trọng Đức Thế Tôn, và vì tàm quý, chúng con đã từ bỏ bữa ăn đêm phi thời đó.
“Bạch Thế Tôn, đã từng xảy ra chuyện các tỳ kheo đi khất thực trong đêm tối dày đặc đã đi vào hố phân, rơi xuống cống rãnh, đi vào bụi gai, và vấp phải con bò đang ngủ; họ đã gặp những kẻ côn đồ vừa phạm tội xong hoặc đang âm mưu phạm tội, và họ đã bị phụ nữ khêu gợi tình dục. Bạch Thế Tôn, có lần con đi khất thực trong đêm tối dày đặc. Một người phụ nữ đang rửa nồi, thấy con nhờ ánh chớp, đã kinh hãi hét lên: ‘Trời ơi, quỷ đến bắt tôi!’ Con nói với bà ấy: ‘Này chị, tôi không phải quỷ, tôi là một tỳ kheo [449] đang chờ khất thực.’ - ‘Vậy thì là một tỳ kheo chết cha chết mẹ! [^672] Này tỳ kheo, thà ông bị dao mổ sắc bén rạch bụng còn hơn là đi lang thang khất thực vì cái bụng trong đêm tối dày đặc thế này!’ Bạch Thế Tôn, khi con nhớ lại điều đó, con nghĩ: ‘Đức Thế Tôn đã giúp chúng ta thoát khỏi biết bao trạng thái khổ đau! Đức Thế Tôn đã mang lại cho chúng ta biết bao trạng thái an vui! Đức Thế Tôn đã giúp chúng ta loại bỏ biết bao bất thiện pháp! Đức Thế Tôn đã mang lại cho chúng ta biết bao thiện pháp!’”