Skip to content

Nanamoli-Bodhi [link]

Thích Minh Châu [link]

MN 83. Vua Makhādeva

(Kinh Makhādeva - Makhādeva Sutta)

1. Như vầy tôi nghe. [^806] Một thời, Đức Thế Tôn trú tại Mithilā, trong Vườn Xoài Makhādeva. [^807]

2. Bấy giờ, tại một nơi nọ, Đức Thế Tôn mỉm cười. Tôn giả Ānanda suy nghĩ: “Do nhân gì, duyên gì, Đức Thế Tôn mỉm cười? Các bậc Như Lai (Tathāgatas - bậc đã đến/đi như vậy, danh hiệu chỉ Đức Phật) không mỉm cười mà không có lý do.” Thế rồi, ngài sửa lại y trên một bên vai, chắp tay hướng về Đức Thế Tôn và bạch rằng: “Bạch Thế Tôn, do nhân gì, duyên gì, Ngài mỉm cười? Các bậc Như Lai không mỉm cười mà không có lý do.”

3. "Này Ānanda, xưa kia, cũng tại Mithilā này, có một vị vua tên là Makhādeva. Ngài là một vị vua đức độ, trị vì theo Chánh Pháp (Dhamma - giáo pháp, sự thật, quy luật tự nhiên), một vị đại vương vững vàng trong Chánh Pháp. [^808] Ngài hành xử theo Chánh Pháp đối với các vị bà la môn và gia chủ, đối với dân thành thị và nông thôn, và ngài giữ các ngày Bố-tát (Uposatha days - ngày trai giới, tu tập đặc biệt của Phật tử tại gia và xuất gia) [75] vào ngày mười bốn, rằm và mùng tám mỗi nửa tháng. [^809]

4. "Sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, vua Makhādeva bảo người thợ cạo của mình rằng: ‘Này người thợ cạo tốt lành, khi nào ngươi thấy tóc bạc xuất hiện trên đầu ta, hãy báo cho ta biết.’ - ‘Tâu bệ hạ, vâng ạ,’ người ấy đáp. Và sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, người thợ cạo thấy tóc bạc mọc trên đầu vua Makhādeva. [^810] Khi thấy vậy, ông tâu với vua: ‘Tâu bệ hạ, các sứ giả của trời (divine messengers - dấu hiệu của sự già, bệnh, chết nhắc nhở về tính vô thường) đã xuất hiện; thần thấy tóc bạc đang mọc trên đầu bệ hạ.’ - ‘Vậy thì, này người thợ cạo tốt lành, hãy cẩn thận dùng nhíp nhổ những sợi tóc bạc đó và đặt vào lòng bàn tay ta.’ - ‘Tâu bệ hạ, vâng ạ,’ ông đáp, rồi cẩn thận dùng nhíp nhổ những sợi tóc bạc đó và đặt vào lòng bàn tay vua. "Bấy giờ, vua Makhādeva ban tặng thị trấn tốt nhất cho người thợ cạo, rồi gọi vị hoàng tử, con trai cả của mình, đến và nói: ‘Này hoàng tử thân mến, các sứ giả của trời đã xuất hiện; tóc bạc đã mọc trên đầu ta. Ta đã hưởng thụ các dục lạc của loài người; nay đã đến lúc tìm cầu các dục lạc của chư thiên. Này hoàng tử thân mến, hãy đến đây, tiếp nhận vương quyền. Ta sẽ cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng (yellow robe - trang phục của tu sĩ Phật giáo), và xuất gia (go forth from the home life into homelessness - từ bỏ đời sống gia đình để sống đời không nhà, tu tập) từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Và này hoàng tử thân mến, khi nào con cũng thấy tóc bạc mọc trên đầu mình, thì sau khi ban tặng thị trấn tốt nhất cho người thợ cạo, và sau khi đã cẩn thận trao truyền vương quyền cho hoàng tử, con trai cả của con, hãy cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Hãy tiếp nối truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập và đừng là người cuối cùng. Này hoàng tử thân mến, khi có hai người đang sống, nếu người nào làm gián đoạn truyền thống tốt đẹp này – người đó là người cuối cùng trong số họ. Vì vậy, này hoàng tử thân mến, ta nói với con: Hãy tiếp nối truyền thống tốt đẹp [76] này do ta thiết lập và đừng là người cuối cùng.’

5. "Rồi, sau khi ban tặng thị trấn tốt nhất cho người thợ cạo và cẩn thận trao truyền vương quyền cho hoàng tử, con trai cả của mình, tại Vườn Xoài Makhādeva này, ngài đã cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa.

"Ngài an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần tâm từ (loving-kindness - mettā - lòng yêu thương không vị kỷ, mong cho chúng sinh được an lạc), cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư; như thế nào ở trên, ở dưới, bề ngang, khắp nơi, cùng khắp thế giới, ngài an trú biến mãn với tâm thấm nhuần tâm từ, bao la, cao thượng, vô lượng, không hận thù, không sân độc.

"Ngài an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần tâm bi (compassion - karuṇā - lòng thương xót, mong cho chúng sinh thoát khổ)… với tâm thấm nhuần tâm hỷ (appreciative joy - muditā - niềm vui khi thấy người khác hạnh phúc, thành công)… với tâm thấm nhuần tâm xả (equanimity - upekkhā - sự bình thản, không thiên vị, không phân biệt), cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư; như thế nào ở trên, ở dưới, bề ngang, khắp nơi, cùng khắp thế giới, ngài an trú biến mãn với tâm thấm nhuần tâm xả, bao la, cao thượng, vô lượng, không hận thù, không sân độc.

6. "Trong tám mươi bốn ngàn năm, vua Makhādeva vui chơi như trẻ thơ; trong tám mươi bốn ngàn năm, ngài làm thái tử nhiếp chính; trong tám mươi bốn ngàn năm, ngài trị vì vương quốc; trong tám mươi bốn ngàn năm, ngài sống đời sống phạm hạnh (holy life - brahmacariya - đời sống trong sạch, thanh tịnh, thường bao gồm việc giữ giới và tu thiền) tại Vườn Xoài Makhādeva này sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Do tu tập tứ vô lượng tâm (four divine abodes - catasso appamaññāyo / cattāri brahmavihārā - bốn trạng thái tâm cao thượng: từ, bi, hỷ, xả), sau khi thân hoại mạng chung (dissolution of the body, after death - sau khi chết), ngài tái sanh lên cõi Phạm thiên (Brahma-world - cảnh giới cao hơn cõi người và cõi trời dục giới, nơi chúng sinh có đời sống lâu dài và an lạc hơn do tu thiền định).

7-9. "Sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, con trai vua Makhādeva bảo người thợ cạo của mình rằng:…(như trên, §§4-6, đọc là “con trai vua Makhādeva” trong toàn bộ phần này)…[77, 78]…Do tu tập tứ vô lượng tâm, sau khi thân hoại mạng chung, vị ấy tái sanh lên cõi Phạm thiên.

10. "Con cháu của con trai vua Makhādeva, tổng cộng tám mươi bốn ngàn vị vua nối tiếp nhau, sau khi cạo bỏ râu tóc và đắp y vàng, đã xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa tại Vườn Xoài Makhādeva này. Họ an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần tâm từ… với tâm bi… với tâm hỷ… với tâm xả… không sân độc.

11. "Trong tám mươi bốn ngàn năm, họ vui chơi như trẻ thơ; trong tám mươi bốn ngàn năm, họ làm thái tử nhiếp chính; trong tám mươi bốn ngàn năm, họ trị vì vương quốc; trong tám mươi bốn ngàn năm, họ sống đời sống phạm hạnh tại Vườn Xoài Makhādeva này sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp y vàng, và xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Do tu tập tứ vô lượng tâm, sau khi thân hoại mạng chung, họ tái sanh lên cõi Phạm thiên.

12. "Nimi là vị vua cuối cùng trong số các vị vua đó. Ngài là một vị vua đức độ, trị vì theo Chánh Pháp, một vị đại vương vững vàng trong Chánh Pháp. Ngài hành xử theo Chánh Pháp đối với các vị bà la môn và gia chủ, đối với dân thành thị và nông thôn, và ngài giữ các ngày Bố-tát vào ngày mười bốn, rằm và mùng tám mỗi nửa tháng.

13. "Này Ānanda, một lần nọ, khi chư thiên cõi Ba Mươi Ba (gods of the Thirty-three - Tāvatiṃsa - cõi trời thứ hai trong Dục giới, do Đế Thích cai quản) [79] tụ họp và ngồi tại Pháp đường Sudhamma, cuộc thảo luận này đã khởi lên giữa họ: ‘Thật là một lợi ích, thưa quý vị, cho dân chúng xứ Videha, thật là một lợi ích lớn lao cho dân chúng xứ Videha khi vua Nimi của họ là một vị vua đức độ, trị vì theo Chánh Pháp, một vị đại vương vững vàng trong Chánh Pháp. Ngài hành xử theo Chánh Pháp đối với các vị bà la môn và gia chủ, đối với dân thành thị và nông thôn, và ngài giữ các ngày Bố-tát vào ngày mười bốn, rằm và mùng tám mỗi nửa tháng.’

"Bấy giờ, Đế Thích, vua của chư thiên, nói với chư thiên cõi Ba Mươi Ba: ‘Này quý vị, quý vị có muốn gặp vua Nimi không?’ - ‘Thưa ngài, chúng tôi muốn gặp vua Nimi.’

"Vào lúc đó, nhằm ngày Bố-tát rằm, vua Nimi đã gội đầu và lên lầu thượng trong cung điện, ngồi đó để thực hành ngày Bố-tát. Rồi, nhanh như một người lực sĩ duỗi cánh tay đang co hay co cánh tay đang duỗi, Đế Thích, vua của chư thiên, biến mất khỏi chư thiên cõi Ba Mươi Ba và hiện ra trước mặt vua Nimi. Ngài nói: ‘Thật là một lợi ích cho ngài, đại vương, thật là một lợi ích lớn lao cho ngài, đại vương. Khi chư thiên cõi Ba Mươi Ba tụ họp và ngồi tại Pháp đường Sudhamma, cuộc thảo luận này đã khởi lên giữa họ: “Thật là một lợi ích, thưa quý vị, cho dân chúng xứ Videha… ngày mùng tám mỗi nửa tháng.” Đại vương, chư thiên muốn gặp ngài. Tôi sẽ gửi một cỗ xe được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng đến cho ngài, đại vương. Đại vương, hãy lên cỗ xe trời này mà không do dự.’

"Vua Nimi im lặng chấp thuận. Rồi, nhanh như một người lực sĩ duỗi cánh tay đang co hay co cánh tay đang duỗi, Đế Thích, vua của chư thiên, biến mất khỏi trước mặt vua Nimi và hiện ra giữa chư thiên cõi Ba Mươi Ba.

14. "Bấy giờ, Đế Thích, vua của chư thiên, bảo người đánh xe Mātali rằng: ‘Này Mātali tốt lành, hãy chuẩn bị một cỗ xe được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng, và đến gặp vua Nimi và nói: “Đại vương, cỗ xe này được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng đã được Đế Thích, vua của chư thiên, gửi đến cho ngài. Đại vương, hãy lên cỗ xe trời [80] này mà không do dự.”’

"‘Xin vâng lời ngài,’ người đánh xe Mātali đáp. Sau khi chuẩn bị cỗ xe được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng, ông đến gặp vua Nimi và nói: ‘Đại vương, cỗ xe này được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng đã được Đế Thích, vua của chư thiên, gửi đến cho ngài. Đại vương, hãy lên cỗ xe trời này mà không do dự. Nhưng, đại vương, tôi nên đưa ngài đi theo con đường nào: con đường mà những người làm điều ác trải nghiệm quả báo của nghiệp ác, hay con đường mà những người làm điều thiện trải nghiệm quả báo của nghiệp thiện?’ - ‘Hãy đưa ta đi cả hai con đường, Mātali.’ [^812]

15. "Mātali đưa vua Nimi đến Pháp đường Sudhamma. Đế Thích, vua của chư thiên, thấy vua Nimi từ xa đi tới và nói với ngài: ‘Xin mời đến, đại vương! Chào mừng ngài, đại vương! Chư thiên cõi Ba Mươi Ba, đại vương, đang ngồi tại Pháp đường Sudhamma, đã bày tỏ như sau: “Thật là một lợi ích, thưa quý vị, cho dân chúng xứ Videha… ngày mùng tám mỗi nửa tháng.” Đại vương, chư thiên cõi Ba Mươi Ba muốn gặp ngài. Đại vương, hãy tận hưởng uy lực của chư thiên giữa các vị trời.’

"‘Thôi đủ rồi, thưa ngài. Xin hãy để người đánh xe đưa tôi trở lại Mithilā. Ở đó, tôi sẽ hành xử theo Chánh Pháp đối với các vị bà la môn và gia chủ, đối với dân thành thị và nông thôn; ở đó, tôi sẽ giữ các ngày Bố-tát vào ngày mười bốn, rằm và mùng tám mỗi nửa tháng.’

16. "Bấy giờ, Đế Thích, vua của chư thiên, bảo người đánh xe Mātali: ‘Này Mātali tốt lành, hãy chuẩn bị cỗ xe được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng và đưa vua Nimi trở lại Mithilā.’

"‘Xin vâng lời ngài,’ người đánh xe Mātali đáp. Sau khi chuẩn bị cỗ xe được thắng bởi một ngàn con ngựa thuần chủng, ông đưa vua Nimi trở lại Mithilā. Và ở đó, quả thật, vua Nimi đã hành xử theo Chánh Pháp đối với các vị bà la môn và gia chủ, đối với dân thành thị và nông thôn; và ở đó [81] ngài giữ các ngày Bố-tát vào ngày mười bốn, rằm và mùng tám mỗi nửa tháng.

17-19. "Rồi sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, vua Nimi bảo người thợ cạo của mình rằng: …(như trên, §§4-6, đọc là “vua Nimi” trong toàn bộ phần này)…[82]…Do tu tập tứ vô lượng tâm, sau khi thân hoại mạng chung, ngài tái sanh lên cõi Phạm thiên.

17. "Bấy giờ, vua Nimi có một người con trai tên là Kajārajanaka. Vị này đã không xuất gia từ bỏ đời sống gia đình, sống không nhà cửa. Ông đã phá vỡ truyền thống tốt đẹp đó. Ông là người cuối cùng trong số họ.

18. "Này Ānanda, có thể con nghĩ rằng: ‘Chắc chắn, người nào đó khác là vua Makhādeva vào lúc ấy.’ Nhưng không nên nghĩ như vậy. Chính ta là vua Makhādeva vào lúc ấy. Ta đã thiết lập truyền thống tốt đẹp đó và các thế hệ sau đã tiếp nối truyền thống tốt đẹp do ta thiết lập. Nhưng loại truyền thống tốt đẹp đó không dẫn đến sự nhàm chán (disenchantment - nibbidā - sự chán ngán đối với các pháp hữu vi, dẫn đến mong muốn giải thoát), không dẫn đến sự ly tham (dispassion - virāga - sự không còn tham ái, dính mắc), không dẫn đến sự đoạn diệt (cessation - nirodha - sự chấm dứt khổ đau, Niết bàn), không dẫn đến sự an tịnh (peace - passaddhi - sự lắng dịu thân tâm), không dẫn đến thắng trí (direct knowledge - abhiññā - sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt thông qua tu tập), không dẫn đến giác ngộ (enlightenment - bodhi - sự tỉnh thức hoàn toàn, hiểu rõ chân lý Tứ Diệu Đế), không dẫn đến Niết bàn (Nibbāna - nibbāna - sự dập tắt hoàn toàn khổ đau, tham ái, sân hận và si mê, trạng thái giải thoát cuối cùng), mà chỉ dẫn đến tái sanh trong cõi Phạm thiên. Nhưng có loại truyền thống tốt đẹp này đã được ta thiết lập hiện nay, dẫn đến sự nhàm chán hoàn toàn, đến sự ly tham, đến sự đoạn diệt, đến sự an tịnh, đến thắng trí, đến giác ngộ, đến Niết bàn. Và truyền thống tốt đẹp đó là gì? Đó chính là Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo) (Noble Eightfold Path - ariyo aṭṭhaṅgiko maggo - con đường tám yếu tố do Đức Phật dạy để dẫn đến chấm dứt khổ đau) này; tức là, Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, [83] Chánh tinh tấn, Chánh niệm, và Chánh định. Đây là truyền thống tốt đẹp do ta thiết lập hiện nay, dẫn đến sự nhàm chán hoàn toàn, đến sự ly tham, đến sự đoạn diệt, đến sự an tịnh, đến thắng trí, đến giác ngộ, đến Niết bàn.

“Này Ānanda, ta nói với con: hãy tiếp nối truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập và đừng là người cuối cùng. Này Ānanda, khi có hai người đang sống, nếu người nào làm gián đoạn truyền thống tốt đẹp này – người đó là người cuối cùng trong số họ. Vì vậy, này Ānanda, ta nói với con: hãy tiếp nối truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập và đừng là người cuối cùng.” [^813]

Đó là những gì Đức Thế Tôn đã nói. Tôn giả Ānanda đã hoan hỷ và tín thọ lời Đức Thế Tôn dạy.

83. KINH MAKHÀDEVA

83. KINH MAKHÀDEVA (Makhàdeva Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn trú ở Mithila (Di-tát-la), tại rừng Makhadevamba.

Rồi Thế Tôn mỉm cười khi đến tại một địa điểm. Tôn giả Ananda liền suy nghĩ: “Do nhân gì, do duyên gì, Thế Tôn lại mỉm cười? Không phải không có lý do khiến Thế Tôn mỉm cười”. Rồi Tôn giả Ananda, đắp y phía một bên vai, chắp tay vái chào Thế Tôn và bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì Thế Tôn lại mỉm cười? Không phải không lý do khiến Thế Tôn mỉm cười.

– Thuở xưa, này Ananda, vị vua chính nước Mithila này tên là Makhadeva, là vị pháp vương như pháp, kiên trì trên pháp, vị Ðại vương thực hành Chánh pháp, giữa các Bà-la-môn, gia chủ, giữa thị dân và thôn dân, hành trì lễ Uposatha (Bố-tát) vào các ngày 14, ngày 15 và ngày mồng 8. Rồi này Ananda, vua Makhadeva sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, bảo người thợ cạo tóc:

“-- Này Thợ cạo tóc, khi nào Ông thấy trên đầu ta, có mọc tóc bạc, hãy báo cho ta biết”.

“-- Thưa vâng, tâu Ðại vương”.

Này Ananda, người thợ cạo tóc vâng đáp vua Makhadeva. Này Ananda, sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, người thợ cạo tóc thấy trên đầu vua Makhadeva có sanh tóc bạc, thấy vậy liền tâu vua Makhadeva:

“-- Các Thiên sứ đã hiện ra cho Ðại vương. Tóc bạc đã được thấy mọc ra trên đầu”.

“-- Vậy này Thợ cạo tóc, hãy khéo nhổ những sợi tóc bạc ấy với cái nhíp, và đặt chúng trên bàn tay của ta”.

“-- Thưa vâng, tâu Ðại vương”.

Này Ananda người thợ cạo tóc vâng đáp vua Makhadeva, sau khi khéo nhổ những sợi tóc bạc ấy với cái nhíp, đặt chúng trên bàn tay của vua Makhadeva. Rồi này Ananda, vua Makhadeva, sau khi cho người thợ cạo tóc một lương ấp như một ân tứ, liền cho gọi hoàng tử con đầu và nói:

"-- Này Hoàng tử thân yêu, các Thiên sứ đã hiện ra cho ta, tóc bạc đã được thấy mọc ra trên đầu. Ta đã hưởng thọ các dục lạc thế gian, nay đã đến thời đi tìm kiếm các thiên lạc. Hãy đến đây, này Hoàng tử thân yêu, hãy trị vì quốc độ này. Sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, ta sẽ xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Và này Hoàng tử thân yêu, khi nào con thấy tóc bạc mọc ra trên đầu, thời hãy cho người thợ cạo tóc một lương ấp như một ân tứ, sau khi khéo giao lại quốc gia cho hoàng tử con đầu, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, hãy xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập, con phải tiếp tục duy trì, con chớ thành người tối hậu sau ta. Này Hoàng tử thân yêu, khi hai người còn tồn tại, và có sự đứt đoạn của truyền thống này, thời người nào, (làm cho đứt đoạn), người ấy là người tối hậu. Vậy này Hoàng tử thân yêu, ta nói với con: “Truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập, con phải tiếp tục duy trì. Con chớ thành người tối hậu sau ta”.

Rồi này Ananda, vua Makhadeva, sau khi cho người thợ cạo tóc một lương ấp (như là một ân tứ) sau khi

khéo giao quốc gia cho hoàng tử con đầu, chính tại rừng xoài Makhadeva này, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, vua Makhadeva đã xuất gia.

Vị này an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng từ; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên dưới bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú, biến mãn với tâm thấm nhuần lòng từ, quảng đại, vô biên, không hận, không sân.

Với tâm thấm nhuần lòng bi… với tâm thấm nhuần lòng hỷ,… an trú biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng xả; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư, như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm thấm nhuần lòng xả, quảng đại, vô biên, không hận, không sân.

Nhưng này Ananda, vua Makhadeva, tám vạn bốn ngàn năm, đã chơi trò chơi của hoàng tử, tám vạn bốn ngàn năm, đã trị vì như một phó vương; tám vạn bốn ngàn năm, đã chấp chánh như một quốc vương; tám vạn bốn ngàn năm, chính tại ngôi rừng xoài Makhadeva này, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình, sống theo Phạm hạnh. Vị này, sau khi tụ tập bốn Phạm trú, khi thân hoại mạng chung được sanh lên Phạm thiên giới.

Rồi này Ananda, con vua Makhadeva, sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm cho gọi người thợ cạo tóc:

“-- Này thợ cạo tóc, khi nào Ông thấy trên đầu Ta có mọc tóc bạc, hãy báo cho ta biết”.

“-- Thưa vâng, tâu Ðại vương”.

Này Ananda người thợ cạo tóc vâng đáp con vua Makhadeva. Này Ananda, sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm người thợ cạo tóc thấy trên đầu con vua Makhadeva có sanh tóc bạc, thấy vậy liền tâu với con vua Makhadeva:

“-- Các Thiên sứ đã hiện ra cho Ðại vương. Tóc bạc đã được thấy mọc ra trên đầu”.

“-- Vậy này thợ cạo tóc, hãy khéo nhổ những sợi tóc bạc ấy với cái nhíp, và đặt chúng trên bàn tay của ta”.

“-- Thưa vâng, tâu Ðại vương”.

Này Ananda, người thợ cạo tóc vâng đáp con vua Makhadeva, sau khi khéo nhổ những sợi tóc bạc ấy với cái nhíp, đặt chúng trên bàn tay của con vua Makhadeva. Rồi này Ananda, con vua Makhadeva sau khi cho người thợ cạo tóc một lương ấp như một ân tứ, liền cho gọi vị hoàng tử con đầu và nói:

"-- Này Hoàng tử thân yêu, các Thiên sứ đã hiện ra cho ta, tóc bạc đã thấy sanh ra trên đầu. Ta đã hưởng thọ dục lạc thế gian, nay đã đến thời đi tìm kiếm các thiên lạc. Hãy đến đây, này Hoàng tử thân yêu, hãy trị vì quốc độ này. Sau khi cạo bỏ râu tóc đắp áo cà-sa, ta sẽ xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Và nay, này Hoàng tử thân yêu, khi nào con thấy tóc bạc mọc ra trên đầu, thời hãy cho người thợ cạo tóc một lương ấp như một ân tứ, sau khi khéo giao lại quốc gia này cho vị hoàng tử con đầu, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, hãy xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập. Con phải tiếp tục duy trì, chớ thành người tối hậu sau ta. Này Hoàng tử thân yêu, khi hai người còn tồn tại, và có sự đứt đoạn của truyền thống này, thời người nào (làm cho đứt đoạn), người ấy là người tối hậu. Vậy này Hoàng tử thân yêu, ta nói với con: "Truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập,

con phải tiếp tục duy trì. Con chớ thành người tối hậu sau ta".

Rồi này Ananda, con vua Makhadeva, sau khi cho người thợ cạo tóc một lương ấp (như một ân tứ), sau khi khéo giao quốc gia cho vị hoàng tử con đầu, chính tại rừng xoài này, con vua Makhadeva sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, đã xuất gia, vị này an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng từ; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy, phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm thấm nhuần lòng từ, quảng đại vô biên, không hận, không sân. Với tâm thấm nhuần lòng bi… với tâm thấm nhuần lòng hỷ… an trú biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng xả; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên dưới bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm thấm nhuần lòng xả, quảng đại, vô biên, không hận, không sân. Nhưng này Ananda, con vua Makhadeva tám vạn bốn ngàn năm, đã chơi trò chơi của hoàng tử; tám vạn bốn ngàn năm, đã trị vì như một phó vương; tám vạn bốn ngàn năm, đã chấp chánh như một quốc vương; tám vạn bốn ngàn năm, chính tại ngôi rừng xoài này, con vua Makhadeva sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình, sống theo Phạm hạnh. Vị này, sau khi tu tập bốn Phạm trú, khi thân hoại mạng chung, được sanh lên Phạm thiên giới.

Rồi này Ananda, các tử tôn của vua Makhadeva truyền nối tiếp tục vua ấy, sau tám vạn bốn ngàn năm làm vương tộc (Khattiya), chính tại ngôi rừng xoài Makhadeva này, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình, các vị ấy biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng từ và an trú; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên dưới bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm thấm nhuần lòng từ, quảng đại, vô biên, không hận, không sân, với tâm thấm nhuần lòng bi… … với tâm thấm nhuần lòng hỷ… … an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng xả; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, những vị ấy an trú biến mãn với tâm thấm nhuần lòng xả, quảng đại, vô biên, không hận, không sân. Vị ấy tám vạn bốn ngàn năm đã chơi trò chơi của hoàng tử, tám vạn bốn ngàn năm, đã trị vì như một phó vương; tám vạn bốn ngàn năm, đã chấp chánh như một quốc vương; tám vạn bốn ngàn năm, chính tại ngôi rừng xoài Makhadeva này, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, đã xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, sống theo Phạm hạnh. Các vị ấy, sau khi tu tập bốn Phạm trú, khi thân hoại mạng chung, được sanh lên Phạm thiên giới.

Nemi là vị cuối cùng của các vị vua ấy, là vị pháp vương như pháp, kiên trì trên pháp, vị đại vương thực hành Chánh pháp giữa các Bà-la-môn, gia chủ, giữa thị dân và thôn dân, hành trì lễ Uposatha (Bố-tát) vào các ngày 14, ngày 15 và ngày mồng 8.

Thuở xưa, này Ananda, khi chư Thiên ở Tavatimsa (Tam thập tam thiên) ngồi hội họp với nhau tại giảng đường Thiện Pháp (Sudhamma), cuộc đối thoại sau đây được khởi lên: “Thật hạnh phúc thay cho dân chúng Videha, thật tốt đẹp thay cho dân chúng Videha, được vua Nemi là vị pháp vương như pháp, kiên trì trên pháp, vị Ðại vương thực hành Chánh pháp giữa các Bà-la-môn, gia chủ, giữa thị dân và thôn dân, hành trì lễ Uposatha (Bố-tát) vào các ngày 14, ngày 15 và ngày mồng 8”.

Rồi này Ananda, Thiên chủ Sakka nói với chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba:

“-- Chư Khanh, chư Khanh có muốn yết kiến vua Nemi không?”.

“-- Thưa Thiên chủ, chúng tôi muốn yết kiến vua Nemi”.

Lúc bấy giờ, vua Nemi trong ngày rằm lễ Bố-Tát (Uposatha), đã gội đầu, giữ trai giới đang ngồi trên lầu

cung điện. Rồi này Ananda, Thiên chủ Sakka, như nhà lực sĩ duỗi bàn tay đang co lại, hay co lại bàn tay đang duỗi ra; cũng vậy, Thiên chủ biến mất giữa chư Thiên cõi trời Ba mươi ba, và hiện ra trước mặt vua Nemi. Rồi này Ananda, Thiên chủ Sakka nói với vua Nemi:

"-- Tâu Ðại vương, thật hạnh phúc thay cho Ðại vương, thật tốt lành thay cho Ðại vương! Tâu Ðại vương, chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba đang ngồi tại giảng đường Thiện Pháp tán thán Ðại vương và nói: “Thật hạnh phúc thay cho dân chúng Videha… và ngày mồng 8”. Tâu Ðại vương, chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba muốn yết kiến Ðại vương. Tâu Ðại vương, tôi sẽ gởi cho Ðại vương một cỗ xe có ngàn ngựa kéo, Ðại vương hãy cưỡi thiên xa ấy, chớ có sợ hãi! "

Này Ananda, vua Nemi im lặng nhận lời. Rồi này Ananda, Thiên chủ Sakka, sau khi biết được vua Nemi đã nhận lời, như nhà lực sĩ… liền biến mất và hiện ra giữa chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba.

Rồi này Ananda, Thiên chủ Sakka gọi người đánh xe Matali và nói:

"-- Này Matali, sau khi thắng cỗ xe có ngàn ngựa kéo hãy đi đến vua Nemi và nói: "Tâu Ðại vương, đây là cỗ xe có ngàn ngựa kéo do Thiên chủ Sakka gửi đến cho Ðại vương. Ðại vương hãy cưỡi thiên xa, chớ có sợ hãi! ".

“-- Thưa vâng, Tôn giả”.

Người đánh xe Matali vâng đáp Thiên chủ Sakka, cho thắng cỗ xe có ngàn ngựa kéo, đi đến vua Nemi và thưa:

“-- Tâu Ðại vương, đây là cỗ xe có ngàn ngựa kéo do Thiên chủ Sakka gửi đến cho Ðại vương. Ðại vương hãy cưỡi thiên xa, chớ có sợ hãi! Và tâu Ðại vương, con sẽ dẫn Ðại vương đi đường nào? Con đường do đó các nghiệp ác đưa đến sự cảm thọ quả báo các nghiệp ác hay con đường do đó các thiện nghiệp đưa đến sự cảm thọ quả báo các thiện nghiệp”.

“-- Hãy đưa Ta đi, cả hai con đường”.

Và này Ananda, người đánh xe Matali đưa vua Nemi đến giảng đường Sudhamma (Thiện Pháp). Này Ananda, Thiên chủ Sakka thấy vua Nemi đường xa đi đến, sau khi thấy vậy, liền nói với vua Nemi:

“-- Hãy đến, tâu Ðại vương; thiện lai, tâu Ðại vương. Tâu Ðại vương, chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba ngồi ở giảng đường Sudhamma, tán thán Ðại vương như sau: “Thật là hạnh phúc… và ngày mồng 8”. Tâu Ðại vương, chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba muốn yết kiến Ðại vương. Tâu Ðại vương, hãy hoan lạc với thiên uy lực giữa chư Thiên”.

“-- Thôi vừa rồi, Tôn giả. Hãy đưa tôi về Mithila, tại đấy tôi sẽ sống theo Chánh pháp giữa các vị Bà-la- môn, gia chủ, và giữa các thị dân và thôn dân và thọ trì trai giới vào các ngày 14, ngày 15 và ngày mồng 8”.

Rồi này Ananda, Thiên chủ Sakka nói với người đánh xe Matali:

“-- Này Matali, sau khi thắng cỗ xe có ngàn ngựa kéo, hãy đưa vua Nemi về tại Mithila”.

“-- Thưa vâng, Tôn giả”.

Này Ananda, người đánh xe Matali vâng đáp Thiên chủ Sakka, thắng cỗ xe có ngàn ngựa kéo, và đưa

vua Nemi về Mithila.

Ở đây, này Ananda, vua Nemi sống như pháp giữa các Bà-la-môn, gia chủ và giữa thị dân và thôn dân, thọ trì trai giới vào các ngày 14, ngày 15 và ngày mồng 8.

Và này Ananda, sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm; vua Nemi gọi người thợ cạo tóc:

“-- Này Thợ cạo tóc, khi nào Ông thấy trên đầu ta có mọc tóc bạc, hãy báo cho ta biết”.

“-- Thưa vâng, tâu Ðại vương”.

Này Ananda, người thợ cạo tóc vâng đáp vua Nemi. Này Ananda, sau nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm, người thợ cạo tóc thấy trên đầu vua Nemi có mọc tóc bạc, thấy vậy liền tâu với vua Nemi:

“-- Các Thiên sứ đã hiện cho Ðại vương. Tóc bạc đã được thấy mọc ra trên đầu”.

“-- Vậy này Thợ cạo tóc, hãy khéo nhổ những sợi tóc bạc ấy với cái nhíp, và đặt chúng trên bàn tay của ta”.

“-- Thưa vâng, tâu Ðại vương”.

Này Ananda, người thợ cạo tóc vâng đáp vua Nemi, sau khi khéo nhổ những sợi tóc bạc ấy với cái nhíp, đặt chúng trên bàn tay vua Nemi. Rồi này Ananda, vua Nemi, sau khi cho người thợ cạo tóc một lương ấp (như một ân tứ), liền cho gọi vị hoàng tử con đầu và nói:

"-- Này Hoàng tử thân yêu, các Thiên sứ đã hiện ra cho ta, tóc bạc đã được thấy mọc ra trên đầu. Ta đã hưởng thọ các dục lạc thế gian, nay đã đến thời đi tìm kiếm các thiên lạc. Hãy đến đây, Hoàng tử thân yêu, hãy trị vì quốc độ này. Sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, ta sẽ xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Và này Hoàng tử thân yêu, khi nào con thấy tóc bạc mọc ra trên đầu, thời hãy cho người thợ cạo tóc một lương ấp như một ân tứ, sau khi khéo giao lại quốc gia cho vị hoàng tử con đầu, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, hãy xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập, con phải tiếp tục duy trì, con chớ thành người tối hậu sau ta. Này Hoàng tử thân yêu, khi hai người còn tồn tại, và có sự đứt đoạn của truyền thống này, thời người nào (làm cho đứt đoạn) người ấy là người tối hậu. Này Hoàng tử thân yêu, ta nói với con: “Truyền thống tốt đẹp này do ta thiết lập, con phải tiếp tục duy trì. Con chớ thành người tối hậu sau ta”.

Rồi này Ananda, vua Nemi, sau khi cho người thợ cạo tóc một lương ấp (như là một ân tứ), sau khi khéo giao quốc gia cho vị Hoàng tử con đầu, chính tại rừng xoài Makhadeva này, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, đã xuất gia, vị này an trú, biến mãn một phương với tâm thấm nhuần lòng từ; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú, biến mãn với tâm thấm nhuần lòng từ, quảng đại vô biên, không hận, không sân. Với tâm thấm nhuần lòng bi… … Với tâm thấm nhuần lòng hỷ… … an trú biến mãn mọt phương với tâm thấm nhuần lòng xả; cũng vậy phương thứ hai, cũng vậy phương thứ ba, cũng vậy phương thứ tư. Như vậy cùng khắp thế giới, trên, dưới, bề ngang, hết thảy phương xứ, cùng khắp vô biên giới, vị ấy an trú biến mãn với tâm thấm nhuần lòng xả, quảng đại vô biên, không hận, không sân. Nhưng này Ananda, vua Nemi, tám vạn bốn ngàn năm, đã chơi trò chơi của hoàng tử; tám vạn bốn ngàn năm, đã trị vì như phó vương; tám vạn bốn ngàn năm, đã chấp chánh như một quốc vương; tám vạn bốn ngàn năm, chính tại ngôi rừng xoài Makhadeva này, sau khi cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, đã xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình, sống theo Phạm hạnh. Vị này, sau khi tu tập bốn Phạm trú, khi thân hoại mạng chung, được sanh lên Phạm thiên giới.

Nhưng này Ananda, người con của vua Nemi tên là Kalarajanaka. Vị này không xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Vị này đã cắt đứt truyền thống tốt đẹp ấy. Vị này là người tối hậu của các vị ấy. Này Ananda, rất có thể Ông nghĩ như sau: “Trong thời ấy, vua Makhadeva, vị đã thiết lập truyền thống tốt đẹp ấy là một vị khác”. Nhưng này Ananda, chớ có hiểu như vậy. Trong thời ấy, ta là Makhadeva. Ta đã thiết lập truyền thống tốt đẹp ấy. Dân chúng đến sau cho rằng truyền thống tốt đẹp ấy được Ta thiết lập. Nhưng này Ananda, truyền thống tốt đẹp ấy không đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, tịch tịnh, thượng trí, giác ngộ, Niết-bàn và này Ananda, nay thế nào là truyền thống tốt đẹp được Ta thiết lập, và truyền thống ấy đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, tịch tịnh, thượng trí, giác ngộ, Niết-bàn? Chính là Thánh đạo Tám ngành này, tức là Chánh tri kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định. Này Ananda, đây là truyền thống tốt đẹp được Ta thiết lập, và truyền thống ấy đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.

Này Ananda, về vấn đề này, Ta nói như sau: “Truyền thống tốt đẹp này do Ta thiết lập, hãy tiếp tục duy trì. Các Ông chớ có thành người tối hậu sau Ta”. Này Ananda, khi hai người còn tồn tại, và có sự đứt đoạn của truyền thống này, thời người nào (làm cho đứt đoạn), người ấy là người tối hậu. Vậy này Ananda, Ta nói với Ông: “Truyền thống tốt đẹp này do Ta thiết lập, các Ông hãy tiếp tục duy trì. Các Ông chớ có thành người tối hậu sau Ta”.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Ananda hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.

-ooOoo-

Từ ngữ:

  • Như Lai / Tathāgata / Tathāgata: Bậc đã đến như vậy, hoặc Bậc đã đi như vậy. Một danh hiệu tôn kính chỉ Đức Phật, người đã đạt đến chân lý tối hậu và thể nhập thực tại như nó là.
  • Chánh Pháp / Dhamma / Dhamma: Giáo pháp của Đức Phật; sự thật về thực tại; quy luật tự nhiên; hiện tượng. Trong ngữ cảnh này, chủ yếu chỉ giáo pháp và sự thực hành đúng đắn.
  • Ngày Bố-tát / Uposatha / Uposatha days: Ngày trai giới định kỳ (thường là ngày rằm và mùng một âm lịch, đôi khi thêm mùng 8 và 23) dành cho Phật tử tại gia và chư tăng ni để sám hối, tụng giới và tu tập thiền định, nhằm nuôi dưỡng đời sống tâm linh.
  • Sứ giả của trời / Deva-dūta / Divine messengers: Các dấu hiệu nhắc nhở về bản chất vô thường và khổ đau của cuộc sống (già, bệnh, chết, và đôi khi là hình ảnh tu sĩ), thúc đẩy sự tìm cầu con đường giải thoát.
  • Xuất gia / Pabbajja / Going forth from the home life into homelessness: Từ bỏ đời sống thế tục, gia đình để trở thành tu sĩ, sống đời không nhà cửa, chuyên tâm tu tập theo giáo pháp của Đức Phật.
  • Y vàng / Kāsāva-vattha / Yellow robe (saffron robe): Trang phục màu vàng nghệ hoặc nâu đất đặc trưng của tu sĩ Phật giáo Theravada, tượng trưng cho sự từ bỏ thế tục và đời sống phạm hạnh.
  • Tâm từ / Mettā / Loving-kindness: Lòng yêu thương vô điều kiện, mong muốn cho tất cả chúng sinh được an vui, hạnh phúc. Là một trong Tứ vô lượng tâm.
  • Tâm bi / Karuṇā / Compassion: Lòng thương xót sâu sắc đối với sự đau khổ của chúng sinh, mong muốn cho họ thoát khỏi khổ đau. Là một trong Tứ vô lượng tâm.
  • Tâm hỷ / Muditā / Appreciative joy (Sympathetic joy): Niềm vui chân thành trước hạnh phúc, thành công và phẩm chất tốt đẹp của người khác, không ganh tị. Là một trong Tứ vô lượng tâm.
  • Tâm xả / Upekkhā / Equanimity: Thái độ bình thản, quân bình, không thiên vị, không dính mắc hay ghét bỏ trước những thăng trầm của cuộc đời và đối với mọi chúng sinh. Là một trong Tứ vô lượng tâm.
  • Đời sống phạm hạnh / Brahmacariya / Holy life: Đời sống thanh tịnh, trong sạch, thường bao gồm việc giữ giới nghiêm túc (đặc biệt là giới không tà dâm hoặc tuyệt dục) và thực hành thiền định để đạt đến giải thoát.
  • Tứ vô lượng tâm / Catasso appamaññāyo (or Cattāri brahmavihārā) / Four divine abodes (Four immeasurables): Bốn trạng thái tâm cao thượng, rộng lớn, không giới hạn: Từ (mettā), Bi (karuṇā), Hỷ (muditā), và Xả (upekkhā). Tu tập những tâm này giúp thanh lọc tâm trí và dẫn đến tái sanh vào các cõi trời Phạm thiên.
  • Sau khi thân hoại mạng chung / Kāyassa bhedā paraṃ maraṇā / Dissolution of the body, after death: Cụm từ chỉ cái chết, sự tan rã của cơ thể vật lý.
  • Cõi Phạm thiên / Brahma-loka / Brahma-world: Các cõi giới cao hơn cõi người và các cõi trời dục giới trong vũ trụ quan Phật giáo. Chúng sinh tái sanh vào đây nhờ tu tập thiền định (đặc biệt là các tầng thiền sắc giới và vô sắc giới) và Tứ vô lượng tâm. Cõi này có tuổi thọ rất dài và ít khổ đau hơn, nhưng vẫn nằm trong vòng luân hồi (saṃsāra).
  • Chư thiên cõi Ba Mươi Ba / Tāvatiṃsa devā / Gods of the Thirty-three: Cõi trời thứ hai trong Dục giới (Kāma-loka), nằm trên đỉnh núi Meru (Tudi), do Đế Thích (Sakka) cai quản. Đây là một cõi trời phổ biến được nhắc đến trong kinh điển Pali.
  • Sự nhàm chán / Nibbidā / Disenchantment: Sự nhận thức sâu sắc về tính vô thường, khổ và vô ngã của mọi hiện tượng hữu vi (sankhāra), dẫn đến sự chán ngán, không còn ham muốn đối với thế gian và vòng luân hồi. Đây là một bước quan trọng trên con đường giải thoát.
  • Sự ly tham / Virāga / Dispassion: Sự đoạn trừ tham ái (taṇhā), không còn dính mắc, ham muốn đối với các đối tượng của giác quan và các cảnh giới tái sanh. Đây là kết quả của sự nhàm chán (nibbidā) và trí tuệ (paññā).
  • Sự đoạn diệt / Nirodha / Cessation: Sự chấm dứt hoàn toàn khổ đau (dukkha) và nguyên nhân của khổ đau (tham ái). Thường được dùng đồng nghĩa với Niết bàn (Nibbāna).
  • Sự an tịnh / Passaddhi / Peace (Tranquility): Sự lắng dịu, yên tĩnh của cả thân và tâm, là kết quả của việc thực hành thiền định và phát triển trí tuệ.
  • Thắng trí / Abhiññā / Direct knowledge (Higher knowledge): Sự hiểu biết trực tiếp, siêu việt, vượt ngoài nhận thức thông thường, đạt được thông qua tu tập thiền định và trí tuệ. Có sáu loại thắng trí, bao gồm các năng lực thần thông và lậu tận trí (āsavakkhaya-ñāṇa - trí tuệ đoạn trừ các lậu hoặc).
  • Giác ngộ / Bodhi / Enlightenment: Sự tỉnh thức hoàn toàn, sự hiểu biết trọn vẹn về Tứ Thánh Đế và bản chất thực của vạn pháp, dẫn đến sự giải thoát khỏi khổ đau và vòng luân hồi.
  • Niết bàn / Nibbāna / Nibbāna: Mục tiêu cuối cùng của Phật giáo, trạng thái dập tắt hoàn toàn mọi phiền não (tham, sân, si), khổ đau và vòng luân hồi (saṃsāra). Có nghĩa đen là “sự thổi tắt” hoặc “sự nguội lạnh”.
  • Tám Bước Thiện (Bát Chánh Đạo) / Ariyo aṭṭhaṅgiko maggo / Noble Eightfold Path: Con đường gồm tám yếu tố chân chính do Đức Phật giảng dạy để dẫn đến sự chấm dứt khổ đau và đạt được Niết bàn. Tám yếu tố là: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định.