Kinh 71: Gửi Vacchagotta về Tam Minh
(Kinh Tevijjavacchagotta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời, Đức Thế Tôn đang trú tại Vesālī, trong Rừng Lớn, tại Giảng đường có mái nhọn.
2. Lúc bấy giờ, du sĩ Vacchagotta đang ở tại Công viên của các du sĩ gần Cây Xoài Sen Trắng Đơn Độc. [^712]
3. Rồi, vào buổi sáng, Đức Thế Tôn đắp y, mang bát, vào thành Vesālī để khất thực. Rồi Đức Thế Tôn nghĩ: “Vẫn còn quá sớm để đi khất thực ở Vesālī. Hay là ta đến chỗ du sĩ Vacchagotta ở Công viên của các du sĩ gần Cây Xoài Sen Trắng Đơn Độc.”
4. Rồi Đức Thế Tôn đi đến chỗ du sĩ Vacchagotta ở Công viên của các du sĩ gần Cây Xoài Sen Trắng Đơn Độc. Du sĩ Vacchagotta thấy Đức Thế Tôn từ xa đi tới, liền nói với Ngài: “Kính mời Thế Tôn đến, bạch Ngài! Kính chào Thế Tôn! Đã lâu rồi Thế Tôn mới có dịp đến đây. Kính mời Thế Tôn ngồi; chỗ ngồi đã sẵn sàng.” Đức Thế Tôn ngồi xuống chỗ đã soạn sẵn, còn du sĩ Vacchagotta [482] lấy một chiếc ghế thấp, ngồi xuống một bên, và thưa với Đức Thế Tôn:
5. “Bạch Ngài, con nghe nói rằng: ‘Sa-môn Cồ-đàm (recluse Gotama - nhà tu khổ hạnh Gotama) tự nhận là bậc toàn tri (omniscient - sabbaññū - người biết tất cả mọi thứ) và toàn kiến (all-seeing - sabbadassāvī - người thấy tất cả mọi thứ), có tri kiến hoàn toàn (complete knowledge and vision - ñāṇadassana sampanna - sự hiểu biết và cái thấy trọn vẹn) như sau: “Dù đang đi, đứng, ngủ hay thức, tri kiến (knowledge and vision - ñāṇadassana - sự hiểu biết và cái thấy) luôn có mặt nơi tôi một cách liên tục, không gián đoạn.”’ [^713] Bạch Ngài, những người nói như vậy có phải là nói đúng lời Đức Thế Tôn đã dạy, không xuyên tạc Ngài bằng điều không đúng sự thật không? Họ có giải thích đúng theo Giáo Pháp (Dhamma - lời dạy của Đức Phật, chân lý) để không ai có thể dựa vào lời khẳng định của họ mà suy diễn ra điều gì đáng khiển trách không?”
“Này Vaccha, những người nói như vậy không phải nói đúng lời ta đã dạy, mà họ xuyên tạc ta bằng điều không đúng sự thật, sai sự thật.” [^714]
6. “Bạch Ngài, vậy con nên trả lời thế nào để nói đúng lời Đức Thế Tôn đã dạy và không xuyên tạc Ngài bằng điều không đúng sự thật? Làm sao con có thể giải thích đúng theo Giáo Pháp, để không ai có thể dựa vào lời khẳng định của con mà suy diễn ra điều gì đáng khiển trách?”
“Này Vaccha, nếu ông trả lời rằng: ‘Sa-môn Cồ-đàm có tam minh (threefold true knowledge - tevijja - ba loại trí tuệ chân thật),’ thì ông sẽ nói đúng lời ta đã dạy và không xuyên tạc ta bằng điều không đúng sự thật. Ông sẽ giải thích đúng theo Giáo Pháp, để không ai có thể dựa vào lời khẳng định của ông mà suy diễn ra điều gì đáng khiển trách.”
7. “Vì rằng, khi ta muốn, ta nhớ lại vô số đời quá khứ của mình, nghĩa là một đời, hai đời…(như trong Kinh 51, §24)… Như vậy, ta nhớ lại vô số đời quá khứ với các khía cạnh và chi tiết của chúng.
8. “Và khi ta muốn, với thiên nhãn (divine eye - dibbacakkhu - con mắt của chư thiên, khả năng thấy các cõi giới khác và sự tái sinh của chúng sinh), thanh tịnh và vượt xa mắt người thường, ta thấy chúng sinh đang chết đi và tái sinh, hạ liệt và cao quý, xinh đẹp và xấu xí, may mắn và bất hạnh, và ta hiểu rõ chúng sinh trôi theo nghiệp (actions - kamma - hành động có chủ đích và kết quả của nó) của mình…(như trong Kinh 51, §25)…
9. “Và bằng cách tự mình chứng ngộ với trí tuệ trực tiếp (direct knowledge - abhiññā - thắng trí, sự hiểu biết siêu việt do tu tập thiền định), ngay trong đời này, ta chứng đạt và an trú trong tâm giải thoát (deliverance of mind - cetovimutti - sự giải thoát của tâm khỏi tham ái và các trạng thái tâm tiêu cực khác) và tuệ giải thoát (deliverance by wisdom - paññāvimutti - sự giải thoát bằng trí tuệ khỏi vô minh), không còn lậu hoặc (taintless / āsavakkhaya - sự đoạn tận các lậu hoặc) do đã đoạn trừ các lậu hoặc (taints - āsava - những ô nhiễm tinh thần sâu kín như dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu, làm chúng sinh trôi lăn trong luân hồi).
10. “Nếu ông trả lời rằng: ‘Sa-môn Cồ-đàm có tam minh,’ [483] thì ông sẽ nói đúng lời ta đã dạy và không xuyên tạc ta bằng điều không đúng sự thật. Ông sẽ giải thích đúng theo Giáo Pháp, để không ai có thể dựa vào lời khẳng định của ông mà suy diễn ra điều gì đáng khiển trách.”