Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 82. Về Ngài Raṭṭhapāla

(Kinh Raṭṭhapāla)

1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn (Blessed One - Bậc được tôn kính trên đời) đang du hành ở xứ Kuru cùng với một đại Tăng đoàn (Sangha - cộng đồng các vị sư) gồm các vị tỳ kheo (bhikkhus - monks-bhikkhus-nhà sư), và cuối cùng Ngài đến một thị trấn của xứ Kuru tên là Thullakoṭṭhita.

2. Các gia chủ Bà-la-môn ở Thullakoṭṭhita nghe tin: “Sa-môn Gotama, người con của dòng họ Sakya đã xuất gia từ dòng tộc Sakya, đang du hành ở xứ Kuru [55] cùng với một đại Tăng đoàn gồm các vị tỳ kheo và đã đến Thullakoṭṭhita. Tiếng tốt về Tôn giả Gotama đã được đồn xa như sau: ‘Đức Thế Tôn đó là bậc ứng cúng (accomplished - Arahant - bậc xứng đáng được cúng dường), chánh đẳng giác (fully enlightened - sammāsambuddha - bậc giác ngộ hoàn toàn và viên mãn), minh hạnh túc (perfect in true knowledge and conduct - vijjā-caraṇa-sampanna - người hoàn hảo về trí tuệ và đức hạnh), thiện thệ (sublime - sugata - người đã đi đến nơi tốt đẹp, tức Niết Bàn), thế gian giải (knower of worlds - lokavidū - người hiểu biết rõ về các thế giới), vô thượng sĩ điều ngự trượng phu (incomparable leader of persons to be tamed - anuttaro purisadamma-sārathi - bậc lãnh đạo không ai sánh bằng của những người cần được điều phục), thiên nhân sư (teacher of gods and humans - satthā deva-manussānaṃ - bậc thầy của trời và người), phật (enlightened - buddha - bậc giác ngộ), thế tôn (blessed - bhagavā - bậc được tôn kính trên đời). Ngài tuyên bố về thế giới này với các vị trời, Ma vương, và Phạm thiên, về thế hệ này với các sa-môn và bà-la-môn, các vị vua chúa và dân chúng, những điều mà chính Ngài đã chứng ngộ bằng thắng trí (direct knowledge - abhiññā - sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt). Ngài giảng dạy Giáo Pháp (Dhamma - lời dạy của Đức Phật) tốt đẹp ở phần đầu, tốt đẹp ở phần giữa, và tốt đẹp ở phần cuối, với ý nghĩa và lời lẽ đúng đắn, và Ngài trình bày một đời sống phạm hạnh (holy life - brahmacariya - đời sống trong sạch, cao thượng hướng đến giải thoát) hoàn toàn viên mãn và thanh tịnh.’ Thật tốt đẹp thay khi được gặp các bậc A-la-hán (arahants - bậc thánh đã giải thoát hoàn toàn) như vậy.”

3. Sau đó, các gia chủ Bà-la-môn ở Thullakoṭṭhita đã đến gặp Đức Thế Tôn. Một số người đảnh lễ Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên; một số người chào hỏi Ngài, và sau khi cuộc nói chuyện lịch sự và thân mật kết thúc, họ ngồi xuống một bên; một số người chắp tay cung kính hướng về Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên; một số người nói tên và dòng tộc của mình trước sự hiện diện của Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên; một số người giữ im lặng và ngồi xuống một bên. Khi họ đã ngồi yên, Đức Thế Tôn đã chỉ dạy, khuyến khích, khích lệ và làm cho họ phấn khởi bằng bài pháp thoại.

4. Lúc bấy giờ, có một thanh niên con nhà gia thế tên là Raṭṭhapāla, con trai của một gia tộc hàng đầu tại chính Thullakoṭṭhita đó, đang ngồi trong hội chúng. Rồi anh ta nghĩ rằng: “Theo như con hiểu Giáo Pháp do Đức Thế Tôn giảng dạy, thật không dễ dàng khi sống tại gia mà có thể thực hành đời sống phạm hạnh, hoàn toàn viên mãn và thanh tịnh như vỏ ốc được đánh bóng. Hay là con nên cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa (go forth from the home life into homelessness - pabbajjā - từ bỏ cuộc sống thế tục để tu hành).”

5. Sau đó, các gia chủ Bà-la-môn ở Thullakoṭṭhita, sau khi được Đức Thế Tôn chỉ dạy, khuyến khích, khích lệ và làm cho phấn khởi bằng bài pháp thoại, đã hoan hỷ và vui mừng với lời dạy của Ngài. Họ liền đứng dậy khỏi [56] chỗ ngồi, và sau khi đảnh lễ Ngài, họ ra về, đi nhiễu quanh Ngài theo chiều bên phải.

6. Ngay sau khi họ rời đi, thanh niên Raṭṭhapāla đến gặp Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ Ngài, anh ngồi xuống một bên và thưa với Đức Thế Tôn: “Bạch ngài, theo như con hiểu Giáo Pháp do Đức Thế Tôn giảng dạy, thật không dễ dàng khi sống tại gia mà có thể thực hành đời sống phạm hạnh, hoàn toàn viên mãn và thanh tịnh như vỏ ốc được đánh bóng. Bạch ngài, con muốn cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Con mong được xuất gia dưới sự hướng dẫn của Đức Thế Tôn, con mong được nhận cụ túc giới (full admission - upasampadā - lễ thọ giới cao nhất để trở thành tỳ kheo).”

“Này Raṭṭhapāla, con đã được cha mẹ cho phép xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa chưa?”

“Thưa không, bạch ngài, con chưa được cha mẹ cho phép.”

“Này Raṭṭhapāla, các đấng Như Lai (Tathāgatas - danh hiệu của Đức Phật, nghĩa là ‘Người đến như vậy’ hoặc ‘Người đi như vậy’) không cho phép ai xuất gia mà không có sự đồng ý của cha mẹ.”

“Bạch ngài, con sẽ cố gắng để cha mẹ cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

7. Sau đó, thanh niên Raṭṭhapāla đứng dậy khỏi chỗ ngồi, và sau khi đảnh lễ Đức Thế Tôn, anh ra về, đi nhiễu quanh Ngài theo chiều bên phải. Anh đến gặp cha mẹ và thưa với họ: “Thưa cha mẹ, theo như con hiểu Giáo Pháp do Đức Thế Tôn giảng dạy, thật không dễ dàng khi sống tại gia mà có thể thực hành đời sống phạm hạnh, hoàn toàn viên mãn và thanh tịnh như vỏ ốc được đánh bóng. Con muốn cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Xin cha mẹ cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

Khi anh nói điều này, cha mẹ anh trả lời: “Này Raṭṭhapāla con yêu quý, con là đứa con trai duy nhất của cha mẹ, thân thương và yêu dấu. Con đã được nuôi dưỡng trong sự sung sướng, lớn lên trong sự thoải mái; con không biết gì về khổ đau, này Raṭṭhapāla con yêu quý. [57] Ngay cả khi con chết đi, cha mẹ cũng mất con trong sự không mong muốn, vậy làm sao cha mẹ có thể cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi con vẫn còn đang sống?”

Lần thứ hai… Lần thứ ba, thanh niên Raṭṭhapāla thưa với cha mẹ: “Thưa cha mẹ… xin cha mẹ cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

Lần thứ ba, cha mẹ anh trả lời: “Này Raṭṭhapāla con yêu quý… làm sao cha mẹ có thể cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi con vẫn còn đang sống?”

Sau đó, không nhận được sự cho phép của cha mẹ để xuất gia, thanh niên Raṭṭhapāla nằm xuống ngay trên sàn nhà trống trải, nói rằng: “Ngay tại đây, con sẽ chết hoặc được xuất gia.” [58]

8. Rồi cha mẹ của thanh niên Raṭṭhapāla nói với anh: “Này Raṭṭhapāla con yêu quý, con là đứa con trai duy nhất của cha mẹ, thân thương và yêu dấu. Con đã được nuôi dưỡng trong sự sung sướng, lớn lên trong sự thoải mái; con không biết gì về khổ đau, này Raṭṭhapāla con yêu quý. Dậy đi, Raṭṭhapāla con yêu quý, hãy ăn, uống, và vui chơi. Trong khi ăn, uống, và vui chơi, con có thể hạnh phúc tận hưởng các thú vui giác quan (sensual pleasures - kāma - sự hưởng thụ qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân) và tạo phước báu (merit - puñña - hành động tốt lành mang lại kết quả tốt đẹp). Cha mẹ không cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Ngay cả khi con chết đi, cha mẹ cũng mất con trong sự không mong muốn, vậy làm sao cha mẹ có thể cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi con vẫn còn đang sống?” Khi nghe vậy, thanh niên Raṭṭhapāla im lặng.

Lần thứ hai… Lần thứ ba, cha mẹ anh nói với anh: “Này Raṭṭhapāla con yêu quý… làm sao cha mẹ có thể cho phép con xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi con vẫn còn đang sống?” Lần thứ ba, thanh niên Raṭṭhapāla im lặng.

9. Sau đó, cha mẹ của thanh niên Raṭṭhapāla đến gặp bạn bè của anh và nói với họ: “Các con thân mến, thanh niên Raṭṭhapāla đã nằm xuống sàn nhà trống trải, nói rằng: ‘Ngay tại đây, con sẽ chết hoặc được xuất gia.’ Nào, các con thân mến, hãy đến gặp thanh niên Raṭṭhapāla và nói với nó: ‘Bạn Raṭṭhapāla ơi, bạn là con trai duy nhất của cha mẹ bạn… Dậy đi, bạn Raṭṭhapāla, hãy ăn, uống, và vui chơi… [59] làm sao cha mẹ bạn có thể cho phép bạn xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi bạn vẫn còn đang sống?’”

10. Sau đó, bạn bè của thanh niên Raṭṭhapāla đến gặp anh và nói: “Bạn Raṭṭhapāla ơi, bạn là con trai duy nhất của cha mẹ bạn, thân thương và yêu dấu. Bạn đã được nuôi dưỡng trong sự sung sướng, lớn lên trong sự thoải mái; bạn không biết gì về khổ đau, bạn Raṭṭhapāla ơi. Dậy đi, bạn Raṭṭhapāla, hãy ăn, uống, và vui chơi. Trong khi ăn, uống, và vui chơi, bạn có thể hạnh phúc tận hưởng các thú vui giác quan và tạo phước báu. Cha mẹ bạn không cho phép bạn xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Ngay cả khi bạn chết đi, họ cũng mất bạn trong sự không mong muốn, vậy làm sao họ có thể cho phép bạn xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi bạn vẫn còn đang sống?” Khi nghe vậy, thanh niên Raṭṭhapāla im lặng.

Lần thứ hai… Lần thứ ba, bạn bè anh nói với anh: “Bạn Raṭṭhapāla ơi… làm sao họ có thể cho phép bạn xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa khi bạn vẫn còn đang sống?” Lần thứ ba, thanh niên Raṭṭhapāla im lặng.

11. Sau đó, bạn bè của thanh niên Raṭṭhapāla đến gặp cha mẹ anh và nói với họ: “Thưa bác trai, bác gái, thanh niên Raṭṭhapāla đang nằm đó trên sàn nhà trống trải, nói rằng: ‘Ngay tại đây, con sẽ chết hoặc [60] được xuất gia.’ Bây giờ, nếu hai bác không cho phép cậu ấy xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa, cậu ấy sẽ chết ở đó. Nhưng nếu hai bác cho phép, hai bác sẽ được gặp lại cậu ấy sau khi cậu ấy đã xuất gia. Và nếu cậu ấy không thích thú với việc xuất gia, cậu ấy có thể làm gì khác ngoài việc trở về đây? Vậy xin hai bác hãy cho phép cậu ấy xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

“Vậy thì, các con thân mến, chúng ta cho phép thanh niên Raṭṭhapāla xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Nhưng khi đã xuất gia, nó phải về thăm cha mẹ.”

Sau đó, bạn bè của thanh niên Raṭṭhapāla đến gặp anh và nói với anh: “Dậy đi, bạn Raṭṭhapāla. Cha mẹ bạn cho phép bạn xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Nhưng khi đã xuất gia, bạn phải về thăm cha mẹ.”

12. Thanh niên Raṭṭhapāla sau đó đứng dậy, và khi đã lấy lại sức, anh đến gặp Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ Ngài, anh ngồi xuống một bên và thưa với Ngài: “Bạch ngài, con đã được cha mẹ cho phép xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Xin Đức Thế Tôn cho con được xuất gia.” Sau đó, thanh niên Raṭṭhapāla đã được xuất gia dưới sự hướng dẫn của Đức Thế Tôn, và anh đã nhận được cụ túc giới. [^796]

13. Rồi không lâu sau khi tôn giả Raṭṭhapāla nhận cụ túc giới, nửa tháng sau khi nhận cụ túc giới, Đức Thế Tôn, sau khi ở lại Thullakoṭṭhita bao lâu tùy ý, đã lên đường du hành về Xá-vệ (Sāvatthī). Đi qua nhiều chặng đường, cuối cùng Ngài đến Xá-vệ, và ở đó [61] Ngài trú tại Xá-vệ trong Vườn Kỳ-đà (Jeta’s Grove), Công viên của ông Cấp Cô Độc (Anāthapiṇḍika’s Park).

14. Không bao lâu sau, sống một mình, ẩn dật, tinh tấn, nhiệt tâm, và quyết chí, tôn giả Raṭṭhapāla, bằng cách tự mình chứng ngộ với thắng trí, ngay tại đây và bây giờ đã đạt đến và an trú trong mục đích tối thượng của đời sống phạm hạnh (supreme goal of the holy life - brahmacariya-pariyosāna - thường chỉ Niết Bàn, sự chấm dứt khổ đau) mà vì đó các thiện nam tử chân chính xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. [^797] Ngài biết rõ: “Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa.” Và tôn giả Raṭṭhapāla đã trở thành một trong các vị A-la-hán.

15. Sau đó, tôn giả Raṭṭhapāla đến gặp Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ Ngài, ngài ngồi xuống một bên và thưa với Ngài: “Bạch ngài, con muốn về thăm cha mẹ, nếu được Đức Thế Tôn cho phép.”

Lúc đó, Đức Thế Tôn dùng tâm thấu suốt những suy nghĩ trong tâm trí tôn giả Raṭṭhapāla. Khi biết rằng thanh niên Raṭṭhapāla không có khả năng từ bỏ học pháp và hoàn tục (abandoning the training and returning to the low life - sikkhaṃ paccakkhāya hīnāyāvattati - bỏ việc tu tập và quay lại đời sống thế tục thấp kém), Ngài bảo ông: “Này Raṭṭhapāla, bây giờ là lúc thích hợp để con làm những gì con nghĩ là phù hợp.”

16. Sau đó, tôn giả Raṭṭhapāla đứng dậy khỏi chỗ ngồi, và sau khi đảnh lễ Đức Thế Tôn, ngài ra đi, đi nhiễu quanh Ngài theo chiều bên phải. Ngài thu dọn chỗ ở, mang bát và y, lên đường du hành về Thullakoṭṭhita. Đi qua nhiều chặng đường, cuối cùng ngài đến Thullakoṭṭhita. Ở đó, ngài trú tại Thullakoṭṭhita trong Vườn Migācīra của Vua Koravya. Rồi, vào buổi sáng, ngài đắp y, mang bát và y, vào Thullakoṭṭhita để khất thực (alms - đi xin thức ăn theo truyền thống của tu sĩ Phật giáo). Khi đang đi khất thực từ nhà này sang nhà khác ở Thullakoṭṭhita, ngài đến nhà của cha mình.

17. Lúc đó, cha của tôn giả Raṭṭhapāla đang ngồi ở sảnh cửa chính để sửa tóc. Khi thấy tôn giả Raṭṭhapāla đi tới từ xa, ông nói: “Đứa con trai duy nhất, thân thương và yêu dấu của chúng ta, đã bị những kẻ sa-môn đầu trọc này dụ dỗ xuất gia.” [62] Sau đó, tại nhà của cha mình, tôn giả Raṭṭhapāla không nhận được thức ăn cúng dường cũng không nhận được lời từ chối lịch sự; thay vào đó, ngài chỉ nhận được lời mắng nhiếc.

18. Ngay lúc đó, một nữ tỳ thuộc họ hàng của ngài đang chuẩn bị đổ bỏ ít cháo cũ. [^798] Thấy vậy, tôn giả Raṭṭhapāla nói với cô: “Này chị, nếu thứ đó sắp đổ đi, thì hãy đổ vào bát của tôi đây.”

Trong khi đổ cháo, cô nhận ra những đặc điểm quen thuộc trên bàn tay, bàn chân và giọng nói của ngài. Sau đó, cô đến gặp mẹ ngài và nói: “Xin thưa bà chủ, cậu chủ Raṭṭhapāla đã về.”

“Trời ơi! Nếu lời cô nói là thật, cô không còn là nô lệ nữa!”

Sau đó, mẹ của tôn giả Raṭṭhapāla đến gặp cha ngài và nói: “Xin thưa gia chủ, người ta nói rằng thanh niên Raṭṭhapāla đã về.”

19. Ngay lúc đó, tôn giả Raṭṭhapāla đang ăn cháo cũ bên bức tường của một mái che nào đó. Cha ngài đến gặp ngài và nói: “Raṭṭhapāla, con yêu quý, chắc chắn là có… mà con lại ăn cháo cũ! [^799] Chẳng lẽ con không có nhà riêng để về sao?”

“Làm sao chúng con có nhà được, thưa gia chủ, khi chúng con đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa? Chúng con là những người không nhà, thưa gia chủ. Chúng con đã đến [63] nhà của ông, nhưng không nhận được thức ăn cúng dường cũng không nhận được lời từ chối lịch sự; thay vào đó chúng con chỉ nhận được lời mắng nhiếc.”

“Thôi nào, Raṭṭhapāla con yêu quý, chúng ta hãy về nhà.”

“Đủ rồi, thưa gia chủ, bữa ăn hôm nay của con đã xong.”

“Vậy thì, Raṭṭhapāla con yêu quý, hãy nhận lời mời dùng bữa ngày mai.” Tôn giả Raṭṭhapāla im lặng nhận lời.

20. Sau đó, biết rằng tôn giả Raṭṭhapāla đã nhận lời, cha ngài trở về nhà mình, nơi ông cho gom tiền vàng và vàng khối thành một đống lớn rồi lấy chiếu che lại. Sau đó, ông nói với các người vợ cũ của tôn giả Raṭṭhapāla: “Nào, các con dâu, hãy trang điểm bằng những đồ trang sức mà Raṭṭhapāla thấy các con yêu kiều và đáng yêu nhất.”

21. Khi đêm đã qua, cha của tôn giả Raṭṭhapāla cho chuẩn bị nhiều loại thức ăn ngon trong nhà mình và báo giờ cho tôn giả Raṭṭhapāla: “Đã đến giờ rồi, Raṭṭhapāla con yêu quý, bữa ăn đã sẵn sàng.”

22. Sau đó, vào buổi sáng, tôn giả Raṭṭhapāla đắp y, mang bát và y, đến nhà cha mình và ngồi vào chỗ đã soạn sẵn. Rồi cha ngài cho mở đống tiền vàng và vàng khối ra và nói: “Raṭṭhapāla con yêu quý, đây là tài sản bên ngoại của con; tài sản bên nội của con là một phần khác và tài sản tổ tiên để lại còn là một phần khác nữa. Raṭṭhapāla con yêu quý, con có thể hưởng thụ sự giàu có và tạo phước báu. Thôi nào, con yêu quý, [64] hãy từ bỏ việc tu tập và hoàn tục, hưởng thụ sự giàu có và tạo phước báu.”

“Thưa gia chủ, nếu ông nghe lời khuyên của tôi, thì hãy cho chất đống tiền vàng và vàng khối này lên xe và mang đi đổ xuống giữa dòng sông Hằng. Tại sao vậy? Bởi vì, thưa gia chủ, chính vì thứ này mà ông sẽ phải chịu đựng sầu, bi, khổ, ưu, não (sorrow, lamentation, pain, grief, and despair - soka-parideva-dukkha-domanass-upāyāsā - năm loại khổ đau về tinh thần và thể chất).”

23. Sau đó, các người vợ cũ của tôn giả Raṭṭhapāla ôm lấy chân ngài và nói: “Thưa cậu chủ, các tiên nữ (nymphs - accharā - nữ thần, thiên nữ) mà vì họ ngài sống đời phạm hạnh trông như thế nào?”

“Chúng tôi không sống đời phạm hạnh vì các tiên nữ, các chị ạ.”

“Cậu chủ Raṭṭhapāla gọi chúng ta là ‘các chị’,” họ kêu lên và ngất xỉu ngay tại đó.

24. Sau đó, tôn giả Raṭṭhapāla nói với cha mình: “Thưa gia chủ, nếu có bữa ăn để cúng dường, thì xin hãy cúng dường. Đừng làm phiền chúng tôi.”

“Vậy con ăn đi, Raṭṭhapāla con yêu quý, bữa ăn đã sẵn sàng.”

Sau đó, cha của tôn giả Raṭṭhapāla tự tay dọn và mời ngài dùng các loại thức ăn ngon. Khi tôn giả Raṭṭhapāla đã ăn xong và rút tay khỏi bát, ngài đứng dậy và đọc những câu kệ này:

25. "Hãy nhìn hình hài được tô điểm này, [^800] Một thân thể được tạo thành từ vết thương, Bệnh tật, một đối tượng đáng lo ngại, Nơi không có sự ổn định nào tồn tại.

Hãy nhìn hình hài được tô điểm này Với đồ trang sức và cả hoa tai, Một bộ xương được bọc trong lớp da, Trở nên hấp dẫn nhờ quần áo của nó.

Chân nó được tô điểm bằng thuốc nhuộm henna Và phấn được thoa lên mặt nó: Nó có thể quyến rũ kẻ ngu si, nhưng không phải Người tìm kiếm bờ bên kia. [65]

Tóc nó được tết thành tám bím Và thuốc mỡ được thoa lên mắt nó: Nó có thể quyến rũ kẻ ngu si, nhưng không phải Người tìm kiếm bờ bên kia.

Một thân thể bẩn thỉu được trang điểm kỹ lưỡng Giống như một lọ thuốc mỡ mới sơn: Nó có thể quyến rũ kẻ ngu si, nhưng không phải Người tìm kiếm bờ bên kia.

Người thợ săn hươu đã giăng bẫy Nhưng con hươu không mắc bẫy; Chúng ta đã ăn mồi và giờ ra đi Để lại những người thợ săn phải than khóc."

26. Sau khi tôn giả Raṭṭhapāla đứng dậy và đọc những câu kệ này, ngài đi đến vườn Migācīra của Vua Koravya và ngồi xuống dưới gốc cây để an trú ban ngày.

27. Sau đó, Vua Koravya nói với người quản vườn của mình: “Này người quản vườn tốt bụng, hãy dọn dẹp Vườn Migācīra để chúng ta có thể đến khu vườn thượng uyển ngắm cảnh đẹp.” - “Tâu bệ hạ, vâng ạ,” ông ta trả lời. Trong khi đang dọn dẹp Vườn Migācīra, người quản vườn thấy tôn giả Raṭṭhapāla đang ngồi dưới gốc cây để an trú ban ngày. Khi thấy ngài, ông đến gặp Vua Koravya và báo: “Tâu bệ hạ, Vườn Migācīra đã được dọn dẹp xong. Thanh niên Raṭṭhapāla đang ở đó, con trai của gia tộc hàng đầu tại chính Thullakoṭṭhita này, người mà bệ hạ luôn ca ngợi; [^801] ngài đang ngồi dưới gốc cây để an trú ban ngày.”

“Vậy thì, Migava tốt bụng, hôm nay đủ rồi với khu vườn thượng uyển. Bây giờ chúng ta sẽ đến để tỏ lòng kính trọng với Tôn giả Raṭṭhapāla đó.”

28. Sau đó, nói rằng: “Hãy đem tất cả thức ăn đã chuẩn bị ở đó cho đi,” Vua Koravya cho chuẩn bị một số xe ngựa hoàng gia, và lên một chiếc, cùng với các xe khác hộ tống, ông rời khỏi Thullakoṭṭhita với đầy đủ nghi lễ hoàng gia để đến gặp tôn giả Raṭṭhapāla. Ông đi xe ngựa đến hết đoạn đường có thể đi được, rồi xuống xe và đi bộ cùng với đoàn tùy tùng gồm các quan chức cao cấp nhất đến nơi tôn giả Raṭṭhapāla đang ở. [66] Ông chào hỏi tôn giả Raṭṭhapāla, và khi cuộc nói chuyện lịch sự và thân mật kết thúc, ông đứng sang một bên và nói: “Đây là tấm thảm voi. Xin mời Tôn giả Raṭṭhapāla ngồi lên.”

“Không cần đâu, Đại vương. Xin mời ngài ngồi. Tôi đang ngồi trên tấm tọa cụ của mình.”

Vua Koravya ngồi xuống chỗ đã soạn sẵn và nói:

29. "Thưa ngài Raṭṭhapāla, có bốn loại mất mát. Bởi vì đã trải qua bốn loại mất mát này, một số người ở đây cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Bốn loại đó là gì? Đó là mất mát do tuổi già, mất mát do bệnh tật, mất mát tài sản, và mất mát người thân.

30. "Và mất mát do tuổi già là gì? Ở đây, thưa ngài Raṭṭhapāla, có người đã già, tuổi cao, nặng gánh năm tháng, cuộc đời đã xế bóng, đi đến giai đoạn cuối. Người đó suy xét như sau: ‘Ta đã già, tuổi cao, nặng gánh năm tháng, cuộc đời đã xế bóng, đi đến giai đoạn cuối. Ta không còn dễ dàng kiếm được của cải chưa có hoặc làm tăng thêm của cải đã có. Hay là ta nên cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.’ Bởi vì đã trải qua sự mất mát do tuổi già đó, người đó cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Đây gọi là mất mát do tuổi già. Nhưng ngài Raṭṭhapāla bây giờ vẫn còn trẻ, một thanh niên tóc đen được ban phước lành của tuổi trẻ, đang trong thời kỳ sung sức nhất của cuộc đời. Ngài Raṭṭhapāla chưa trải qua bất kỳ mất mát nào do tuổi già. Ngài đã biết, thấy, hay nghe điều gì mà lại xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa?

31. "Và mất mát do bệnh tật là gì? Ở đây, thưa ngài Raṭṭhapāla, có người bị bệnh, đau khổ, và ốm nặng. Người đó suy xét như sau: ‘Ta bị bệnh, đau khổ, và ốm nặng. Ta không còn dễ dàng kiếm được của cải chưa có…[67]…sống không nhà cửa.’ Bởi vì đã trải qua sự mất mát do bệnh tật đó… người đó xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Đây gọi là mất mát do bệnh tật. Nhưng ngài Raṭṭhapāla bây giờ không bệnh tật và đau khổ; ngài sở hữu một hệ tiêu hóa tốt, không quá lạnh cũng không quá nóng mà ở mức trung bình. Ngài Raṭṭhapāla chưa trải qua bất kỳ mất mát nào do bệnh tật. Ngài đã biết, thấy, hay nghe điều gì mà lại xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa?

32. "Và mất mát tài sản là gì? Ở đây, thưa ngài Raṭṭhapāla, có người giàu có, nhiều của cải, nhiều tài sản. Dần dần tài sản của người đó hao hụt đi. Người đó suy xét như sau: ‘Trước đây ta giàu có, nhiều của cải, nhiều tài sản. Dần dần tài sản của ta đã hao hụt đi. Ta không còn dễ dàng kiếm được của cải chưa có…sống không nhà cửa.’ Bởi vì đã trải qua sự mất mát tài sản đó… người đó xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Đây gọi là mất mát tài sản. Nhưng ngài Raṭṭhapāla là con trai của gia tộc hàng đầu tại chính Thullakoṭṭhita này. Ngài Raṭṭhapāla chưa trải qua bất kỳ mất mát nào về tài sản. Ngài đã biết, thấy, hay nghe điều gì mà lại xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa?

33. "Và mất mát người thân là gì? Ở đây, thưa ngài Raṭṭhapāla, có người có nhiều bạn bè và đồng hành, bà con và họ hàng. Dần dần những người thân đó của người đó mất đi. Người đó suy xét như sau: ‘Trước đây ta có nhiều bạn bè và đồng hành, bà con và họ hàng. Dần dần những người thân đó của ta đã mất đi. Ta không còn dễ dàng kiếm được của cải chưa có…[68]…sống không nhà cửa.’ Bởi vì đã trải qua sự mất mát người thân đó… người đó xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Đây gọi là mất mát người thân. Nhưng ngài Raṭṭhapāla có nhiều bạn bè và đồng hành, bà con và họ hàng, tại chính Thullakoṭṭhita này. Ngài Raṭṭhapāla chưa trải qua bất kỳ mất mát nào về người thân. Ngài đã biết, thấy, hay nghe điều gì mà lại xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa?

34. “Thưa ngài Raṭṭhapāla, đây là bốn loại mất mát. Bởi vì đã trải qua bốn loại mất mát này, một số người ở đây cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Ngài Raṭṭhapāla chưa trải qua bất kỳ điều nào trong số này. Ngài đã biết, thấy, hay nghe điều gì mà lại xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa?”

35. "Tâu Đại vương, có bốn điểm tóm tắt Giáo Pháp đã được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác giảng dạy. Biết, thấy và nghe chúng, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Bốn điểm đó là gì?

36. (1) "‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không bền vững, bị cuốn đi’ ([‘Life in] any world is unstable, it is swept away’ - Addhuvo loko upanīyati - thế giới không chắc chắn, luôn bị dẫn đến sự hoại diệt): [^802] đây là điểm tóm tắt Giáo Pháp đầu tiên được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác giảng dạy. Biết, thấy và nghe điều này, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.

(2) "‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có nơi nương tựa, không có người bảo vệ’ ([‘Life in] any world has no shelter and no protector’ - Atāṇo loko anabhissaro - thế giới không có sự che chở, không có người làm chủ): [^803] đây là điểm tóm tắt Giáo Pháp thứ hai được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy… giảng dạy. (3) "‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có gì là của riêng mình; người ta phải từ bỏ tất cả và ra đi’ ([‘Life in] any world has nothing of its own; one has to leave all and pass on’ - Assako loko, sabbaṃ pahāya gamanīyaṃ - thế giới không có sở hữu riêng, phải bỏ lại tất cả mà đi):804 đây là điểm tóm tắt Giáo Pháp thứ ba được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy… giảng dạy.

(4) "‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng thiếu thốn, không bao giờ thỏa mãn, là nô lệ của tham ái’ ([‘Life in] any world is incomplete, insatiate, the slave of craving’ - Ūno loko atitto taṇhādāso - thế giới luôn thiếu hụt, không biết đủ, là nô lệ của ái dục):805 đây là điểm tóm tắt Giáo Pháp thứ tư được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy… giảng dạy.

37. “Tâu Đại vương, đây là bốn điểm tóm tắt Giáo Pháp đã được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác giảng dạy. [69] Biết, thấy và nghe chúng, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

38. “Ngài Raṭṭhapāla nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không bền vững, bị cuốn đi.’ Nên hiểu ý nghĩa của câu nói đó như thế nào?”

“Đại vương nghĩ sao? Khi ngài hai mươi hoặc hai mươi lăm tuổi, ngài có phải là một người cưỡi voi tài giỏi, một kỵ sĩ tài giỏi, một người đánh xe tài giỏi, một cung thủ tài giỏi, một kiếm sĩ tài giỏi, mạnh mẽ ở đùi và tay, cường tráng, có khả năng chiến đấu không?”

“Khi tôi hai mươi hoặc hai mươi lăm tuổi, thưa ngài Raṭṭhapāla, tôi là một người cưỡi voi tài giỏi… mạnh mẽ ở đùi và tay, cường tráng, có khả năng chiến đấu. Đôi khi tôi tự hỏi liệu lúc đó mình có sức mạnh siêu nhiên (supernormal power - iddhi - năng lực phi thường) không. Tôi không thấy ai có thể sánh bằng sức mạnh của tôi.”

“Đại vương nghĩ sao? Bây giờ ngài có còn mạnh mẽ ở đùi và tay, cường tráng và có khả năng chiến đấu như vậy không?”

“Không, thưa ngài Raṭṭhapāla. Bây giờ tôi đã già, tuổi cao, nặng gánh năm tháng, cuộc đời đã xế bóng, đi đến giai đoạn cuối; tuổi của tôi đã tám mươi. Đôi khi tôi định đặt chân ở đây nhưng lại đặt chân ở chỗ khác.”

“Tâu Đại vương, chính vì điều này mà Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, đã nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không bền vững, bị cuốn đi’; và khi tôi biết, thấy và nghe điều này, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

"Thật kỳ diệu, thưa ngài Raṭṭhapāla, thật tuyệt vời làm sao lời dạy đó đã được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, diễn đạt thật hay: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không bền vững, bị cuốn đi.’ Quả đúng là như vậy!

39. “Thưa ngài Raṭṭhapāla, trong triều đình này có tồn tại các đội quân voi, kỵ binh, đội quân xe ngựa và bộ binh, sẽ phục vụ để khuất phục bất kỳ mối đe dọa nào đối với chúng ta. [70] Bây giờ ngài Raṭṭhapāla nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có nơi nương tựa, không có người bảo vệ.’ Nên hiểu ý nghĩa của câu nói đó như thế nào?”

“Đại vương nghĩ sao? Ngài có mắc bệnh mãn tính nào không?”

“Tôi có một căn bệnh gió mãn tính, thưa ngài Raṭṭhapāla. Đôi khi bạn bè và đồng hành, bà con và họ hàng của tôi đứng xung quanh tôi, nghĩ rằng: ‘Bây giờ Vua Koravya sắp chết, bây giờ Vua Koravya sắp chết!’”

“Đại vương nghĩ sao? Ngài có thể ra lệnh cho bạn bè và đồng hành, bà con và họ hàng của ngài: ‘Nào, các bạn bè và đồng hành tốt của ta, bà con và họ hàng của ta. Tất cả những người có mặt hãy chia sẻ cảm giác đau đớn này để ta bớt đau hơn’? Hay ngài phải tự mình chịu đựng nỗi đau đó một mình?”

“Tôi không thể ra lệnh cho bạn bè và đồng hành, bà con và họ hàng của tôi như vậy, thưa ngài Raṭṭhapāla. Tôi phải tự mình chịu đựng nỗi đau đó.”

“Tâu Đại vương, chính vì điều này mà Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, đã nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có nơi nương tựa, không có người bảo vệ’; và khi tôi biết, thấy và nghe điều này, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

"Thật kỳ diệu, thưa ngài Raṭṭhapāla, thật tuyệt vời làm sao lời dạy đó đã được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, diễn đạt thật hay: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có nơi nương tựa, không có người bảo vệ.’ Quả đúng là như vậy!

40. “Thưa ngài Raṭṭhapāla, trong triều đình này có tồn tại rất nhiều tiền vàng và vàng khối được cất giữ trong các hầm và kho chứa. Bây giờ ngài Raṭṭhapāla nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có gì là của riêng mình; người ta phải từ bỏ tất cả và ra đi.’ Nên hiểu ý nghĩa của câu nói đó như thế nào?”

“Đại vương nghĩ sao? Bây giờ ngài [71] đang tận hưởng cuộc sống được cung cấp và phú cho năm dục công đức (five cords of sensual pleasure - pañca kāmaguṇā - năm loại đối tượng của giác quan mang lại khoái lạc: sắc, thanh, hương, vị, xúc), nhưng liệu ngài có thể có được điều đó trong kiếp sau không: ‘Mong rằng ta cũng được tận hưởng cuộc sống được cung cấp và phú cho chính năm dục công đức này’? Hay người khác sẽ chiếm lấy tài sản này, trong khi ngài sẽ phải ra đi tùy theo nghiệp (actions - kamma - hành động có chủ ý qua thân, khẩu, ý, tạo ra kết quả tương ứng) của mình?”

“Tôi không thể có được điều đó trong kiếp sau, thưa ngài Raṭṭhapāla. Ngược lại, người khác sẽ chiếm lấy tài sản này trong khi tôi sẽ phải ra đi tùy theo nghiệp của mình.” “Tâu Đại vương, chính vì điều này mà Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, đã nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có gì là của riêng mình; người ta phải từ bỏ tất cả và ra đi’; và khi tôi biết, thấy và nghe điều này, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

"Thật kỳ diệu, thưa ngài Raṭṭhapāla, thật tuyệt vời làm sao lời dạy đó đã được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, diễn đạt thật hay: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng không có gì là của riêng mình; người ta phải từ bỏ tất cả và ra đi.’ Quả đúng là như vậy!

41. “Bây giờ ngài Raṭṭhapāla nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng thiếu thốn, không bao giờ thỏa mãn, là nô lệ của tham ái (craving - taṇhā - sự khao khát, ham muốn không bao giờ thỏa mãn, gốc rễ của khổ đau).’ Nên hiểu ý nghĩa của câu nói đó như thế nào?”

“Đại vương nghĩ sao? Ngài có đang cai trị xứ Kuru giàu có không?”

“Vâng, thưa ngài Raṭṭhapāla, tôi đang cai trị.”

“Đại vương nghĩ sao? Giả sử có một người đáng tin cậy và đáng tin đến gặp ngài từ phương đông và nói: ‘Xin Đại vương biết cho, tôi đến từ phương đông, và ở đó tôi thấy một đất nước rộng lớn, hùng mạnh và giàu có, rất đông dân và người người chen chúc. Ở đó có rất nhiều đội quân voi, rất nhiều kỵ binh, đội quân xe ngựa và bộ binh; ở đó có rất nhiều ngà voi, và rất nhiều tiền vàng và vàng khối cả chưa gia công lẫn đã gia công, và rất nhiều phụ nữ để làm vợ. Với lực lượng hiện tại của ngài, ngài có thể chinh phục nó. Vậy hãy chinh phục nó đi, Đại vương.’ Ngài sẽ làm gì?” [72]

“Chúng tôi sẽ chinh phục nó và cai trị nó, thưa ngài Raṭṭhapāla.”

“Đại vương nghĩ sao? Giả sử có một người đáng tin cậy và đáng tin đến gặp ngài từ phương tây… từ phương bắc… từ phương nam và nói: ‘Xin Đại vương biết cho, tôi đến từ phương nam, và ở đó tôi thấy một đất nước rộng lớn, hùng mạnh và giàu có… Vậy hãy chinh phục nó đi, Đại vương.’ Ngài sẽ làm gì?”

“Chúng tôi cũng sẽ chinh phục nó và cai trị nó, thưa ngài Raṭṭhapāla.”

“Tâu Đại vương, chính vì điều này mà Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, đã nói: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng thiếu thốn, không bao giờ thỏa mãn, là nô lệ của tham ái’; và khi tôi biết, thấy và nghe điều này, tôi đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.”

“Thật kỳ diệu, thưa ngài Raṭṭhapāla, thật tuyệt vời làm sao lời dạy đó đã được Đức Thế Tôn, bậc Biết và Thấy, bậc Ứng Cúng và Chánh Đẳng Giác, diễn đạt thật hay: ‘[Đời sống trong] bất kỳ thế giới nào cũng thiếu thốn, không bao giờ thỏa mãn, là nô lệ của tham ái.’ Quả đúng là như vậy!”

42. Đó là những gì tôn giả Raṭṭhapāla đã nói. Và sau khi nói xong, ngài nói thêm:

"Ta thấy người giàu có trên thế gian, nhưng Vì vô minh (ignorance - avijjā - sự không hiểu biết chân lý, đặc biệt là Tứ Diệu Đế), không cho đi của cải tích lũy. Họ tham lam tích trữ của cải Vẫn khao khát thêm những thú vui giác quan.

Một vị vua đã chinh phục trái đất bằng vũ lực Và cai trị vùng đất giáp biển Vẫn chưa thỏa mãn với bờ biển gần kề Mà còn khao khát cả bờ bên kia nữa. [73]

Hầu hết những người khác cũng vậy, không chỉ riêng vua, Đối mặt với cái chết mà lòng tham ái không suy giảm; [Với những kế hoạch] còn dang dở, họ rời bỏ xác thân; Ham muốn vẫn chưa được thỏa mãn trên thế gian.

Người thân của họ than khóc và vò đầu bứt tóc, Khóc than, ‘Ôi thôi! Than ôi! Người thân yêu của chúng ta đã chết!’ Họ mang xác được quấn trong vải liệm Để đặt lên giàn thiêu và đốt cháy ở đó.

Mặc tấm vải liệm, người ấy bỏ lại của cải, Bị cây sào thúc đẩy, người ấy cháy [trên giàn thiêu]. Và khi chết, không người thân hay bạn bè nào Có thể che chở và làm nơi nương tựa cho người ấy ở đây.

Trong khi những người thừa kế chiếm lấy của cải, chúng sinh này Phải ra đi tùy theo nghiệp của mình; Và khi chết, không gì có thể theo sau người ấy; Không con cái, không vợ, không của cải, không ngôi vị hoàng gia.

Tuổi thọ không thể có được bằng của cải Sự thịnh vượng cũng không thể xua đuổi tuổi già; Cuộc đời này ngắn ngủi, như tất cả các bậc hiền triết nói, Nó không biết đến sự vĩnh cửu, chỉ có thay đổi.

Người giàu và người nghèo đều sẽ cảm nhận cái chạm [của Tử thần], Kẻ ngu và người trí cũng sẽ cảm nhận nó; Nhưng trong khi kẻ ngu nằm quằn quại vì sự ngu si của mình, Không bậc hiền triết nào run sợ trước cái chạm đó.

Trí tuệ (wisdom - paññā - sự hiểu biết đúng đắn về thực tại) ở đây tốt hơn bất kỳ của cải nào, Vì nhờ trí tuệ người ta đạt được mục đích cuối cùng. Vì con người qua vô minh làm những điều ác Trong khi không đạt được mục đích từ đời này sang đời khác.

Khi một người đi vào bào thai và thế giới tiếp theo, Làm mới vòng sinh tử kế tiếp, Một người khác ít trí tuệ, tin tưởng vào người đó, Cũng đi vào bào thai và thế giới tiếp theo. [74]

Giống như tên trộm bị bắt quả tang khi ăn trộm Phải chịu khổ vì hành vi xấu xa của mình, Vì vậy, con người sau khi chết, ở thế giới tiếp theo, Phải chịu khổ vì những hành vi xấu xa của mình.

Những thú vui giác quan, đa dạng, ngọt ngào, thú vị, Theo nhiều cách khác nhau làm xáo trộn tâm trí: Thấy sự nguy hiểm trong những ràng buộc giác quan này Ta đã chọn sống đời sống không nhà, hỡi Đức Vua.

Như trái cây rơi khỏi cây, con người cũng vậy, Cả trẻ và già, đều gục ngã khi thân xác này tan rã. Thấy điều này nữa, hỡi Đức Vua, ta đã xuất gia: Tốt hơn là đời sống sa-môn được đảm bảo."

82. KINH RATTHAPÀLA

82. KINH RATTHAPÀLA (Ratthapàla Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn du hành ở giữa dân chúng Kuru, cùng với đại chúng Tỷ-kheo, và đi đến một thị trấn của dân chúng Kuru tên là Thullakotthita.

Các Bà-la-môn, gia chủ ở Thullakotthita được nghe như sau: “Sa-môn Gotama là Thích tử, Tôn giả xuất gia từ dòng họ Sakya, du hành giữa dân chúng Kuru nay đã đến Thullakotthita với đại chúng Tỷ-kheo. Tiếng đồn tốt đẹp sau đây được nói lên về Tôn giả Gotama: “Ðây là đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn. Ngài với thắng trí tự thân chứng ngộ thế giới này cùng với Thiên giới, Ma giới, Phạm thiên giới, cùng với chúng Sa-môn, Bà-la-môn, các loài Trời và Người. Khi đã chứng ngộ, Ngài còn tuyên bố sự chứng ngộ ấy cho người khác. Ngài thuyết pháp, sơ thiện, trung thiện, hậu thiện, văn nghĩa đầy đủ, và giới thiệu đời sống Phạm hạnh hoàn toàn đầy đủ trong sạch”. Tốt đẹp thay, sự chiêm ngưỡng một vị A-la-hán như vậy”.

Rồi các Bà-la-môn, gia chủ ở Thullakotthita đi đến chỗ Thế Tôn ở, sau khi đến, một số người đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Một số người nói lên những lời chào đón hỏi thăm với Thế Tôn, và sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu rồi ngồi xuống một bên. Một số người chấp tay vái chào Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Một số người xưng tên và dòng họ rồi ngồi xuống một bên. Một số người yên lặng ngồi xuống một bên.

Rồi Thế Tôn với pháp thoại khích lệ, làm cho thích thú, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ các vị Bà- la-môn, gia chủ ở Thullakotthita đang ngồi một bên.

Lúc bấy giờ, một thiện nam tử tên là Ratthapala, con trai một gia đình thượng tộc ở chính tại Thullakotthita ấy, đang ngồi trong hội chúng này. Rồi thiện nam tử Ratthapala suy nghĩ như sau: “Như ta được hiểu lời Thế Tôn thuyết pháp, thời sống tại gia đình thật không dễ gì thực hành Phạm hạnh hoàn toàn viên mãn, hoàn toàn trong sạch, trắng bạch như vỏ ốc. Vậy ta hãy cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình”.

Rồi các Bà-la-môn, gia chủ ở Thullakotthita, sau khi được Thế Tôn với pháp thoại khích lệ, làm cho thích thú, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ, sau khi hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân bên hữu hướng về Ngài rồi ra đi.

thiện nam tử Ratthapala sau khi các Bà-la-môn, gia chủ ra đi không bao lâu, liền đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Sau khi ngồi xuống một bên, thiện nam tử Ratthapala bạch Thế Tôn:

— Bạch Thế Tôn, như con được hiểu lời Thế Tôn thuyết pháp, thời sống tại gia đình thật không dễ gì thực hành Phạm hạnh, hoàn toàn viên mãn, hoàn toàn trong sạch, trắng bạch như vỏ ốc. Con muốn, bạch Thế Tôn, cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn cho con xuất gia dưới sự chỉ dẫn của Thế Tôn, cho con thọ đại giới.

— Nhưng này Ratthapala, Ông có được cha mẹ bằng lòng cho Ông xuất gia chưa?

– Bạch Thế Tôn, con chưa được cha mẹ bằng lòng cho con xuất gia.

– Này Ratthapala, Như Lai không có cho ai xuất gia nếu không được cha mẹ người ấy bằng lòng.

– Như vậy, bạch Thế Tôn, con sẽ làm những gì cần thiết để cha mẹ bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

Rồi thiện nam tử Ratthapala từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân phía hữu hướng về Ngài, rồi ra đi, đi đến cha mẹ, sau khi đến liền thưa với cha mẹ:

– Thưa Mẹ và Cha, như con được hiểu lời Thế Tôn thuyết pháp, thời sống tại gia đình thật không dễ gì thực hành Phạm hạnh hoàn toàn viên mãn, hoàn toàn trong sạch, trắng bạch như vỏ ốc. Con muốn cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Hãy bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

Khi được nghe nói vậy, cha mẹ Thiên nam tử Ratthapala nói với thiện nam tử Ratthapala:

– Này con thân yêu Ratthapala, con là đứa con độc nhất của mẹ cha, khả ái, dễ thương, được sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này con thân yêu Ratthapala, con không biết gì về đau khổ. Này con thân yêu Ratthapala hãy đến ăn, hãy uống và hãy ăn chơi. Ăn, uống, ăn chơi, con có thể thụ hưởng các ái dục và sung sướng làm các phước đức. Chúng ta không bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu con có chết, chúng ta còn không muốn không có mặt con, huống nay con còn sống, chúng ta lại bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình!

Lần thứ hai… Lần thứ ba, thiện nam tử Ratthapala thưa với mẹ cha:

– Thưa Mẹ và Cha, như con được hiểu lời Thế Tôn thuyết pháp, thời sống tại gia thật không dễ gì thực hành Phạm hạnh, hoàn toàn viên mãn, hoàn toàn thanh tịnh, trắng bạch như vỏ ốc. Con muốn cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Hãy bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

Lần thứ ba, cha mẹ thiện nam tử Ratthapala nói với thiện nam tử Ratthapala:

– Này con thân yêu Ratthapala, con là đứa con độc nhất của mẹ cha, khả ái, dễ thương, được sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này con thân yêu Ratthapala, con không biết gì về đau khổ. Này con thân yêu Ratthapala, hãy đến ăn, hãy sống và hãy vui chơi. Ăn, uống, vui chơi, con có thể thụ hưởng các ái dục và sung sướng làm các phước đức. Chúng ta không bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu con có chết, chúng ta còn không muốn không có mặt con, huống nay con còn sống, chúng ta lại bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình!

Rồi thiện nam tử Ratthapala không được cha mẹ cho xuất gia, liền ngay tại chỗ ấy nằm xuống trên đất trần và nói:

– Ta sẽ chết ở đây, hay được xuất gia.

Rồi cha mẹ thiện nam tử Ratthapala nói với thiện nam tử Ratthapala:

– Này con thân yêu Ratthapala, con là đứa con độc nhất của cha mẹ, khả ái, dễ thương, được sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này con thân yêu Ratthapala, con không biết gì về đau khổ. Hãy đứng dậy, này con thân yêu Ratthapala, hãy ăn, hãy uống, hãy vui chơi. Ăn, uống, vui chơi, con có thể thụ hưởng các ái dục và sung sướng làm các phước đức. Chúng ta không bằng lòng cho con được xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu con có chết, chúng ta còn không muốn không có mặt con,

huống nay con còn sống, chúng ta lại bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình!

Khi được nghe nói vậy, thiện nam tử Ratthapala giữ im lặng. Lần thứ hai… Lần thứ ba, cha mẹ thiện nam tử Ratthapala nói với thiện nam tử Ratthapala:

– Này con thân yêu Ratthapala, con là đứa con độc nhất của cha mẹ, khả ái, dễ thương, sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này con thân yêu Ratthapala, con không biết gì về đau khổ. Hãy đứng dậy, này con thân yêu Ratthapala, hãy ăn, hãy uống, hãy vui chơi. Ăn, uống, vui chơi, con có thể thụ hưởng cái ái dục và sung sướng làm các phước đức. Chúng ta không bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu con có chết, chúng ta còn không muốn không có mặt con, huống nay con còn sống, chúng Ta lại bằng lòng cho con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình!

Lần thứ ba, thiện nam tử Ratthapala giữ im lặng.

Rồi cha mẹ thiện nam tử Ratthapala liền đi đến các thân hữu của thiện nam tử Ratthapala, và nói:

– Này các Thân hữu, thiện nam tử Ratthapala nằm trên đất trần và nói: “Ở đây, ta sẽ chết, hay được xuất gia”. Này các con thân mến, hãy đi đến thiện nam tử Ratthapala, sau khi đến hãy nói với thiện nam tử Ratthapala: “Này bạn Ratthapala, bạn là con độc nhất của cha mẹ, khả ái, dễ thương, được sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này bạn Ratthapala, bạn không biết gì về đau khổ. Hãy đứng dậy bạn Ratthapala, hãy ăn, hãy uống, hãy vui chơi. Ăn, uống, vui chơi, bạn có thể thụ hưởng các ái dục và sung sướng làm phước đức, cha mẹ không bằng lòng cho bạn được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu bạn có chết đi, cha mẹ còn không muốn không có mặt bạn, huống nay bạn còn sống, cha mẹ bạn lại bằng lòng cho bạn được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình!”

Rồi những người bạn của thiện nam tử Ratthapala vâng theo lời cha mẹ của thiện nam tử Ratthapala, đi đến chỗ thiện nam tử Ratthapala, sau khi đến liền nói:

– Này bạn Ratthapala, bạn là con độc nhất của cha mẹ, khả ái, dễ thương, được sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này bạn Ratthapala, bạn không biết gì về đau khổ. Hãy đứng dậy, bạn Ratthapala, hãy ăn, hãy uống, hãy vui chơi. Ăn, uống, vui chơi, bạn có thể thụ hưởng các ái dục và sung sướng làm các phước đức. Cha mẹ không bằng lòng cho phép bạn được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu bạn có chết đi, cha mẹ còn không muốn không có mặt bạn, huống nay bạn còn sống, cha mẹ bạn lại bằng lòng cho bạn được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình!

Khi được nghe nói vậy, thiện nam tử Ratthapala giữ im lặng. Lần thứ hai… Lần thứ ba, những người bạn của thiện nam tử Ratthapala, nói với thiện nam tử Ratthapala:

– Này bạn Ratthapala, bạn là con độc nhất của cha mẹ, khả ái, dễ thương, được sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này bạn Ratthapala, bạn không biết gì về đau khổ. Hãy đứng dậy, bạn Ratthapala, hãy ăn, hãy uống, hãy vui chơi. Ăn uống, vui chơi, bạn có thể thụ hưởng các ái dục, và sung sướng làm các phước đức. Cha mẹ không bằng lòng cho phép bạn được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Nếu bạn chết đi, cha mẹ còn không muốn không có mặt bạn, huống nay bạn còn sống, cha mẹ bạn lại bằng lòng cho phép bạn được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình !

Lần thứ ba, thiện nam tử Ratthapala giữ im lặng.

Rồi các thân hữu của thiện nam tử Ratthapala đi đến cha mẹ thiện nam tử Ratthapala, sau khi đến liền

thưa:

– Thưa Mẹ và Cha, thiện nam tử Ratthapala đang nằm xuống trên đất trần kia và nói: “Ở đây, ta sẽ chết, hay được xuất gia”. Nếu Cha Mẹ không bằng lòng cho thiện nam tử Ratthapala xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, thời Ratthapala sẽ chết ở tại chỗ ấy. Còn nếu Cha Mẹ bằng lòng cho thiện nam tử Ratthapala xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, thời Cha Mẹ có thể thấy Ratthapala sau khi xuất gia. Nếu thiện nam tử Ratthapala không cảm thấy hoan hỷ trong khi xuất gia tử bỏ gia đình, sống không gia đình, thời Ratthapala không còn con đường nào đi khác hơn. Ratthapala sẽ trở lại ở đây. Hãy bằng lòng cho phép thiện nam tử Ratthapala xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

– Này các con thân mến, chúng ta bằng lòng cho phép thiện nam tử Ratthapala xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, nhưng sau khi xuất gia, cần phải về thăm cha mẹ.

Rồi những thân hữu của thiện nam tử Ratthapala, đi đến thiện nam tử Ratthapala, sau khi đến, liền nói:

– Này bạn Ratthapala, bạn là con độc nhất của cha mẹ, khả ái, dễ thương, sống trong an lạc, được nuôi dưỡng trong an lạc. Này bạn Ratthapala, bạn không biết gì về đau khổ. Hãy đứng dậy, ăn, uống, và vui chơi. Ăn, uống, vui chơi, bạn có thể thụ hưởng các ái dục, và sung sướng làm các phước đức. Cha mẹ bạn đã bằng lòng cho phép được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, và sau khi xuất gia, cần phải về thăm cha mẹ.

Rồi thiện nam tử Ratthapala, sau khi đứng dậy, sau khi lấy lại sức lực, liền đi đến Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, thiện nam tử Ratthapala bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, con đã được mẹ cha bằng lòng cho phép con được xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Thế Tôn hãy xuất gia cho con.

Và thiện nam tử Ratthapala được xuất gia dưới sự chỉ dẫn của Thế Tôn và được thọ đại giới.

Rồi Thế Tôn, sau khi Tôn giả Ratthapala thọ đại giới không bao lâu, nửa tháng sau khi thọ đại giới, sau khi ở tại Thullakotthita cho đến khi thỏa mãn, liền khởi hành đi đến Savatthi, tuần tự du hành và đến Savatthi. Ở đấy, Thế Tôn trú tại Savatthi, Jetavana, tu viện của Anathapindika.

Rồi Tôn giả Ratthapala sống một mình, viễn ly, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh tấn, không bao lâu đạt được mục đích mà các thiện nam tử chơn chánh xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng đến, tức là tự chứng ngộ với thắng trí, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại vô thượng cứu cánh Phạm hạnh. Vị ấy biết: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn phải trở lui ở đời này nữa”. Tôn giả Ratthapala trở thành một vị A-la-hán nữa.

Rồi Tôn giả Ratthapala đi đến Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Tôn giả Ratthapala bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, con muốn đi thăm cha mẹ, nếu Thế Tôn cho phép con.

Thế Tôn với tâm của mình tìm hiểu tâm tư Tôn giả Ratthapala. Khi Thế Tôn được biết thiện nam tử Ratthapala không thể từ bỏ tu học, trở lại hoàn tục, liền nói với Tôn giả Ratthapala:

– Này Ratthapala, nay Ông hãy làm những gì Ông nghĩ là hợp thời.

Rồi Tôn giả Ratthapala từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân hữu hướng về Thế Tôn, sau khi

thâu xếp chỗ ở, cầm y bát và khởi hành đi đến Thullakotthita, tuần tự du hành và đến Thullakotthita. Ở đấy, Tôn giả Ratthapala trú tại vườn Lộc Uyển của vua Koravya. Rồi tôn giả Ratthapala vào buổi sáng đắp y, cầm bát, đi vào Thullakotthita để khất thực. Tôn giả đi khất thực từng nhà một ở Thullakotthita và đến tại nhà người cha mình.

Lúc bấy giờ người cha của Tôn giả Ratthapala đang chải tóc ở giữa gian phòng có cửa. Người cha của Tôn giả Ratthapala thấy Tôn giả Ratthapala từ xa đi đến, và nói.

– Chính vì những Sa-môn đầu trọc này mà đứa con độc nhất của chúng ta, khả ái, dễ thương đã xuất gia.

Và Tôn giả Ratthapala từ ngôi nhà của cha mình, không được bố thí, không nhận được lời từ chối, chỉ nhận được lời sĩ nhục.

Lúc bấy giờ, người nữ tỳ thân gia của Tôn giả Ratthapala muốn quăng đổ cháo ngày hôm qua. Tôn giả Ratthapala nói với người nữ tỳ ấy:

– Này Chị, nếu cần phải quăng đổ cháo này, hãy đổ vào bát của tôi ở đây.

Rồi người nữ tỳ, trong khi đổ cháo ngày hôm qua ấy vào bát của Tôn giả Ratthapala, nhận diện được tướng tay, chân và giọng nói của Tôn giả. Người nữ tỳ liền đi đến người mẹ của Tôn giả Ratthapala, sau khi đến nói với người mẹ của Tôn giả Ratthapala:

– Thưa tôn mẫu, tôn mẫu có biết chăng, cậu ấm (ayyaputta) Ratthapala đã trở về.

– Nếu ngươi nói đúng sự thật, ngươi sẽ được thoát khỏi phận nô tỳ.

Rồi mẹ Tôn giả Ratthapala đi đến cha Tôn giả Ratthapala và nói:

– Thưa gia chủ, gia chủ có biết chăng, thiện nam tử Ratthapala đã trở về.

Lúc bấy giờ, Tôn giả Ratthapala đang ăn cháo ngày hôm qua ấy, ngồi dựa vào một bức tường. Rồi người cha đến tại chỗ của Tôn giả Ratthapala, sau khi đến liền nói với Tôn giả Ratthapala:

– Này con thân yêu Ratthapala, có phải con đang ăn cháo ngày hôm qua? Này con thân yêu Ratthapala, con phải vào nhà của con.

– Thưa gia chủ, chỗ nào là nhà của chúng tôi, những người xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình? Chúng tôi là những người không gia đình, thưa gia chủ ! Chúng tôi có đến nhà của gia chủ, thưa gia chủ, nhưng tại đấy, chúng tôi không nhận được bố thí, không nhận được lời từ chối, chỉ nhận được lời sỉ nhục.

– Hãy đi vào nhà, này con thân yêu Ratthapala.

– Thưa gia chủ, thôi vừa rồi ! Hôm nay tôi đã ăn xong.

– Vậy này con thân yêu Ratthapala, hãy nhận lời mời ngày mai đến dùng cơm.

Tôn giả Ratthapala im lặng nhận lời. Rồi người cha của Tôn giả Ratthapala, sau khi được biết Tôn giả Ratthapala đã nhận lời liền về đến nhà của mình, cho chất vàng nén và tiền vàng thành một đống lớn, lấy màn che lại, và cho gọi các người vợ cũ của Tôn giả Ratthapala:

– Này các con dâu, hãy tự trang điểm với những trang điểm mà xưa kia các con được thiện nam tử Ratthapala ái lạc và ưa thích.

Rồi người cha của Tôn giả Ratthapala, sau khi đêm ấy đã mãn, sau khi cho sửa soạn trong nhà của mình, các món ăn thượng vị loại cứng và loại mềm, liền báo giờ cho Tôn giả Ratthapala:

– Ðã đến giờ, này con thân yêu Ratthapala, cơm đã sẵn sàng.

Rồi Tôn giả Ratthapala vào buổi sáng đắp y, cầm bát đi đến ngồi nhà của người cha mình, sau khi đến ngồi xuống trên chỗ đã soạn sẵn. Rồi người cha của Tôn giả Ratthapala cho trình bày ra đống vàng nén và tiền vàng và nói với Tôn giả Ratthapala:

– Này con thân yêu Ratthapala, đây là tiền tài của mẹ, kia là tiền tài của cha, kia là tiền tài của tổ tiên. Này con thân yêu Ratthapala, con có thể thụ hưởng tài vật và làm các phước đức. Này con thân yêu Ratthapala, hãy từ bỏ tu học, hoàn tục thụ hưởng các tài vật và làm các phước đức.

– Thưa gia chủ, nếu gia chủ làm theo lời nói của tôi, sau khi chồng chất đống vàng nén và tiền vàng này vào trong các xe, sau khi cho chở và hạ xuống giữa sông Hằng, hãy đổ đống vàng này vào giữa dòng sông. Vì sao vậy? Này gia chủ, vì do nhân duyên này, mà sầu, bi, khổ, ưu, não sẽ khởi lên cho gia chủ.

Rồi những người vợ cũ của Tôn giả Ratthapala ôm mỗi chân (Tôn giả) và nói:

– Thưa phu quân (ayyaputtaka) vì thiên nữ nào mà phu quân sống phạm hạnh?

– Các bà chị, không phải vì thiên nữ nào mà chúng tôi sống phạm hạnh.

– Phu quân Ratthapala đối với chúng ta gọi chúng ta là bà chị.

Nói lên như vậy, (các người vợ cũ) liền ngã xuống đất, bất tỉnh.

Rồi Tôn giả Ratthapala nói với phụ thân:

– Thưa gia chủ, nếu gia chủ muốn bố thí đồ ăn thời hãy bố thí đi, chớ có phiền nhiễu chúng tôi.

– Hãy ăn, này con thân yêu Ratthapala, cơm đã sẵn sàng.

Rồi người cha của Tôn giả Ratthapala tự tay thân mời và làm cho thỏa mãn Tôn giả Ratthapala với các món ăn thượng vị loại cứng và loại mềm.

Rồi Tôn giả Ratthapala sau khi ăn xong, tay đã rời khỏi bát, đứng dậy và nói bài kệ sau đây:

Hãy nhìn hình bóng trang sức này, Một nhóm vết thương được tích tụ, Bệnh nhiều, tham tưởng cũng khá nhiều, Nhưng không gì kiên cố, thường trú.

Hãy nhìn dung mạo trang sức này, Với các châu báu, với vòng tai, Một bộ xương được da bao phủ, Ðược y phục làm cho sáng chói.

Chân được sơn với son với sáp, Mặt được thoa với phấn, với bột, Vừa đủ làm mê hoặc kẻ ngu, Nhưng vô phương kẻ cầu bờ giác.

Tóc được uốn bảy vòng, bảy lớp, Mắt được xoa với thuốc, với son, Vừa đủ làm mê hoặc kẻ ngu, Nhưng vô phương kẻ cầu bờ giác.

Như hộp thuốc trang hoàng mới mẻ, Là uế thân được điểm thời trang, Vừa đủ làm mê hoặc kẻ ngu, Nhưng vô phương kẻ cầu bờ giác.

Người thợ săn đặt bày lưới sập, Loài nai (khôn) chẳng chạm bén chân, Ăn lúa xong, chúng ta lên đường, Mặc cho kẻ bắt nai than khóc.

Tôn giả Ratthapala đọc bài kệ xong đứng dậy, liền đi đến vườn Lộc Uyển của vua Koravya, sau khi đến liền ngồi xuống nghỉ trưa dưới một gốc cây.

Rồi vua Koravya nói với người thợ săn:

– Này thợ Săn, hãy dọn dẹp đất vườn ở Lộc Uyển, ta muốn đi thăm viếng cảnh đẹp.

– Thưa vâng, Ðại vương.

Người thợ săn vâng đáp vua Koravya, trong khi dọn dẹp vườn Nai, thấy Tôn giả Ratthapala đang ngồi dưới gốc cây để nghỉ trưa. Sau khi thấy vậy, người ấy liền đến vua Koravya, sau khi đến liền tâu vua Koravya:

– Tâu Ðại vương, vườn Nai đã được dọn dẹp. Và ở đấy có thiện nam tử tên là Ratthapala là con một thế gia ở Thullakotthita mà Ðại vương thường hay tán thán, vị ấy đang ngồi dưới một gốc cây để nghỉ trưa.

– Này Thợ săn, hôm nay thế là vừa đủ về vườn cảnh. Nay chúng ta muốn cung kính cúng dường Tôn giả Ratthapala.

Rồi vua Koravya, sau khi nói: “Ở đây, hãy đem bố thí tất cả món ăn đã soạn sẵn, loại cứng và loại mềm”, ra lệnh cho thắng nhiều cỗ xe thù thắng, leo lên một cỗ xe thù thắng, liền cùng với các cỗ xe đi ra khỏi Thullakotthita để yết kiến Tôn giả Ratthapala với đại uy phong của bậc đế vương. Sau khi cỡi xe cho đến chỗ đất còn có thể cỡi xe được, Ngài xuống xe, đi bộ, cùng với hàng tùy tùng vương hầu, đến chỗ của Tôn giả Ratthapala, sau khi đến, nói lên những lời chào đón hỏi thăm với Tôn giả Ratthapala, sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, liền đứng một bên. Ðứng một bên, vua Koravya bạch Tôn giả Ratthapala:

– Ở đây xin mời Tôn giả Ratthapala ngồi xuống trên nệm voi.

– Thôi vừa rồi, Ðại vương! Ðại vương hãy ngồi. Tôi đã ngồi trên chỗ ngồi của tôi.

Rồi vua Koravya ngồi trên chỗ ngồi đã soạn sẵn. Sau khi ngồi, vua Koravya bạch Tôn giả Ratthapala:

– Bạch Tôn giả Ratthapala, có bốn sự suy vong này. Chính do thành tựu bốn sự suy vong này mà ở đây, có người cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Thế nào là bốn? Lão suy vong, bệnh suy vong, tài sản suy vong, thân tộc suy vong.

Này Tôn giả Ratthapala, thế nào là lão suy vong? Ở đây, thưa Tôn giả Ratthapala có người niên cao, lạp lớn, đã đến tuổi trưởng thượng, đã sống mãn kỳ, đã gần mệnh chung. Vị ấy suy tư như sau: “Nay ta đã già, niên cao lạp lớn, đã đến tuổi trưởng thượng, đã sống mãn kỳ, đã gần mệnh chung. Thật không dễ gì cho ta thâu được các tài vật chưa thâu hoạch được, hay làm tăng trưởng các tài vật đã thâu hoạch. Vậy ta hãy cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình”. Vị này, do thành tựu lão suy vong nên cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Như vậy, thưa Tôn giả Ratthapala được gọi là lão suy vong. Nhưng Tôn giả Ratthapala nay còn trẻ, niên thiếu, còn thanh niên, tóc đen nhánh, trong tuổi thanh xuân, trong sơ kỳ tuổi đời; Tôn giả Ratthapala đâu có lão suy vong? Vậy Tôn giả Ratthapala đã biết gì, đã thấy gì, hay đã nghe gì mà xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình?

Và thưa Tôn giả Ratthapala, thế nào là bệnh suy vong? Ở đây, thưa Tôn giả Ratthapala, có người bị bệnh, khổ đau, mang trọng bệnh. Vị ấy suy nghĩ như sau: “Ta bị bệnh, khổ đau, mang trọng bệnh, thật không dễ gì cho ta thâu được các tài vật chưa thâu hoạch được, hay làm tăng trưởng các tài vật đã thâu hoạch được. Vậy ta hãy cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình”. Vị này do thành tựu bệnh suy vong nên cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Như vậy, thưa Tôn giả Ratthapala, được gọi là bệnh suy vong. Nhưng Tôn giả Ratthapala nay ít bệnh, ít não, tiêu hóa được điều hòa, không quá lạnh, không quá nóng; Tôn giả Ratthapala đâu có bệnh suy vong? Tôn giả Ratthapala đã biết gì, đã thấy gì hay đã nghe gì mà xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình?

Và thưa Tôn giả Ratthapala, thế nào là tài sản suy vong? Ở đây, thưa Tôn giả Ratthapala có người giàu sang, tiền của nhiều, tài vật nhiều, và những tài vật của vị ấy dần dần đi đến chỗ suy vong. Vị ấy suy nghĩ như sau: “Ta trước đây giàu sang, tiền của nhiều, tài sản nhiều. Những tài vật ấy của ta dần dần đã đi đến suy vong. Thật không dễ gì cho ta thâu được những tài vật chưa thâu hoạch được, hay làm cho tăng trưởng những tài vật đã thâu hoạch được. Vậy ta hãy cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình”. Vị này do thành tựu tài suy vong nên cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Như vậy, thưa Tôn giả Ratthapala được gọi là tài suy vong. Nhưng Tôn giả Ratthapala chính tại Thullakotthita này, là con của một lương gia đệ nhất; Tôn giả Ratthapala đâu có tài sản suy vong? Tôn giả Ratthapala đã biết gì, đã thấy gì, hay đã nghe gì mà xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình?

Và này Tôn giả Ratthapala, thế nào là thân tộc suy vong? Ở đây, thưa Tôn giả Ratthapala có người có nhiều thân hữu quen biết, bà con huyết thống, những thân hữu quyến thuộc của người ấy dần dần đi đến chỗ suy vong. Người ấy suy tư như sau: “Trước kia, ta có nhiều người thân hữu quen biết, bà con huyết thống. Những thân hữu quyến thuộc ấy của ta dần dần đi đến chỗ suy vong. Thật không dễ gì cho ta thâu được những tài vật chưa thâu hoạch được, hay làm cho tăng trưởng những tài vật đã thâu hoạch được. Vậy ta hãy cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình”. Vị này do thành tựu thân tộc suy vong nên cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Như vậy, thưa Tôn giả Ratthapala, được gọi là thân tộc suy vong. Nhưng Tôn giả Ratthapala ở chính tại Thullakotthita này, có nhiều thân hữu quen biết, bà con huyết thống, Tôn giả Ratthapala đâu có thân tộc suy vong? Vậy Tôn giả Ratthapala đã biết gì, đã thấy gì hay đã nghe gì mà xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình?

Thưa Tôn giả Ratthapala, đây là bốn loại suy vong, do thành tựu bốn loại suy vong này mà ở đây, có

người cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình; Tôn giả Ratthapala đâu có những loại ấy? Vậy Tôn giả đã biết gì, đã thấy gì, hay đã nghe gì mà xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình?

– Thưa Ðại vương, có bốn sự thuyết giáo Chánh pháp, được Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến giả, bậc A-la- hán, Chánh Ðẳng Giác giảng dạy. Do tôi biết, tôi thấy và tôi nghe thuyết giáo ấy, mà tôi xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Thế nào là bốn?

“Thế giới là vô thường, đi đến hủy diệt”, thưa Ðại vương, đó là thuyết giáo Chánh pháp thứ nhất, do Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, thuyết giảng. Do tôi biết, tôi thấy và tôi nghe thuyết giáo ấy, mà tôi xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

“Thế giới là vô hộ, vô chủ”, thưa Ðại vương, đó là thuyết giáo Chánh pháp thứ hai, do Thế Tôn, bậc Tri Giả. Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuyết giảng. Do tôi biết, tôi thấy và tôi nghe thuyết giáo ấy, mà tôi xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

“Thế giới là vô sở hữu, ra đi cần phải từ bỏ tất cả”, thưa Ðại vương đó là thuyết giáo Chánh pháp thứ ba, do Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuyết giảng. Do tôi biết, tôi thấy, tôi nghe thuyết giáo ấy, mà tôi xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

“Thế giới là thiếu thốn, khao khát, nô lệ cho tham ái”, thưa Ðại vương, đó là thuyết giáo Chánh pháp thứ tư, do Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuyết giảng. Do tôi biết, tôi thấy, tôi nghe thuyết giáo ấy, mà tôi xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

Thưa Ðại vương, đây là bốn sự thuyết giáo Chánh pháp, được Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la- hán, Chánh Ðẳng Giác giảng dạy. Do tôi biết, tôi thấy và tôi nghe thuyết giáo ấy, mà tôi xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

– Tôn giả Ratthapala đã nói: “Thế giới là vô thường đi đến hủy diệt,” ý nghĩa của lời nói này cần phải được hiểu như thế nào, thưa Tôn giả Ratthapala?

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Khi Ngài 20 tuổi, hay 25 tuổi, Ngài có thiện nghệ về voi, thiện nghệ về ngựa, thiện nghệ về xe, thiện nghệ về cung, thiện nghệ về kiếm, bắp vế mạnh và cánh tay mạnh, có khả năng và thiện nghệ trong nghề đánh giặc?

– Thưa Tôn giả Ratthapala, khi tôi được 20 hay 25 tuổi, tôi thiện nghệ về voi, tôi thiện nghệ về ngựa, thiện nghệ về xe, thiện nghệ về cung, thiện nghệ về kiếm, bắp vế mạnh, và cánh tay mạnh, có khả năng và thiện nghệ trong nghề đánh giặc. Có đôi lúc, thưa Tôn giả Ratthapala, tôi cảm thấy có thần lực và xem không ai có thể bằng tôi về sức mạnh.

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Nay Ðại vương vẫn còn bắp vế mạnh, cánh tay mạnh, có khả năng và thiện nghệ đánh giặc như vậy không?

– Không như vậy, thưa Tôn giả Ratthapala, nay tôi đã già, niên cao, lạp lớn, đã đến tuổi trưởng thượng, đã sống mãn kỳ, đã gần mệnh chung, gần 80 tuổi thọ. Có đôi lúc, thưa Tôn giả Ratthapala, tôi nghĩ: “Ở đây, ta sẽ bước chân”, nhưng tôi lại bước chân tại chỗ khác.

– Chính liên hệ với nghĩa này, này Ðại vương mà Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã nói: “Thế giới là vô thường, đi đến hủy diệt”, và tôi sau khi biết, sau khi thấy và sau khi nghe như vậy đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

– Thật vi diệu thay, Tôn Giả Ratthapala! Thật hy hữu thay, Tôn giả Ratthapala! Ý nghĩa này được Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, Bậc A la hán, Chánh Ðẳng Giác đã khéo nói: “Thế giới là vô thường, đi đến hủy diệt”. Thật vậy, thưa Tôn giả Ratthapala, thế giới là vô thường, đi đến hủy diệt.

Nhưng thưa Tôn giả Ratthapala, ở vương quốc này, có đội quân voi, cũng có đội quân ngựa, cũng có đội quân xa, cũng có đội quân bộ, nếu chúng tôi gặp nguy khốn thời các đội quân bảo vệ chúng tôi. Tôn giả Ratthapala đã nói: “Thế giới là vô hộ, vô chủ”, ý nghĩa của lời nói này, cần phải được hiểu như thế nào, thưa Tôn giả Ratthapala?

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Ðại vương có mắc chứng bệnh kinh niên nào không?

– Thưa Tôn giả Ratthapala, tôi có bệnh phong kinh niên. Nhiều khi, thân hữu quen biết, bà con huyết thống đứng xung quanh tôi và nói: “Nay vua Koravya sẽ mệnh chung, nay vua Koravya sẽ mệnh chung”.

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Ðại vương có thể nói chăng, với các thân hữu quen biết, bà con huyết thống của Ðại vương: “Mong rằng Tôn giả thân hữu quen biết, bà con huyết thống làm vơi nhẹ sự đau khổ của tôi! Mong tất cả hãy san sẻ cảm thọ này, để tôi có thể có một cảm thọ nhẹ nhàng hơn”; hay là Ðại vương chỉ có thể thọ lãnh cảm thọ ấy một mình?

– Thưa Tôn giả Ratthapala, tôi không có thể nói với các thân hữu quen biết, bà con huyết thống của tôi: “Mong rằng các Tôn giả thân hữu quen biết, bà con huyết thống làm vơi nhẹ sự đau khổ của tôi. Mong tất cả hãy san sẻ cảm thọ này để có thể có một cảm thọ nhẹ nhàng hơn”; và tôi chỉ có thể thọ lãnh cảm thọ ấy một mình".

– Chính liên hệ với nghĩa này, này Ðại vương mà Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã nói: “Thế giới là vô hộ, vô chủ”, và tôi sau khi biết, sau khi thấy và sau khi nghe như vậy đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

– Thật vi diệu thay, Tôn giả Ratthapala! Thật hy hữu thay, Tôn giả Ratthapala! Ý nghĩa này được Thế Tôn bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã khéo nói: “Thế giới là vô hộ, vô chủ”. Thật vậy, thưa Tôn giả Ratthapala, thế giới là vô hộ, vô chủ.

Nhưng thưa Tôn giả Ratthapala, ở vương quốc này có rất nhiều vàng nén và tiền vàng dưới đất và trên mặt đất". Tôn giả Ratthapala đã nói: “Thế giới là vô sở hữu, ra đi cần phải từ bỏ tất cả”. Ý nghĩa của lời nói này cần phải được hiểu như thế nào, thưa Tôn giả Ratthapala?

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Dầu cho nay Ðại vương sống thụ hưởng mãn túc, cụ túc năm món dục trưởng dưỡng, Ðại vương có thể nói được như sau: “Chính như vậy, tôi thọ hưởng mãn túc, cụ túc năm món dục trưởng dưỡng này”; hay là người khác sẽ thọ hưởng tài sản này, còn Ðại vương sẽ phải đi theo nghiệp của mình?

– Thưa Tôn giả Ratthapala, dầu cho nay tôi sống thụ hưởng mãn túc, cụ túc năm món dục trưởng dưỡng. Tôi không có thể nói được như sau: “Chính như vậy tôi thọ hưởng mãn túc, cụ túc năm món dục trưởng này”. Chính người khác sẽ thọ hưởng tài sản này, còn tôi phải đi theo nghiệp của tôi.

– Chính liên hệ với nghĩa này, này Ðại vương, mà Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã nói: “Thế giới là vô sở hữu, cần phải ra đi, từ bỏ tất cả”. Và tôi sau khi biết, sau khi thấy và sau khi nghe như vậy, đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

– Thật vi diệu thay, Tôn giả Ratthapala! Thật hy hữu thay, Tôn giả Ratthapala! Ý nghĩa này được Thế Tôn bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã khéo nói: “Thế giới là vô sở hữu, cần phải ra đi, từ bỏ tất cả”. Thật vậy thưa Tôn giả Ratthapala thế giới là vô sở hữu, cần phải ra đi, từ bỏ tất cả.

Tôn giả Ratthapala đã nói: “Thế giới là thiếu thốn, khao khát, nô lệ cho tham ái”. Ý nghĩa của lời nói này cần phải được hiểu như thế nào, thưa Tôn giả Ratthapala?

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Có phải Ðại vương trị vì ở Kuru, một nước phồn thịnh?

– Thưa vâng, Tôn giả Ratthapala. Tôi trị vì ở Kuru, một nước phồn thịnh.

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Nếu có người đáng tin cậy, chánh trực đến với Ðại vương từ phương Ðông, và sau khi đến tâu với Ðại Vương: “Tâu Ðại vương, Ðại vương có biết chăng? Tôi từ phương Ðông lại. Ở đấy, tôi có thấy một quốc độ lớn, phú cường, phồn thịnh, dân cư trù mật. Tại đấy có nhiều đội voi, đội ngựa, đội xe, bộ đội. Tại đấy có nhiều ngà voi, tại đấy có nhiều vàng nén, tiền vàng chưa làm và đã làm, có nhiều phụ nữ. Và có thể chinh phục quốc độ ấy với vũ lực như thế ấy. Tâu Ðại vương, hãy đi chinh phục !” Ðại vương sẽ hành động như thế nào?

– Thưa Tôn giả Ratthapala, sau khi chinh phục, quốc độ ấy tôi sẽ trị vì.

– Thưa Ðại vương, Ðại vương nghĩ thế nào? Ở đây có người đến với Ðại vương từ phương Tây … từ phương Bắc … từ phương Nam … từ bờ biển bên kia, người ấy đáng tin cậy, chánh trực, tâu với Ðại vương: “Tâu Ðại vương, Ðại vương có biết chăng? Tôi từ bờ biển bên kia lại. Ở đây, tôi thấy có một quốc độ lớn, phú cường, phồn thịnh, dân cư trù mật. Tại đấy có nhiều đội voi, đội ngựa, đội xe, bộ đội. Tại đấy có nhiều ngà voi. Tại đấy có nhiều vàng nén, tiền vàng chưa làm và đã làm, có nhiều phụ nữ. Và có thể chinh phục quốc độ ấy với vũ lực như thế ấy. Tâu Ðại vương , hãy đi chinh phục”. Ðại vương sẽ hành động như thế nào?

– Thưa Tôn giả Ratthapala, sau khi chinh phục, tôi sẽ trị vì.

– Chính liên hệ với nghĩa này, này Ðại vương mà Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã nói: "Thế giới là thiếu thốn, khao khát, nô lệ cho tham ái, " và tôi sau khi biết, sau khi thấy, sau khi nghe như vậy, đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

– Thật vi diệu thay, Tôn giả Ratthapala! Thật hy hữu thay, Tôn giả Ratthapala! Ý nghĩa này được Thế Tôn, bậc Tri Giả, Kiến Giả, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã khéo nói: “Thế giới là thiếu thốn, khao khát, nô lệ cho tham ái”. Thật vậy, thưa Tôn giả Ratthapala, thế giới là thiếu thốn, khao khát, nô lệ cho tham ái.

Tôn giả Ratthapala đã giảng như vậy, sau khi giảng như vậy xong, lại nói thêm như sau:

Ta thấy người giàu sang ở đời, Có của vì si không bố thí. Vì tham, họ tích tụ tài vật, Và chạy theo dục vọng càng nhiều.

Dùng bạo lực, chinh phục quả đất, Vua trị vì cho đến hải biên, Không thỏa mãn bờ biển bên này,

Và chạy theo bờ biển bên kia.

Vua cùng rất nhiều loại người khác, Ái chưa ly, mạng chung đã đến, Bị thiếu thốn, không bỏ thân họ, Không thỏa mãn lòng dục ở đời.

Quyến thuộc tán loạn, khóc người ấy: "Than ôi, người ấy không bất tử ! ". Mạng thân người ấy vải bao phủ, Họ đốt lửa làm lễ hỏa thiêu.

Bị thọc với cây, người ấy cháy, Ðộc mảnh vải, bỏ tiền của lại. Ở đây, quyến thuộc cùng thân hữu, Không nơi nương tựa cho kẻ chết.

Kẻ thừa tự, nhận mang tài sản, Riêng con người, theo nghiệp phải đi, Tiền của đâu có theo người chết, Cả vợ con, tài sản, quốc độ.

Tài sản không mua được trường thọ, Phú quý không tránh được già suy, Kẻ trí nói đời này thật ngắn, Thật vô thường, biến đổi luôn luôn.

Kẻ giàu, kẻ nghèo đều cảm xúc, Người ngu, kẻ trí đồng cảm thọ, Kẻ ngu bị ngu đánh nằm ngã, Bậc trí cảm xúc, không run sợ.

Do vậy, trí tuệ thắng tài vật, Nhờ trí, ở đây được viên thành. Không thành mãn trong hữu, phi hữu, Kẻ ngu tạo tác các ác nghiệp.

Nhập thai thác sanh thế giới khác, Người ấy luân hồi, tiếp tục sanh, Kẻ thiểu trí chắc hẳn phải là Nhập thai và sanh thế giới khác.

Như kẻ trộm bị bắt khi trộm, Ác tánh hại mình do tự nghiệp, Chúng sanh cũng vậy chết đời khác, Ác tánh hại mình, do tự lực.

Dục vọng nhiều loại, ngọt, khả ái, Nhiễu loạn tâm dưới nhiều hình thức, Thấy hoạn nạn trong dục trưởng dưỡng,

Nên tôi xuất gia, tâu Ðại vương !

Như quả từ đây, người bị rụng, Cả già lẫn trẻ, khi thân hoại, Do thấy chính vậy, tôi xuất gia, Hạnh Sa-môn phải là tối thắng,

Thưa Ðại vương!

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • Đức Thế Tôn / Bhagavā / Blessed One: Danh hiệu tôn kính dành cho Đức Phật, có nghĩa là bậc được tôn kính trên đời, người có đầy đủ phước đức và trí tuệ.
  • Tăng đoàn / Saṅgha / Sangha: Cộng đồng các vị tỳ kheo (nam tu sĩ) và tỳ kheo ni (nữ tu sĩ) Phật giáo, những người thực hành và gìn giữ giáo pháp.
  • tỳ kheo / bhikkhu / bhikkhu: Nam tu sĩ Phật giáo đã thọ cụ túc giới, sống đời sống không nhà cửa, khất thực để sinh sống và thực hành giáo pháp.
  • ứng cúng / arahant / accomplished: Một trong những danh hiệu của Đức Phật và các vị A-la-hán, nghĩa là bậc xứng đáng nhận sự cúng dường của trời và người.
  • chánh đẳng giác / sammāsambuddha / fully enlightened: Bậc giác ngộ hoàn toàn và viên mãn một cách tự thân, không thầy chỉ dạy (chỉ Đức Phật).
  • minh hạnh túc / vijjā-caraṇa-sampanna / perfect in true knowledge and conduct: Người hoàn hảo cả về trí tuệ (minh) và đức hạnh (hạnh), một danh hiệu của Đức Phật.
  • thiện thệ / sugata / sublime: Người đã đi đến nơi tốt đẹp, tức Niết Bàn, không còn quay lại khổ đau, một danh hiệu của Đức Phật.
  • thế gian giải / lokavidū / knower of worlds: Người hiểu biết rõ về các thế giới (dục giới, sắc giới, vô sắc giới) và chúng sinh trong đó, một danh hiệu của Đức Phật.
  • vô thượng sĩ điều ngự trượng phu / anuttaro purisadamma-sārathi / incomparable leader of persons to be tamed: Bậc lãnh đạo không ai sánh bằng trong việc điều phục những người cần được giáo hóa, một danh hiệu của Đức Phật.
  • thiên nhân sư / satthā deva-manussānaṃ / teacher of gods and humans: Bậc thầy của cả trời và người, một danh hiệu của Đức Phật.
  • phật / buddha / enlightened: Bậc đã giác ngộ hoàn toàn chân lý, thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi.
  • thế tôn / bhagavā / blessed: Tương tự Đức Thế Tôn, danh hiệu tôn kính chỉ Đức Phật.
  • thắng trí / abhiññā / direct knowledge: Sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt về thực tại, vượt qua kiến thức thông thường, thường bao gồm các năng lực tâm linh.
  • Giáo Pháp / Dhamma / Dhamma: Lời dạy của Đức Phật về chân lý và con đường thực hành để đạt đến giải thoát khổ đau.
  • đời sống phạm hạnh / brahmacariya / holy life: Đời sống trong sạch, cao thượng, thường bao gồm việc giữ giới và tu tập thiền định, đặc biệt là đời sống xuất gia, hướng đến mục tiêu giải thoát.
  • A-la-hán / arahant / arahant: Bậc thánh đã đoạn trừ hoàn toàn mọi phiền não, chấm dứt sinh tử luân hồi, đạt Niết Bàn.
  • xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa / pabbajjā / go forth from the home life into homelessness: Hành động từ bỏ cuộc sống thế tục, gia đình để trở thành tu sĩ, sống đời không nhà cửa, tu tập theo giáo pháp. Thường gọi tắt là xuất gia.
  • cụ túc giới / upasampadā / full admission: Lễ truyền giới cao nhất trong Phật giáo Theravada, chính thức công nhận một người là tỳ kheo hoặc tỳ kheo ni.
  • Như Lai / Tathāgata / Tathāgata: Danh hiệu của Đức Phật, có thể hiểu là “Người đến như vậy” (đến với chân lý) hoặc “Người đi như vậy” (đi đến Niết Bàn), thể hiện sự chứng ngộ và giải thoát hoàn toàn.
  • thú vui giác quan / kāma / sensual pleasures: Sự hưởng thụ, khoái lạc đến từ năm giác quan (mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân cảm xúc).
  • phước báu / puñña / merit: Kết quả tốt đẹp sinh ra từ những hành động thiện lành (như bố thí, trì giới, tu tập), mang lại hạnh phúc, an lạc trong hiện tại và tương lai.
  • mục đích tối thượng của đời sống phạm hạnh / brahmacariya-pariyosāna / supreme goal of the holy life: Đích đến cuối cùng của việc thực hành đời sống phạm hạnh, thường chỉ sự chứng đắc Niết Bàn, chấm dứt hoàn toàn khổ đau và luân hồi.
  • từ bỏ học pháp và hoàn tục / sikkhaṃ paccakkhāya hīnāyāvattati / abandoning the training and returning to the low life: Hành động từ bỏ việc tu tập theo giới luật và giáo pháp của Đức Phật để quay trở lại đời sống thế tục, được xem là thấp kém hơn so với đời sống xuất gia.
  • khất thực / piṇḍapāta / alms-round: Truyền thống của tu sĩ Phật giáo đi nhận thức ăn cúng dường từ các gia đình Phật tử vào buổi sáng.
  • tiên nữ / accharā / nymph: Nữ thần hoặc thiên nữ xinh đẹp sống ở các cõi trời trong thần thoại Ấn Độ và Phật giáo.
  • sầu, bi, khổ, ưu, não / soka-parideva-dukkha-domanass-upāyāsā / sorrow, lamentation, pain, grief, and despair: Năm loại khổ đau về tinh thần (sầu, bi, ưu, não) và thể chất (khổ) mà chúng sinh phải chịu đựng.
  • sức mạnh siêu nhiên / iddhi / supernormal power: Các năng lực phi thường có được thông qua tu tập thiền định cao độ, như thần túc thông, thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, tha tâm thông, túc mạng thông.
  • năm dục công đức / pañca kāmaguṇā / five cords of sensual pleasure: Năm loại đối tượng hấp dẫn của giác quan: hình sắc đẹp, âm thanh hay, mùi hương thơm, vị ngon, và sự xúc chạm êm ái, được ví như những sợi dây trói buộc chúng sinh vào dục lạc.
  • nghiệp / kamma / action: Hành động có chủ ý (cố ý) qua thân, khẩu, ý. Nghiệp tạo ra kết quả tương ứng (quả báo) trong hiện tại hoặc tương lai, quyết định sự tái sinh và cảnh giới của chúng sinh.
  • tham ái / taṇhā / craving: Sự khao khát, ham muốn mãnh liệt và không bao giờ thỏa mãn đối với các đối tượng dục lạc, sự tồn tại, hoặc sự không tồn tại. Đây là nguyên nhân chính của khổ đau theo Tứ Diệu Đế.
  • vô minh / avijjā / ignorance: Sự không hiểu biết về bản chất thực sự của thực tại, đặc biệt là không hiểu về Tứ Diệu Đế, Duyên Khởi, và Vô Ngã. Vô minh là gốc rễ của tham ái và toàn bộ vòng luân hồi khổ đau.
  • trí tuệ / paññā / wisdom: Sự hiểu biết đúng đắn, sâu sắc về bản chất của sự vật, hiện tượng (vô thường, khổ, vô ngã). Trí tuệ là yếu tố then chốt để đoạn trừ vô minh và đạt đến giải thoát.