Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 73. Kinh Đại Vacchagotta

(Mahāvacchagotta Sutta)

1. Như vầy tôi nghe. Một thời Đức Thế Tôn trú tại Rājagaha (Vương Xá), trong Trúc Lâm, nơi trú ẩn của các con sóc.

2. Bấy giờ, du sĩ (wanderer - paribbājaka - người tu khổ hạnh lang thang không cố định một nơi) Vacchagotta đến gặp Đức Thế Tôn và chào hỏi Ngài. Sau khi trao đổi những lời thăm hỏi thân mật, ông ngồi xuống một bên và thưa với Đức Thế Tôn:

3. “Con đã đàm đạo với Tôn giả Gotama từ lâu. Sẽ thật tốt nếu Tôn giả Gotama dạy cho con một cách ngắn gọn về điều thiện và điều bất thiện.”

“Này Vaccha, Ta có thể dạy ông về điều thiện (wholesome - kusala - những hành động, lời nói, ý nghĩ tốt lành, mang lại kết quả an vui) và điều bất thiện (unwholesome - akusala - những hành động, lời nói, ý nghĩ xấu ác, mang lại kết quả đau khổ) một cách ngắn gọn, và Ta cũng có thể dạy ông về điều thiện và điều bất thiện một cách chi tiết. Tuy nhiên, Ta sẽ dạy ông về điều thiện và điều bất thiện một cách ngắn gọn. Hãy lắng nghe và chú tâm vào những gì Ta sắp nói.”

“Vâng, thưa Ngài,” ông đáp. Đức Thế Tôn nói như sau:

4. "Này Vaccha, tham (greed - lobha - lòng ham muốn, dính mắc) là bất thiện, vô tham (non-greed - alobha - sự không tham lam, xả ly) là thiện; sân (hate - dosa - lòng căm ghét, ác ý) là bất thiện, vô sân (non-hate - adosa - sự không sân hận, lòng từ bi) là thiện; si (delusion - moha - sự mê lầm, không thấy rõ sự thật) là bất thiện, vô si (non-delusion - amoha - sự không mê lầm, trí tuệ) là thiện. Như vậy, ba điều này là bất thiện và ba điều kia là thiện.

5. "Sát sinh là bất thiện, từ bỏ sát sinh là thiện; trộm cắp (lấy của không cho) là bất thiện, từ bỏ trộm cắp là thiện; tà dâm (hành vi sai trái trong các thú vui nhục dục) là bất thiện, từ bỏ tà dâm là thiện; nói dối là bất thiện, từ bỏ nói dối là thiện; nói lời đâm thọc [490] (nói chia rẽ) là bất thiện, từ bỏ nói lời đâm thọc là thiện; nói lời thô ác là bất thiện, từ bỏ nói lời thô ác là thiện; nói lời phù phiếm (nói chuyện vô ích) là bất thiện, từ bỏ nói lời phù phiếm là thiện; tham lam (covetousness - abhijjhā - mong muốn chiếm đoạt tài sản của người khác) là bất thiện, không tham lam (uncovetousness - anabhijjhā - không mong muốn chiếm đoạt) là thiện; ác ý (ill will - byāpāda - tâm mong muốn người khác gặp điều xấu) là bất thiện, không ác ý (non-ill will - abyāpāda - tâm mong muốn điều tốt lành cho người khác, lòng từ) là thiện; tà kiến (wrong view - micchā diṭṭhi - quan điểm sai lầm về thực tại, như không tin nhân quả, nghiệp báo) là bất thiện, chánh kiến (right view - sammā diṭṭhi - quan điểm đúng đắn về thực tại) là thiện. Như vậy, mười điều này là bất thiện và mười điều kia là thiện.

6. “Khi một vị tỳ kheo (bhikkhu - nhà sư Phật giáo đã thọ giới cụ túc) đã từ bỏ tham ái (craving - taṇhā - sự khao khát, ham muốn dục lạc, hiện hữu và phi hiện hữu), cắt đứt nó tận gốc rễ, làm cho nó như một gốc cây cọ bị chặt, loại bỏ nó để nó không còn khả năng tái sinh trong tương lai, thì vị tỳ kheo đó là một vị A-la-hán (arahant - bậc thánh đã đoạn trừ mọi phiền não, đạt giải thoát hoàn toàn), người đã diệt tận các lậu hoặc (taints - āsava - những ô nhiễm tinh thần sâu kín làm chúng sinh trôi lăn trong luân hồi, gồm dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu), đã sống đời sống phạm hạnh (holy life - brahmacariya - đời sống thanh tịnh, hướng đến giải thoát), đã làm những việc cần làm, đã đặt gánh nặng xuống, đã đạt được mục đích tối hậu, đã phá hủy các kiết sử của sự hiện hữu (fetters of being - saṃyojana - những ràng buộc trói buộc chúng sinh vào vòng luân hồi), và hoàn toàn giải thoát (completely liberated - vimutta - thoát khỏi mọi khổ đau và ràng buộc) nhờ chánh trí (final knowledge - aññā - trí tuệ cuối cùng, trí tuệ của bậc A-la-hán).”

7. "Ngoài Tôn giả Gotama, có vị tỳ kheo nào, đệ tử của Tôn giả Gotama, do tự mình chứng ngộ bằng thắng trí (direct knowledge - abhiññā - trí tuệ siêu việt, sự hiểu biết trực tiếp không qua suy luận) ngay trong hiện tại, nhập và trú trong tâm giải thoát (deliverance of mind - cetovimutti - sự giải thoát khỏi tham ái) và tuệ giải thoát (deliverance by wisdom - paññāvimutti - sự giải thoát khỏi vô minh) không còn lậu hoặc do sự đoạn trừ các lậu hoặc không?"724

“Này Vaccha, không chỉ có một trăm, hay hai, ba, bốn, năm trăm, mà còn nhiều hơn thế nữa các vị tỳ kheo, đệ tử của Ta, do tự mình chứng ngộ bằng thắng trí ngay trong hiện tại, nhập và trú trong tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc do sự đoạn trừ các lậu hoặc.”

8. “Ngoài Tôn giả Gotama và các vị tỳ kheo, có vị tỳ kheo ni (bhikkhunī - nữ tu sĩ Phật giáo đã thọ giới cụ túc) nào, đệ tử của Tôn giả Gotama, do tự mình chứng ngộ bằng thắng trí ngay trong hiện tại, nhập và trú trong tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc do sự đoạn trừ các lậu hoặc không?”

“Này Vaccha, không chỉ có một trăm… hay năm trăm, mà còn nhiều hơn thế nữa các vị tỳ kheo ni, đệ tử của Ta, do tự mình chứng ngộ bằng thắng trí ngay trong hiện tại, nhập và trú trong tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc do sự đoạn trừ các lậu hoặc.”

9. "Ngoài Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, có nam cư sĩ (lay follower - upāsaka - người tại gia theo đạo Phật) nào, đệ tử của Tôn giả Gotama, mặc áo trắng, sống đời phạm hạnh (celibacy - brahmacariya - trong ngữ cảnh cư sĩ, thường chỉ sự giữ gìn năm giới hoặc tám giới, không tà dâm hoặc hoàn toàn không quan hệ tình dục), người mà với sự đoạn trừ năm hạ phần kiết sử (five lower fetters - pañca orambhāgiyāni saṃyojanāni - năm ràng buộc đầu tiên trói buộc vào cõi dục: thân kiến, hoài nghi, giới cấm thủ, tham dục, sân hận), sẽ hóa sinh (spontaneously reappear - opapātika - sinh ra một cách tự nhiên không qua thai bào, thường ở các cõi trời hoặc địa ngục) [trong các Cõi Tịnh Cư (Pure Abodes - suddhāvāsā - năm cõi trời cao nhất dành riêng cho các bậc thánh Bất Lai)] và ở đó đạt được Niết-bàn cuối cùng (final Nibbāna - parinibbāna - sự tịch diệt hoàn toàn, không còn tái sinh) mà không bao giờ trở lại từ thế giới đó không?"725

“Này Vaccha, không chỉ có một trăm… hay năm trăm, mà còn nhiều hơn thế nữa các nam cư sĩ, đệ tử của Ta, mặc áo trắng, sống đời phạm hạnh, người mà với sự đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, [491] sẽ hóa sinh [trong các Cõi Tịnh Cư] và ở đó đạt được Niết-bàn cuối cùng mà không bao giờ trở lại từ thế giới đó.”

10. "Ngoài Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh, có nam cư sĩ nào, đệ tử của Tôn giả Gotama, mặc áo trắng hưởng thụ các dục lạc (enjoying sensual pleasures - kāmabhogī - người tại gia sống đời sống bình thường, có gia đình và hưởng thụ các thú vui giác quan trong chừng mực đạo đức), người thực hành lời dạy của Ngài, làm theo lời khuyên của Ngài, đã vượt qua nghi ngờ (doubt - vicikicchā - sự hoài nghi, phân vân về Phật, Pháp, Tăng và con đường tu tập), thoát khỏi sự phân vân (perplexity - kathaṃkathā - sự do dự, không chắc chắn), đạt được sự tự tín (intrepidity - vesārajja - sự vững vàng, không sợ hãi khi trình bày giáo pháp), và trở nên độc lập với người khác trong Giáo pháp của Bậc Đạo Sư (Teacher’s Dispensation - satthu sāsana - hệ thống giáo lý và thực hành do Đức Phật giảng dạy) không?"726

“Này Vaccha, không chỉ có một trăm… hay năm trăm, mà còn nhiều hơn thế nữa các nam cư sĩ, đệ tử của Ta, mặc áo trắng hưởng thụ các dục lạc, người thực hành lời dạy của Ta, làm theo lời khuyên của Ta, đã vượt qua nghi ngờ, thoát khỏi sự phân vân, đạt được sự tự tín, và trở nên độc lập với người khác trong Giáo pháp của Bậc Đạo Sư.”

11. “Ngoài Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng, cả những người sống đời phạm hạnh và những người hưởng thụ các dục lạc, có nữ cư sĩ (lay follower - upāsikā - nữ Phật tử tại gia) nào, đệ tử của Tôn giả Gotama, mặc áo trắng, sống đời phạm hạnh, người mà với sự đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, sẽ hóa sinh [trong các Cõi Tịnh Cư] và ở đó đạt được Niết-bàn cuối cùng mà không bao giờ trở lại từ thế giới đó không?”

“Này Vaccha, không chỉ có một trăm… hay năm trăm, mà còn nhiều hơn thế nữa các nữ cư sĩ, đệ tử của Ta, mặc áo trắng, sống đời phạm hạnh, người mà với sự đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, sẽ hóa sinh [trong các Cõi Tịnh Cư] và ở đó đạt được Niết-bàn cuối cùng mà không bao giờ trở lại từ thế giới đó.”

12. “Ngoài Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng, cả những người sống đời phạm hạnh và những người hưởng thụ các dục lạc, và các nữ cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh, có nữ cư sĩ nào, đệ tử của Tôn giả Gotama, mặc áo trắng hưởng thụ các dục lạc, người thực hành lời dạy của Ngài, làm theo lời khuyên của Ngài, đã vượt qua nghi ngờ, thoát khỏi sự phân vân, đạt được sự tự tín, và trở nên độc lập với người khác trong Giáo pháp của Bậc Đạo Sư không?”

“Này Vaccha, không chỉ có một trăm… hay năm trăm, mà còn nhiều hơn thế nữa các nữ cư sĩ, đệ tử của Ta, mặc áo trắng hưởng thụ các dục lạc, người thực hành lời dạy của Ta, làm theo lời khuyên của Ta, đã vượt qua nghi ngờ, thoát khỏi sự phân vân, đạt được sự tự tín, và trở nên độc lập với người khác trong Giáo pháp của Bậc Đạo Sư.”

13. "Tôn giả Gotama, nếu chỉ có Tôn giả Gotama thành tựu trong Giáo pháp (Dhamma - giáo lý của Đức Phật, chân lý) này, mà không có vị tỳ kheo nào thành tựu, [492] thì đời sống phạm hạnh này sẽ khiếm khuyết ở phương diện đó; nhưng vì Tôn giả Gotama và các vị tỳ kheo đều thành tựu trong Giáo pháp này, nên đời sống phạm hạnh này như vậy là viên mãn ở phương diện đó. Nếu chỉ có Tôn giả Gotama và các vị tỳ kheo thành tựu trong Giáo pháp này, mà không có vị tỳ kheo ni nào thành tựu, thì đời sống phạm hạnh này sẽ khiếm khuyết ở phương diện đó; nhưng vì Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo, và các vị tỳ kheo ni đều thành tựu trong Giáo pháp này, nên đời sống phạm hạnh này như vậy là viên mãn ở phương diện đó. Nếu chỉ có Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo, và các vị tỳ kheo ni thành tựu trong Giáo pháp này, mà không có nam cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh nào thành tựu, thì đời sống phạm hạnh này sẽ khiếm khuyết ở phương diện đó; nhưng vì Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh đều thành tựu trong Giáo pháp này, nên đời sống phạm hạnh này như vậy là viên mãn ở phương diện đó. Nếu chỉ có Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh thành tựu trong Giáo pháp này, mà không có nam cư sĩ mặc áo trắng hưởng thụ các dục lạc nào thành tựu, thì đời sống phạm hạnh này sẽ khiếm khuyết ở phương diện đó; nhưng vì Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng, cả những người sống đời phạm hạnh và những người hưởng thụ các dục lạc, đều thành tựu trong Giáo pháp này, nên đời sống phạm hạnh này như vậy là viên mãn ở phương diện đó. Nếu chỉ có Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, và các nam cư sĩ mặc áo trắng… thành tựu trong Giáo pháp này, mà không có nữ cư sĩ mặc áo trắng [493] sống đời phạm hạnh nào thành tựu, thì đời sống phạm hạnh này sẽ khiếm khuyết ở phương diện đó; nhưng vì Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, các nam cư sĩ mặc áo trắng… và các nữ cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh đều thành tựu trong Giáo pháp này, nên đời sống phạm hạnh này như vậy là viên mãn ở phương diện đó. Nếu chỉ có Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, các nam cư sĩ mặc áo trắng… và các nữ cư sĩ mặc áo trắng sống đời phạm hạnh thành tựu trong Giáo pháp này, mà không có nữ cư sĩ mặc áo trắng hưởng thụ các dục lạc nào thành tựu, thì đời sống phạm hạnh này sẽ khiếm khuyết ở phương diện đó; nhưng vì Tôn giả Gotama, các vị tỳ kheo và tỳ kheo ni, các nam cư sĩ mặc áo trắng, cả những người sống đời phạm hạnh và những người hưởng thụ các dục lạc, và các nữ cư sĩ mặc áo trắng, cả những người sống đời phạm hạnh và những người hưởng thụ các dục lạc, đều thành tựu trong Giáo pháp này, nên đời sống phạm hạnh này như vậy là viên mãn ở phương diện đó.

14. "Ví như sông Hằng nghiêng mình về biển, xuôi dòng về biển, chảy về biển, và hòa vào biển cả, cũng vậy, hội chúng của Tôn giả Gotama với những người xuất gia và tại gia đều hướng về Niết-bàn (Nibbāna - mục tiêu cuối cùng của Phật giáo, trạng thái chấm dứt khổ đau, tịch diệt), xuôi về Niết-bàn, chảy về Niết-bàn, và hòa vào Niết-bàn.

15. “Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Tôn giả Gotama đã làm sáng tỏ Giáo pháp bằng nhiều cách, như thể lật ngửa những gì bị úp xuống, tiết lộ những gì bị che giấu, chỉ đường cho người lạc lối, hay giơ cao ngọn đèn trong bóng tối cho những ai có mắt để thấy các hình sắc. Con xin quy y Tôn giả Gotama, quy y Giáo pháp và quy y Tăng đoàn (Sangha - cộng đồng các vị xuất gia theo Phật) các vị tỳ kheo. Con mong được xuất gia (going forth - pabbajjā - từ bỏ đời sống tại gia để trở thành tu sĩ) dưới sự hướng dẫn của Tôn giả Gotama, con mong được thọ cụ túc giới (full admission - upasampadā - lễ truyền giới chính thức để trở thành một tỳ kheo/tỳ kheo ni).” [494]

16. “Này Vaccha, người trước đây thuộc ngoại đạo muốn xuất gia và thọ cụ túc giới trong Giáo pháp và Giới luật này phải trải qua bốn tháng biệt trú (probation - parivāsa - thời gian thử thách dành cho người ngoại đạo muốn gia nhập Tăng đoàn). Khi hết bốn tháng, nếu các vị tỳ kheo hài lòng về người đó, họ sẽ cho người đó xuất gia và thọ cụ túc giới để trở thành tỳ kheo. Nhưng Ta nhận thấy có sự khác biệt cá nhân trong vấn đề này.”

“Bạch Ngài, nếu những người trước đây thuộc ngoại đạo muốn xuất gia và thọ cụ túc giới trong Giáo pháp và Giới luật này phải trải qua bốn tháng biệt trú, và nếu hết bốn tháng, các vị tỳ kheo hài lòng về họ và cho họ xuất gia và thọ cụ túc giới để trở thành tỳ kheo, thì con sẽ sống biệt trú trong bốn năm. Khi hết bốn năm, nếu các vị tỳ kheo hài lòng về con, xin hãy cho con xuất gia và thọ cụ túc giới để trở thành tỳ kheo.”

17. Rồi du sĩ Vacchagotta được xuất gia dưới sự hướng dẫn của Đức Thế Tôn, và ông đã được thọ cụ túc giới. Không lâu sau khi thọ cụ túc giới, nửa tháng sau khi thọ cụ túc giới, Tôn giả Vacchagotta đến gặp Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ Ngài, ông ngồi xuống một bên và thưa với Đức Thế Tôn: "Bạch Ngài, con đã đạt được bất cứ điều gì có thể đạt được bằng trí tuệ của một bậc hữu học (disciple in higher training - sekha - người đang trên con đường tu tập, chưa phải A-la-hán nhưng đã chứng đắc các tầng thánh thấp hơn), bằng chánh trí của một bậc hữu học. Xin Đức Thế Tôn hãy dạy con Giáo pháp sâu hơn nữa."727

18. “Vậy thì, này Vaccha, hãy phát triển thêm hai điều này: định (serenity - samatha - sự tĩnh lặng, tập trung của tâm) và tuệ (insight - vipassanā - sự thấy biết rõ ràng, minh sát về bản chất thực của các pháp). Khi hai điều này được phát triển thêm, chúng sẽ dẫn đến sự thâm nhập nhiều yếu tố (penetration of elements - dhātuppaṭivedha - sự hiểu biết sâu sắc về các thành phần cấu tạo nên thực tại).”

19. "Trong chừng mực ông mong muốn: ‘Mong rằng tôi có thể vận dụng các loại thần thông (supernormal power - iddhi - năng lực phi thường có được nhờ tu tập thiền định) khác nhau: từ một thân hiện ra nhiều thân; từ nhiều thân hiện ra một thân; có thể hiện hình và biến mất; có thể đi xuyên qua tường, qua rào chắn, qua núi không bị cản trở, như đi trong hư không; có thể độn thổ và trồi lên khỏi mặt đất như ở trong nước; có thể đi trên mặt nước không chìm như đi trên đất liền; ngồi kiết già, có thể bay đi trong không gian như chim; có thể dùng tay chạm và vuốt mặt trăng, mặt trời hùng mạnh và uy lực như vậy; có thể điều khiển thân thể cho đến tận cõi Phạm thiên’ - ông sẽ có khả năng chứng nghiệm bất kỳ khía cạnh nào trong đó, khi có cơ sở thích hợp.728

20. "Trong chừng mực ông mong muốn: ‘Mong rằng tôi, với thiên nhĩ thông (divine ear element - dibbasota-dhātu - khả năng nghe được các âm thanh ở xa và gần, của cõi người và cõi trời), [495] thanh tịnh và siêu việt hơn tai người thường, có thể nghe được cả hai loại âm thanh, của chư thiên và của loài người, những âm thanh ở xa cũng như ở gần’ - ông sẽ có khả năng chứng nghiệm bất kỳ khía cạnh nào trong đó, khi có cơ sở thích hợp.

21. "Trong chừng mực ông mong muốn: ‘Mong rằng tôi có thể hiểu được tâm của các chúng sinh khác, của những người khác, bằng cách dùng tâm mình bao trùm tâm họ. Mong rằng tôi có thể hiểu một tâm bị ảnh hưởng bởi tham ái là tâm bị ảnh hưởng bởi tham ái và một tâm không bị ảnh hưởng bởi tham ái là tâm không bị ảnh hưởng bởi tham ái; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm bị ảnh hưởng bởi sân hận là tâm bị ảnh hưởng bởi sân hận và một tâm không bị ảnh hưởng bởi sân hận là tâm không bị ảnh hưởng bởi sân hận; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm bị ảnh hưởng bởi si mê là tâm bị ảnh hưởng bởi si mê và một tâm không bị ảnh hưởng bởi si mê là tâm không bị ảnh hưởng bởi si mê; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm co rút là tâm co rút và một tâm phân tán là tâm phân tán; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm cao thượng là tâm cao thượng và một tâm không cao thượng là tâm không cao thượng; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm bị vượt qua là tâm bị vượt qua và một tâm không bị vượt qua là tâm không bị vượt qua; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm định tĩnh là tâm định tĩnh và một tâm không định tĩnh là tâm không định tĩnh; mong rằng tôi có thể hiểu một tâm giải thoát là tâm giải thoát và một tâm không giải thoát là tâm không giải thoát’ (tha tâm thông - understanding minds - cetopariyañāṇa - khả năng biết được tâm niệm của người khác) - ông sẽ có khả năng chứng nghiệm bất kỳ khía cạnh nào trong đó, khi có cơ sở thích hợp.

22. "Trong chừng mực ông mong muốn: ‘Mong rằng tôi có thể nhớ lại nhiều đời quá khứ của mình (túc mạng thông - recollection of past lives - pubbenivāsānussatiñāṇa - khả năng nhớ lại các kiếp sống trước đây), nghĩa là, một kiếp, hai kiếp…(như Kinh 51, §24)…Như vậy với các khía cạnh và chi tiết của chúng, mong rằng tôi có thể nhớ lại nhiều đời quá khứ của mình’ - ông sẽ có khả năng chứng nghiệm bất kỳ khía cạnh nào trong đó, khi có cơ sở thích hợp. [496]

23. "Trong chừng mực ông mong muốn: ‘Mong rằng tôi, với thiên nhãn thông (divine eye - dibbacakkhu - khả năng nhìn thấy các chúng sinh tái sinh và chết đi, thấy được các cảnh giới khác nhau), thanh tịnh và siêu việt hơn mắt người thường, có thể thấy các chúng sinh chết đi và tái sinh, hạ liệt và cao sang, xinh đẹp và xấu xí, may mắn và bất hạnh…(như Kinh 51, §25)…và mong rằng tôi có thể hiểu chúng sinh tiếp diễn như thế nào tùy theo hành động (nghiệp) của họ’ - ông sẽ có khả năng chứng nghiệm bất kỳ khía cạnh nào trong đó, khi có cơ sở thích hợp.

24. “Trong chừng mực ông mong muốn: ‘Mong rằng tôi, do tự mình chứng ngộ bằng thắng trí, ngay trong hiện tại, nhập và trú trong tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc do sự đoạn trừ các lậu hoặc’ - ông sẽ có khả năng chứng nghiệm bất kỳ khía cạnh nào trong đó, khi có cơ sở thích hợp.”

25. Bấy giờ, Tôn giả Vacchagotta, sau khi hoan hỷ và vui mừng trước những lời dạy của Đức Thế Tôn, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Đức Thế Tôn, giữ Ngài ở bên phải mình, rồi ra đi.

26. Không bao lâu sau, sống một mình, ẩn dật, tinh cần, nhiệt tâm, và quyết chí, Tôn giả Vacchagotta, do tự mình chứng ngộ bằng thắng trí, ngay trong hiện tại, đã nhập và trú trong mục đích tối thượng của đời sống phạm hạnh mà vì đó các thiện nam tử chân chính xuất gia từ bỏ đời sống gia đình. Vị ấy biết rõ: “Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, những việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa.” Và Tôn giả Vacchagotta đã trở thành một trong các vị A-la-hán.

27. Bấy giờ, có một số vị tỳ kheo đang trên đường đến gặp Đức Thế Tôn. Tôn giả Vacchagotta thấy họ từ xa đi tới. Thấy họ, ông đến gặp và hỏi: [497] “Các Tôn giả đang đi đâu vậy?”

“Chúng tôi đang đến gặp Đức Thế Tôn, thưa hiền giả.”

"Nếu vậy, xin các Tôn giả hãy nhân danh tôi cúi đầu đảnh lễ dưới chân Đức Thế Tôn, thưa rằng: ‘Bạch Ngài, tỳ kheo Vacchagotta xin cúi đầu đảnh lễ dưới chân Đức Thế Tôn.’ Rồi nói: ‘Con đã đảnh lễ Đức Thế Tôn, con đã đảnh lễ Đức Thiện Thệ (Sublime One - Sugata - một danh hiệu của Đức Phật, nghĩa là ‘Bậc Thiện Thệ’ hay ‘Bậc Đi Thiện Lành’).’"729

“Vâng, thưa hiền giả,” các vị tỳ kheo ấy đáp. Rồi họ đến gặp Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ Ngài, họ ngồi xuống một bên và thưa với Đức Thế Tôn: “Bạch Ngài, Tôn giả Vacchagotta xin cúi đầu đảnh lễ dưới chân Đức Thế Tôn, và ông ấy thưa rằng: ‘Con đã đảnh lễ Đức Thế Tôn, con đã đảnh lễ Đức Thiện Thệ.’”

28. “Này các tỳ kheo, dùng tâm của Ta bao trùm tâm của vị ấy, Ta đã biết về tỳ kheo Vacchagotta: ‘Tỳ kheo Vacchagotta đã đạt được tam minh (threefold true knowledge - tevijjā - ba loại trí tuệ siêu việt: Túc mạng thông, Thiên nhãn thông, Lậu tận thông) và có đại thần thông, đại uy lực.’ Và chư thiên cũng đã báo cho Ta biết điều này: ‘Tỳ kheo Vacchagotta đã đạt được tam minh và có đại thần thông, đại uy lực.’”

Đó là những gì Đức Thế Tôn đã nói. Các vị tỳ kheo ấy hài lòng và hoan hỷ trước những lời dạy của Đức Thế Tôn.

73. ÐẠI KINH VACCHAGHOTTA

73. ÐẠI KINH VACCHAGHOTTA (Mahàvacchagotta Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn ở tại Rajagaha (Vương Xá), Veluvàna (Trúc Lâm), nơi Kalandakanivape (chỗ nuôi dưỡng sóc).

Rồi du sĩ ngoại đạo Vacchagotta đi đến chỗ Thế Tôn, sau khi đến, nói lên những lời chào đón hỏi thăm với Thế Tôn, sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, bèn ngồi xuống một bên. Sau khi ngồi xuống một bên, du sĩ ngoại đạo Vacchagotta thưa với Thế Tôn:

– Ðã lâu rồi tôi mới được hầu chuyện với Tôn giả Gotama. Lành thay, nếu Tôn giả Gotama giảng cho tôi một cách vắn tắt các thiện và bất thiện pháp.

– Này Vaccha, Ta có thể giảng cho Ông một cách vắn tắt các thiện và bất thiện pháp. Này Vaccha, Ta có thể giảng cho Ông, một cách rộng rãi các thiện và bất thiện pháp. Nhưng này Vaccha, Ta sẽ giảng cho Ông một cách vắn tắt, các thiện và bất thiện pháp. Hãy nghe và khéo tác ý. Ta sẽ giảng.

– Thưa vâng, Tôn giả.

Du sĩ ngoại đạo Vacchagotta vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn giảng như sau:

– Tham, này Vaccha, là bất thiện, vô tham là thiện. Sân, này Vaccha, là bất thiện, vô sân là thiện. Si, này Vaccha, là bất thiện, vô si là thiện. Như vậy, này Vaccha, ba pháp là bất thiện, ba pháp là thiện. Sát sanh, này Vaccha, là bất thiện, từ bỏ sát sanh là thiện. Lấy của không cho, này Vaccha, là bất thiện, từ bỏ lấy của không cho là thiện. Tà hạnh trong các dục, này Vaccha là bất thiện, từ bỏ tà hạnh trong các dục là thiện. Vọng ngữ, này Vaccha, là bất thiện, từ bỏ vọng ngữ là thiện. Nói hai lưỡi, này Vaccha, là bất thiện, từ bỏ nói hai lưỡi là thiện. Nói ác khẩu, này Vaccha, là bất thiện, từ bỏ nói ác khẩu là thiện. Nói lời phù phiếm, này Vaccha, là bất thiện, từ bỏ nói lời phù phiếm là thiện. Xan tham, này Vaccha, là bất thiện, không xan tham là thiện. Sân, này Vaccha, là bất thiện, không sân là thiện. Tà kiến, này Vaccha, là bất thiện, chánh kiến là thiện. Như vậy, này Vaccha, mười pháp là bất thiện, mười pháp là thiện.

Này Vaccha, khi ái được một Tỷ-kheo đoạn trừ, cắt tận gốc rễ, làm cho như thân cây tala, không được tái sanh, không thể sanh khởi trong tương lai, Tỷ-kheo ấy là bậc A-la-hán, các lậu đã tận, tu hành thành mãn, các việc nên làm đã làm, đã đặt gánh nặng xuống, đã thành đạt lý tưởng, đã tận trừ hữu kiết sử, chánh trí giải thoát.

– Mong sự việc là vậy về Tôn giả Gotama. Nhưng không biết Tôn giả Gotama có một Tỷ-kheo là đệ tử đã đoạn trừ các lậu hoặc, với thượng trí, tự mình chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại, vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát?

– Này Vaccha, không phải chỉ một trăm, hai trăm, ba trăm, bốn trăm, năm trăm mà còn nhiều hơn thế nữa là những Tỷ-kheo đệ tử của Ta đã đoạn trừ các lậu hoặc, với thượng trí, tự mình chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

– Mong sự việc là như vậy đối với Tôn giả Gotama. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo. Nhưng không biết Tôn giả Gotama có một Tỷ-kheo-ni là đệ tử đã đoạn trừ các lậu hoặc, với thượng trí, tự mình chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát?

– Này Vaccha, không phải chỉ một trăm, hai trăm, ba trăm, bốn trăm, năm trăm mà còn nhiều hơn thế nữa là những Tỷ-kheo-ni, đệ tử của Ta, đã đoạn trừ các lậu hoặc, với thượng trí, tự mình chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

– Mong sự việc là như vậy đối với tôn giả Gotama. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo-ni. Nhưng không biết Tôn giả Gotama có một Nam cư sĩ là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh, sau khi đã đoạn trừ năm hạ phân kiết sử, được hóa sanh, nhập Niết-bàn tại chỗ ấy, không phải trở lại đời này nữa?

– Này Vaccha, không phải chỉ một trăm, hai trăm, ba trăm, bốn trăm, năm trăm mà còn nhiều hơn thế nữa là những Nam cư sĩ, là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh, sau khi đã đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, được hóa sanh, nhập Niết-bàn tại chỗ ấy, không phải trở lại đời này nữa.

– Mong sự việc là như vậy đối với Tôn giả Gotama. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo-ni. Mong sự việc là như vậy đối với Nam cư sĩ, sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh. Nhưng không biết Tôn giả Gotama có một Nam cư sĩ, là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng (tuy), hưởng thụ vật dục nhưng xây dựng Thánh giáo (Sasanakaro), chấp nhận giáo huấn, đã độ nghi đoạn hoặc, chứng đắc vô sở úy, không dựa vào người khác, sống trong Thánh giáo của bậc Ðạo sư?

– Này Vaccha, không phải chỉ một trăm, hai trăm, ba trăm, bốn trăm, năm trăm mà còn nhiều hơn thế nữa là những Nam cư sĩ, là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục, nhưng xây dựng Thánh giáo, chấp nhận giáo huấn, đã độ nghi đoạn hoặc, chứng đắc vô sở úy, không dựa vào người khác, sống trong Thánh giáo của bậc Ðạo sư.

– Mong sự việc là như vậy đối với Tôn giả Gotama. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo-ni. Mong sự việc là như vậy đối với Nam cư sĩ, sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh. Mong sự việc là như vậy đối với Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ dục lạc. Nhưng không biết Tôn giả Gotama có một Nữ cư sĩ, là bậc đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh, sau khi đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, được hóa sanh, nhập Niết-bàn tại chỗ ấy, không trở lại đời này nữa?

– Này Vaccha, không phải chỉ một trăm, hai trăm, ba trăm, bốn trăm, năm trăm mà còn nhiều hơn thế nữa là những Nữ cư sĩ, là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh, sau khi đoạn trừ năm hạ phần kiết sử, được hóa sanh, nhập Niết-bàn tại chỗ ấy, không trở lại đời này nữa.

– Mong sự việc là như vậy đối với Tôn giả Gotama. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo. Mong sự việc là như vậy đối với các Tỷ-kheo-ni. Mong sự việc là như vậy đối với các Nam cư sĩ, sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh. Mong sự việc là như vậy đối với các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ các dục lạc. Mong sự việc là như vậy đối với các Nữ cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh. Nhưng không biết Tôn giả Gotama có Nữ cư sĩ, là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục, nhưng xây dựng Thánh giáo, chấp nhận giáo huấn, đã độ nghi đoạn hoặc, chứng đắc vô sở úy, không dựa vào người khác, sống trong Thánh giáo của bậc Ðạo sư?

– Này Vaccha, không phải chỉ một trăm, không phải hai trăm, không phải ba trăm, không phải bốn trăm, không phải năm trăm mà nhiều hơn thế nữa là những Nữ cư sĩ, là đệ tử sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục, nhưng xây dựng Thánh giáo, chấp nhận giáo huấn, đã độ nghi đoạn hoặc, chứng đắc vô sở úy, không dựa vào người khác, sống trong Thánh giáo của bậc Ðạo sư.

– Thưa Tôn giả Gotama, nếu Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, nhưng các Tỷ-kheo không được

thành mãn, như vậy Phạm hạnh này đã không được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, vì rằng Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này và các Tỷ-kheo cũng được thành mãn; như vậy Phạm hạnh này đã được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, nếu Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo-ni không thành mãn; như vậy Phạm hành này không được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, vì rằng Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo-ni đã thành mãn; như vậy Phạm hạnh này được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, nếu Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo ni đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh không thành mãn; như vậy Phạm hạnh này đã không được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, vì rằng Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, các Tỷ-kheo cũng đã thành mãn, các Tỷ-kheo-ni cũng đã thành mãn, các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh cũng đã thành mãn; như vậy Phạm hạnh này đã được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, nếu Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo ni đã thành mãn, các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo phạm hạnh đã thành mãn nhưng các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục không thành mãn; như vậy phạm hạnh này không được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama vì rằng Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ- kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo-ni đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục đã thành mãn; như vậy Phạm hạnh này được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, nếu Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo-ni đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục đã thành mãn; nhưng các Nữ cư sĩ, sống tại gia, mặc áo trắng, sống theo Phạm hạnh không thành mãn; như vậy Phạm hạnh này không được đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, vì rằng Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo-ni đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ các vật dục đã thành mãn, và các Nữ cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn; như vậy Phạm hạnh này được đầy đủ về phương diện này. Này Tôn giả Gotama, nếu Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ-kheo đã thành mãn, và các Ty kheo ni đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục đã thành mãn, và các Nữ cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn; nhưng các Nữ cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ vật dục không thành mãn; như vậy Phạm hạnh này đã không đầy đủ về phương diện này. Thưa Tôn giả Gotama, vì rằng Tôn giả Gotama đã thành mãn pháp này, và các Tỷ- kheo đã thành mãn, và các Tỷ-kheo-ni đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn, và các Nam cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng hưởng thụ vật dục đã thành mãn, và các nữ cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, theo Phạm hạnh đã thành mãn, và các Nữ cư sĩ sống tại gia, mặc áo trắng, hưởng thụ các vật dục đã thành mãn; như vậy Phạm hạnh này được đầy đủ về phương diện này.

Thưa Tôn giả Gotama, ví như con sông Hằng (Ganga) hướng về biển cả, chảy về biển cả, xuôi dòng về biển cả, liền đứng lại khi xúc chạm với biển cả; cũng vậy hội chúng này của Tôn giả Gotama, gồm có cư sĩ và xuất gia, hướng về Niết-bàn, chảy về Niết-bàn, xuôi dòng về Niết-bàn, đứng lại khi xúc chạm với Niết-bàn.

Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Tôn giả Gotama như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày những gì bị che kín, chỉ đường cho kẻ bị lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Tôn giả Gotama dùng nhiều phương tiện trình bày. Nay con quy y Tôn giả Gotama, quy y Pháp, quy y Tăng. Mong Tôn giả Gotama cho con được xuất gia với Tôn giả Gotama, được thọ đại giới.

– Này Vaccha, ai trước kia thuộc ngoại đạo muốn xuất gia trong pháp luật này, muốn thọ đại giới, người ấy phải sống bốn tháng biệt trú. Sau bốn tháng, (nếu) các Tỷ-kheo hoan hỷ, có thể cho vị ấy xuất gia,

cho thọ đại giới để trở thành Tỷ-kheo. Nhưng ở đây, Ta biết sự sai biệt về tâm tánh chúng sanh.

– Bạch Thế Tôn, nếu những ai trước kia thuộc ngoại đạo, muốn xuất gia trong pháp luật này, muốn thọ đại giới phải sống bốn tháng biệt trú. Sau bốn tháng, (nếu) các Tỷ-kheo hoan hỷ, có thể cho (những vị ấy) xuất gia, cho thọ đại giới để trở thành Tỷ-kheo, con sẽ sống biệt trú bốn năm. Sau bốn năm, nếu các Tỷ-kheo hoan hỷ, hãy cho con xuất gia, cho con thọ đại giới để thành Tỷ-kheo.

Du sĩ ngoại đạo Vacchagotta được xuất gia với Thế Tôn, được thọ đại giới, không lâu sau khi thọ đại giới, nửa tháng sau khi thọ đại giới, Tôn giả Vacchagotta đi đến Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn, ngồi xuống một bên. Sau khi ngồi xuống một bên, Tôn giả Vacchagotta bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, cho đến mức độ trí hữu học, minh hữu học có thể chứng đạt, con đã chứng đạt. Mong Thế Tôn dạy cho con pháp (khác) cao hơn.

– Vậy này Vaccha, hãy tu tập hai pháp cao hơn này, chỉ và quán. Này Vaccha, hai pháp này được tu tập cao hơn, chỉ và quán, sẽ đưa đến sự thể nhập vào một số giới sai biệt.

Này Vaccha, nếu Ông muốn như sau: “Ta muốn chứng được các loại thần thông: ta có thể một thân hiện ra nhiều thân, nhiều thân hiện ra một thân; ta có thể hiện hình biến hình đi ngang qua vách, qua tường, qua núi như đi ngang hư không; Ta có thể độn thổ trồi lên ngang qua đất liền như ở trong nước; ta có thể đi trên nước không chìm như đi trên đất liền; ta có thể ngồi kiết già đi trên hư không như con chim, với bàn tay ta có thể chạm và rờ mặt trăng và mặt trời, những vật có đại oai lực, oai thần như vậy; ta có thể tự thân bay đến cõi Phạm thiên” thì Ông sẽ đạt được cái gì có thể chứng ngộ ở tại đây, nếu Ông còn giữ được đối tượng.

Này Vaccha, nếu Ông muốn như sau: “Với thiên nhĩ thuần tịnh siêu nhân, ta có thể nghe được hai loại tiếng, loài Trời và loài Người, xa hay gần”, thì Ông sẽ đạt được những gì có thể chứng ngộ ở tại đây, nếu Ông còn giữ được đối tượng.

Này Vaccha, nếu Ông Muốn như sau: “Mong rằng ta có thể biết được tâm của các chúng sanh khác, của các người khác với tâm của ta; tâm có tham, ta có thể biết được là tâm có tham, hay tâm vô tham, ta có thể biết được là tâm vô tham; hay tâm có sân, ta có thể biết được là tâm có sân; hay tâm vô sân, ta có thể biết được là tâm vô sân; hay tâm có si, ta có thể biết được là tâm có si; hay tâm vô si, ta có thể biết được là tâm vô si; hay tâm chuyên chú, ta có thể biết được là tâm chuyên chú; hay tâm tán loạn, ta có thể biết được là tâm tán loạn; hay tâm đại hành, ta có thể biết được là tâm đại hành; hay tâm không phải đại hành; ta có thể biết được là tâm không phải đại hành; hay tâm chưa vô thượng, ta có thể biết là tâm chưa vô thượng; hay tâm vô thượng, ta có thể biết là tâm vô thượng; hay định tâm, ta có thể biết là định tâm; hay không phải định tâm, ta có thể biết là không phải định tâm; hay giải thoát tâm, ta có thể biết là giải thoát tâm; hay không phải giải thoát tâm, ta có thể biết là không phải giải thoát tâm”, thì Ông sẽ đạt được những gì có thể chứng ngộ tại đây, nếu Ông còn giữ được đối tượng.

Này Vaccha, Ông có thể muốn như sau: "Ta có thể nhớ đến nhiều đời sống quá khứ, như một đời, hai đời, ba đời, bốn đời, năm đời, mười đời, hai mươi đời, ba mươi đời, bốn mươi đời, năm mươi đời, trăm đời, hai trăm đời, ngàn đời, trăm ngàn đời, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp, nhiều hoại và thành kiếp. Ta nhớ rằng: “Tại chỗ kia ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ kia, ta được sanh ra tại chỗ nọ. Tại chỗ ấy, ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ nọ, ta được sanh ra ở đây. Như vậy, ta có thể nhớ đến nhiều đời sống quá khứ cùng với các nét đại cương và các chi tiết”, Ông sẽ đạt được những gì có thể chứng ngộ tại đây, nếu Ông còn giữ được đối tượng.

Này Vaccha, Ông có thể muốn như sau: “Với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, ta có thể thấy sự sống và chết của chúng sanh. Ta có thể biết rằng, chúng sanh người hạ liệt kẻ cao sang, người đẹp đẽ kẻ thô xấu, người may mắn kẻ bất hạnh đều do hạnh nghiệp của họ. Những chúng sanh này làm những ác hạnh về thân, ngữ và ý, phỉ báng các bậc Thánh, theo tà kiến, tạo các nghiệp theo tà kiến; những người này sau khi thân hoại mạng chung phải sanh vào cõi dữ ác thú, đọa xứ, địa ngục. Còn những chúng sanh nào làm các thiện hạnh về thân, ngữ và ý, không phỉ báng các bậc Thánh, theo chánh kiến, tạo các nghiệp theo chánh kiến; những người này, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên các thiện thú, Thiên giới, trên đời này. Như vậy, với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, ta có thể thấy sự sống và chết của chúng sanh. Ta có thể biết chúng sanh, người hạ liệt kẻ cao sang, người đẹp đẽ kẻ thô xấu, người may mắn kẻ bất hạnh đều do hạnh nghiệp của họ”, Ông sẽ đạt được những gì có thể chứng ngộ tại đây, nếu người còn giữ được đối tượng.

Này Vaccha, Ông có thể muốn như sau: “Với sự đoạn trừ các lậu hoặc, mong rằng ta có thể với thượng trí tự mình chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát”, Ông sẽ chứng đạt những gì có thể chứng ngộ tại đây, nếu Ông còn giữ được đối tượng.

Rồi Tôn giả Vaccha hoan hỷ, tùy hỷ lời Thế Tôn dạy, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân phía hữu hướng về Ngài rồi từ biệt.

Rồi Tôn giả Vacchagotta độc trú viễn ly, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần, không bao lâu với thắng trí, tự mình chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại vô thượng cứu cánh Phạm hạnh, vì mục đích này Thiện gia nam tử chơn chánh xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, hướng đến Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, sau đời hiện tại không có đời khác nữa; Tôn giả Vacchagotta đã trở thành một vị A-la-hán khác nữa.

Sau một thời gian, một số đông Tỷ-kheo đi đến yết kiến Thế Tôn. Tôn giả Vacchagotta thấy các Tỷ- kheo từ đàng xa đi đến, sau khi thấy liền đến các Tỷ-kheo ấy, sau khi đến nói với các Tỷ-kheo ấy như sau:

– Chư Tôn giả đang đi đâu?

– Thưa Hiền giả, chúng tôi đi đến yết kiến Thế Tôn.

– Vậy chư Tôn giả hãy nhân danh tôi, cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn và thưa: "Bạch Thế Tôn, Tỷ-kheo Vacchagotta cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn và nói như sau: “Thế Tôn đã được con hầu hạ, Thiện Thệ đã được con hầu hạ”.

– Thưa vâng, Hiền giả.

Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Tôn giả Vacchagotta. Rồi các Tỷ-kheo ấy đi đến chỗ Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Sau khi ngồi xuống một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, Tôn giả Vacchagotta cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn và bạch như sau: “Thế Tôn đã được con hầu hạ, Thiện Thệ đã được con hầu hạ”.

– Này các Tỷ-kheo, Ta đã được biết tâm của Tỷ-kheo Vacchagotta với tâm của Ta như sau: “Tỷ-kheo Vacchagotta là bậc tam minh, có đại thần lực, có đại uy lực”. Các chư Thiên cũng báo với Ta ý nghĩa ấy: “Tỷ-kheo Vacchagotta là bậc tam minh, có đại thần lực, có đại uy lực”.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các Tỷ-kheo ấy hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • du sĩ / paribbājaka / wanderer: Người tu khổ hạnh lang thang không cố định một nơi, thường là những người tìm kiếm chân lý ngoài truyền thống Vệ Đà chính thống vào thời Đức Phật.
  • thiện / kusala / wholesome: Những hành động, lời nói, ý nghĩ tốt lành, dựa trên vô tham, vô sân, vô si, mang lại kết quả an vui cho mình và người khác, dẫn đến giải thoát.
  • bất thiện / akusala / unwholesome: Những hành động, lời nói, ý nghĩ xấu ác, dựa trên tham, sân, si, mang lại kết quả đau khổ cho mình và người khác, dẫn đến tái sinh trong các cõi khổ.
  • tham / lobha / greed: Lòng ham muốn, thèm khát, dính mắc vào các đối tượng dục lạc, sự hiện hữu, hoặc tài sản. Là một trong ba gốc rễ của bất thiện.
  • vô tham / alobha / non-greed: Sự không tham lam, không dính mắc, tâm xả ly, buông bỏ. Là một trong ba gốc rễ của thiện.
  • sân / dosa / hate: Lòng căm ghét, tức giận, ác ý, chống đối. Là một trong ba gốc rễ của bất thiện.
  • vô sân / adosa / non-hate: Sự không sân hận, lòng từ bi, tâm khoan dung, thiện chí. Là một trong ba gốc rễ của thiện.
  • si / moha / delusion: Sự mê lầm, vô minh, không thấy rõ bản chất thực của các pháp (vô thường, khổ, vô ngã), không hiểu rõ nhân quả, nghiệp báo. Là một trong ba gốc rễ của bất thiện.
  • vô si / amoha / non-delusion: Sự không mê lầm, trí tuệ, sự hiểu biết đúng đắn về bản chất thực của các pháp. Là một trong ba gốc rễ của thiện.
  • tham lam / abhijjhā / covetousness: Ý muốn chiếm đoạt tài sản, thành tựu của người khác một cách bất chính. Đây là bất thiện về ý.
  • không tham lam / anabhijjhā / uncovetousness: Không có ý muốn chiếm đoạt tài sản của người khác. Đây là thiện về ý.
  • ác ý / byāpāda / ill will: Tâm mong muốn người khác gặp điều xấu, đau khổ, tai họa. Đây là bất thiện về ý.
  • không ác ý / abyāpāda / non-ill will: Tâm mong muốn điều tốt lành cho người khác, lòng từ ái. Đây là thiện về ý.
  • tà kiến / micchā diṭṭhi / wrong view: Quan điểm sai lầm về thực tại, như không tin nhân quả, nghiệp báo, sự tái sinh, phủ nhận giá trị của tu tập đạo đức. Đây là bất thiện về ý, được coi là nguy hiểm nhất.
  • chánh kiến / sammā diṭṭhi / right view: Quan điểm đúng đắn về thực tại, hiểu rõ Tứ Diệu Đế, nhân quả, nghiệp báo, duyên khởi. Là yếu tố đầu tiên trong Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo).
  • tỳ kheo / bhikkhu / monk: Nhà sư Phật giáo nam đã thọ giới cụ túc (upasampadā), sống đời sống xuất gia, tuân thủ giới luật và thực hành giáo pháp để đạt giải thoát.
  • tham ái / taṇhā / craving: Sự khao khát mãnh liệt, bao gồm dục ái (khao khát dục lạc), hữu ái (khao khát hiện hữu, tồn tại), và phi hữu ái (khao khát không hiện hữu, tự hủy diệt). Là nguyên nhân chính của khổ đau (Samudaya Sacca).
  • A-la-hán / arahant / arahant: Bậc thánh đã hoàn toàn giác ngộ, đoạn trừ mọi phiền não (lậu hoặc) và kiết sử, chấm dứt vòng luân hồi sinh tử, đạt Niết-bàn.
  • lậu hoặc / āsava / taints: Những ô nhiễm tinh thần sâu kín làm chúng sinh trôi lăn trong luân hồi, thường được kể là ba: dục lậu (ô nhiễm do dục vọng), hữu lậu (ô nhiễm do tham muốn hiện hữu), vô minh lậu (ô nhiễm do si mê). Đôi khi có thêm kiến lậu (ô nhiễm do tà kiến).
  • đời sống phạm hạnh / brahmacariya / holy life: Đời sống thanh tịnh, cao thượng, hướng đến mục tiêu giải thoát. Đối với người xuất gia là đời sống độc thân, giữ giới nghiêm túc. Đối với người tại gia có thể là giữ năm giới, tám giới hoặc sống độc thân.
  • kiết sử / saṃyojana / fetters of being: Những ràng buộc trói buộc chúng sinh vào vòng luân hồi. Có 10 kiết sử: 5 hạ phần (thân kiến, hoài nghi, giới cấm thủ, tham dục, sân hận) và 5 thượng phần (sắc ái, vô sắc ái, mạn, trạo cử, vô minh).
  • hoàn toàn giải thoát / vimutta / completely liberated: Trạng thái thoát khỏi mọi khổ đau, phiền não và ràng buộc của luân hồi.
  • chánh trí / aññā / final knowledge: Trí tuệ cuối cùng, trí tuệ hoàn hảo của bậc A-la-hán, biết rõ mình đã giải thoát, không còn tái sinh.
  • thắng trí / abhiññā / direct knowledge: Trí tuệ siêu việt, sự hiểu biết trực tiếp không qua suy luận, thường bao gồm sáu loại: thần túc thông, thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, tha tâm thông, túc mạng thông, và lậu tận thông.
  • tâm giải thoát / cetovimutti / deliverance of mind: Sự giải thoát của tâm khỏi tham ái và các phiền não liên quan đến tham ái, thường đạt được qua tu tập thiền định (samatha).
  • tuệ giải thoát / paññāvimutti / deliverance by wisdom: Sự giải thoát nhờ trí tuệ, tức là đoạn trừ vô minh và các phiền não liên quan đến vô minh, thường đạt được qua tu tập thiền tuệ (vipassanā). Tâm giải thoát và tuệ giải thoát cùng nhau tạo nên sự giải thoát hoàn toàn của bậc A-la-hán.
  • tỳ kheo ni / bhikkhunī / nun: Nữ tu sĩ Phật giáo đã thọ giới cụ túc, tương đương với tỳ kheo nam.
  • cư sĩ / upāsaka (nam), upāsikā (nữ) / lay follower: Phật tử tại gia, người đã quy y Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) và thực hành giáo pháp trong đời sống hàng ngày.
  • phạm hạnh (cư sĩ) / brahmacariya (lay context) / celibacy (lay context): Trong ngữ cảnh cư sĩ, thường chỉ sự giữ gìn năm giới (đặc biệt là giới không tà dâm) hoặc tám giới (bao gồm giới không dâm dục), hoặc có thể là đời sống hoàn toàn không quan hệ tình dục.
  • năm hạ phần kiết sử / pañca orambhāgiyāni saṃyojanāni / five lower fetters: Năm ràng buộc đầu tiên trói buộc chúng sinh vào cõi dục (kāmaloka): thân kiến (tin có một cái tôi thường hằng), hoài nghi (nghi ngờ Phật, Pháp, Tăng), giới cấm thủ (chấp vào các nghi lễ, giới luật sai lầm), tham dục (ham muốn dục lạc), sân hận (ác ý, chống đối). Đoạn trừ 3 kiết sử đầu chứng quả Dự Lưu, đoạn trừ cả 5 kiết sử chứng quả Bất Lai.
  • hóa sinh / opapātika / spontaneously reappear: Sinh ra một cách tự nhiên không qua thai bào, tinh huyết, thường là ở các cõi trời, địa ngục, hoặc ngạ quỷ. Các vị thánh Bất Lai hóa sinh vào cõi Tịnh Cư.
  • Cõi Tịnh Cư / suddhāvāsā / Pure Abodes: Năm cõi trời sắc giới cao nhất (Vô Phiền, Vô Nhiệt, Thiện Kiến, Thiện Hiện, Sắc Cứu Cánh), chỉ dành riêng cho các bậc thánh Bất Lai (Anāgāmī) tái sinh vào đó và đạt Niết-bàn tại đó.
  • Niết-bàn cuối cùng / parinibbāna / final Nibbāna: Sự tịch diệt hoàn toàn của các uẩn (thân và tâm), không còn bất kỳ sự tái sinh nào nữa. Đây là trạng thái cuối cùng của Đức Phật và các vị A-la-hán sau khi qua đời.
  • hưởng thụ các dục lạc / kāmabhogī / enjoying sensual pleasures: Người tại gia sống đời sống bình thường, có gia đình và hưởng thụ các thú vui giác quan (hình ảnh, âm thanh, mùi, vị, xúc chạm) trong chừng mực đạo đức cho phép (không vi phạm năm giới).
  • nghi ngờ / vicikicchā / doubt: Sự hoài nghi, phân vân, thiếu niềm tin vững chắc vào Phật, Pháp, Tăng, giới luật, nhân quả, duyên khởi và con đường tu tập. Là một trong năm triền cái và một trong năm hạ phần kiết sử.
  • phân vân / kathaṃkathā / perplexity: Sự do dự, không chắc chắn, trạng thái tâm lý lưỡng lự, không quyết đoán được về giáo pháp. Thường đi kèm với hoài nghi.
  • tự tín / vesārajja / intrepidity: Sự vững vàng, tự tin, không sợ hãi khi tuyên bố sự giác ngộ của mình hoặc khi giảng dạy giáo pháp trước hội chúng. Đức Phật có bốn sự tự tín.
  • Giáo pháp của Bậc Đạo Sư / satthu sāsana / Teacher’s Dispensation: Toàn bộ hệ thống giáo lý (pháp học) và thực hành (pháp hành) do Đức Phật giảng dạy để đưa chúng sinh đến giải thoát.
  • Giáo pháp / Dhamma / Dhamma: Giáo lý của Đức Phật, chân lý về thực tại, quy luật tự nhiên; cũng có nghĩa là các hiện tượng, các pháp.
  • Niết-bàn / Nibbāna / Nibbāna: Mục tiêu cuối cùng của Phật giáo, trạng thái chấm dứt hoàn toàn khổ đau, phiền não và vòng luân hồi sinh tử; sự tịch diệt, an lạc tuyệt đối.
  • Tăng đoàn / Saṅgha / Sangha: Cộng đồng các vị xuất gia (tỳ kheo và tỳ kheo ni) theo giáo pháp của Đức Phật; cũng có thể chỉ cộng đồng các bậc thánh (ariya sangha). Là một trong Tam Bảo.
  • xuất gia / pabbajjā / going forth: Từ bỏ đời sống tại gia, cạo tóc, mặc áo cà sa để trở thành một tu sĩ (sa di hoặc tỳ kheo/tỳ kheo ni).
  • thọ cụ túc giới / upasampadā / full admission: Lễ truyền giới chính thức để một người xuất gia (thường là sa di) trở thành một tỳ kheo hoặc tỳ kheo ni, thành viên đầy đủ của Tăng đoàn.
  • biệt trú / parivāsa / probation: Thời gian thử thách (thường là 4 tháng) dành cho người trước đây theo ngoại đạo muốn xuất gia và thọ cụ túc giới trong Tăng đoàn Phật giáo.
  • bậc hữu học / sekha / disciple in higher training: Người đang trên con đường tu tập giải thoát, đã chứng đắc ít nhất một trong ba quả thánh đầu tiên (Dự Lưu, Nhất Lai, Bất Lai) nhưng chưa phải là A-la-hán (bậc Vô học).
  • định / samatha / serenity: Sự tĩnh lặng, yên lắng, tập trung của tâm, đạt được qua thực hành thiền định, giúp chế ngự các triền cái và phát triển các tầng thiền (jhāna).
  • tuệ / vipassanā / insight: Sự thấy biết rõ ràng, minh sát về bản chất thực của các pháp (vô thường, khổ, vô ngã), đạt được qua thực hành thiền tuệ, dẫn đến trí tuệ giải thoát.
  • thâm nhập yếu tố / dhātuppaṭivedha / penetration of elements: Sự hiểu biết sâu sắc, thấu suốt về các yếu tố (dhātu) cấu tạo nên thực tại, như tứ đại (đất, nước, lửa, gió), sáu giới (thêm không gian, thức), v.v.
  • thần thông / iddhi / supernormal power: Những năng lực phi thường có được nhờ tu tập thiền định cao độ, như biến hóa, đi lại trong không gian, v.v.
  • thiên nhĩ thông / dibbasota-dhātu / divine ear element: Khả năng nghe được các âm thanh ở xa và gần, của cõi người và các cõi khác, siêu việt hơn tai người thường. Một trong sáu thắng trí.
  • tha tâm thông / cetopariyañāṇa / understanding minds: Khả năng biết được tâm niệm, suy nghĩ, trạng thái tâm của người khác. Một trong sáu thắng trí.
  • túc mạng thông / pubbenivāsānussatiñāṇa / recollection of past lives: Khả năng nhớ lại các kiếp sống trước đây của mình và của người khác. Một trong sáu thắng trí.
  • thiên nhãn thông / dibbacakkhu / divine eye: Khả năng nhìn thấy các chúng sinh tái sinh và chết đi, thấy được các cảnh giới khác nhau, thấy được sự vận hành của nghiệp. Một trong sáu thắng trí.
  • Thiện Thệ / Sugata / Sublime One: Một danh hiệu của Đức Phật, nghĩa là “Bậc Thiện Thệ” (Người đã đi đến nơi tốt đẹp - Niết-bàn) hoặc “Bậc Nói Lời Thiện Lành”.
  • tam minh / tevijjā / threefold true knowledge: Ba loại trí tuệ siêu việt đặc trưng cho sự giác ngộ của Đức Phật và các vị A-la-hán: Túc mạng thông (nhớ lại tiền kiếp), Thiên nhãn thông (thấy rõ sự sinh tử của chúng sinh), và Lậu tận thông (biết rõ sự đoạn tận các lậu hoặc).