MN 88. Áo Choàng Ngoài
(Kinh Bāhitika)
1. Như vầy tôi nghe. Một thời Đức Thế Tôn trú ở Xá-vệ (Sāvatthī), tại vườn ông Jeta (Kỳ-đà), khu vườn của ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc).
2. Vào buổi sáng, Tôn giả A-nan đắp y, mang bát và y vai trái, vào thành Xá-vệ để khất thực. Sau khi khất thực ở Xá-vệ và đi khất thực về, sau bữa ăn, ngài đi đến Đông Viên, Lộc Mẫu Cung (Lâu đài của mẹ Migāra), để nghỉ ban ngày.
3. Lúc bấy giờ, vua Pasenadi xứ Kosala đang cưỡi voi Ekapuṇdarīka đi ra khỏi thành Xá-vệ vào giữa trưa. Nhà vua thấy Tôn giả A-nan từ xa và hỏi quan đại thần Sirivaddha: “Kia có phải là Tôn giả A-nan không?” - “Tâu đại vương, vâng, đó là Tôn giả A-nan.”
4. Rồi vua Pasenadi xứ Kosala bảo một người: “Này người kia, hãy đến chỗ Tôn giả A-nan và thay mặt ta đảnh lễ dưới chân ngài, nói rằng: ‘Thưa Tôn giả, vua Pasenadi xứ Kosala xin đảnh lễ dưới chân Tôn giả A-nan.’ Rồi nói tiếp: ‘Thưa Tôn giả, nếu Tôn giả A-nan không có việc gì gấp, xin Tôn giả vì lòng bi mẫn (compassion - lòng thương xót) [113] chờ một lát.’”
5. “Tâu vâng, đại vương,” người đó đáp, rồi đi đến chỗ Tôn giả A-nan, sau khi đảnh lễ ngài, đứng sang một bên và thưa với Tôn giả A-nan: “Thưa Tôn giả, vua Pasenadi xứ Kosala xin đảnh lễ dưới chân Tôn giả A-nan và nhắn rằng: ‘Thưa Tôn giả, nếu Tôn giả A-nan không có việc gì gấp, xin Tôn giả vì lòng bi mẫn chờ một lát.’”
6. Tôn giả A-nan im lặng nhận lời. Sau đó, vua Pasenadi đi voi đến chỗ voi có thể đi, rồi xuống voi và đi bộ đến chỗ Tôn giả A-nan. Sau khi đảnh lễ ngài, vua đứng sang một bên và thưa với Tôn giả A-nan: “Thưa Tôn giả, nếu Tôn giả A-nan không có việc gì gấp, mong ngài vì lòng bi mẫn đi đến bờ sông Aciravati.”
7. Tôn giả A-nan im lặng nhận lời. Ngài đi đến bờ sông Aciravati và ngồi xuống gốc cây trên chỗ đã soạn sẵn. Rồi vua Pasenadi đi voi đến chỗ voi có thể đi, rồi xuống voi và đi bộ đến chỗ Tôn giả A-nan. Sau khi đảnh lễ ngài, vua đứng sang một bên và thưa với Tôn giả A-nan: “Thưa Tôn giả, đây là tấm thảm voi. Xin Tôn giả hãy ngồi lên.”
"Không cần đâu, đại vương. Xin ngài cứ ngồi. Tôi đang ngồi trên tấm tọa cụ của tôi."
8. Vua Pasenadi xứ Kosala ngồi xuống chỗ đã soạn sẵn và thưa: "Thưa Tôn giả A-nan, Đức Thế Tôn có hành xử về thân theo cách nào mà có thể bị các vị sa môn và bà la môn (recluses and brahmins - tu sĩ và người tu khổ hạnh thuộc các truyền thống khác nhau) có trí quở trách không?"⁸³¹
"Không, thưa đại vương, Đức Thế Tôn không hành xử về thân theo cách nào mà có thể bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách." [114]
"Thưa Tôn giả A-nan, Đức Thế Tôn có hành xử về lời nói... hành xử về ý theo cách nào mà có thể bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách không?"
"Không, thưa đại vương, Đức Thế Tôn không hành xử về lời nói... hành xử về ý theo cách nào mà có thể bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách."
9. “Thật vi diệu, thưa Tôn giả, thật hy hữu! Điều mà trẫm không thể hiểu rõ qua câu hỏi thì đã được Tôn giả làm sáng tỏ qua câu trả lời. Trẫm không xem trọng lời khen chê của những người ngu si, thiếu hiểu biết, những người nói mà không tìm hiểu và cân nhắc; nhưng trẫm xem trọng lời khen chê của những người có trí, thông minh, sáng suốt, những người nói sau khi đã tìm hiểu và cân nhắc.”
10. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách?”
"Bất kỳ hành vi nào về thân bất thiện (unwholesome - không lành mạnh, có hại), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân là bất thiện?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân đáng chê trách (blameworthy - đáng bị khiển trách), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân là đáng chê trách?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân mang lại phiền não (brings affliction - gây ra đau khổ, khổ sở), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân mang lại phiền não?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân có kết quả đau khổ (painful results - quả báo khổ đau), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân có kết quả đau khổ?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân, thưa đại vương, dẫn đến phiền não cho chính mình, hoặc phiền não cho người khác, hoặc phiền não cho cả hai, và do đó các trạng thái bất thiện (unwholesome states - các tâm sở bất thiện, các hành động xấu) tăng trưởng và các trạng thái thiện (wholesome states - các tâm sở thiện, các hành động tốt) suy giảm. Hành vi về thân như vậy bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách, thưa đại vương."⁸³²
11. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về lời nói bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách?”
"Bất kỳ hành vi nào về lời nói bất thiện...(tương tự như §10, thay 'hành vi về thân' bằng 'hành vi về lời nói')..."
12. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về ý bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách?”
"Bất kỳ hành vi nào về ý bất thiện...(tương tự như §10, thay 'hành vi về thân' bằng 'hành vi về ý') [115]..."
13. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, có phải Đức Thế Tôn chỉ tán thán việc từ bỏ (abandoning - sự đoạn trừ, loại bỏ) tất cả các trạng thái bất thiện không?”
"Đức Như Lai (Tathāgata - một danh hiệu của Đức Phật, nghĩa là 'Người đã đến như vậy' hoặc 'Người đã đi như vậy'), thưa đại vương, đã từ bỏ tất cả các trạng thái bất thiện và sở hữu các trạng thái thiện."⁸³³
14. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân không bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách?”
"Bất kỳ hành vi nào về thân thiện (wholesome - lành mạnh, tốt đẹp), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân là thiện?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân không đáng chê trách (blameless - không có lỗi lầm), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân là không đáng chê trách?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân không mang lại phiền não (does not bring affliction - không gây ra đau khổ, khổ sở), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân không mang lại phiền não?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân có kết quả an vui (pleasant results - quả báo hạnh phúc), thưa đại vương."
"Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về thân có kết quả an vui?"
"Bất kỳ hành vi nào về thân, thưa đại vương, không dẫn đến phiền não cho chính mình, hoặc phiền não cho người khác, hoặc phiền não cho cả hai, và do đó các trạng thái bất thiện suy giảm và các trạng thái thiện tăng trưởng. Hành vi về thân như vậy, thưa đại vương, không bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách."
15. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về lời nói không bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách?”
"Bất kỳ hành vi nào về lời nói thiện...(tương tự như §14, thay 'hành vi về thân' bằng 'hành vi về lời nói')..."
16. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, hành vi nào về ý không bị các vị sa môn và bà la môn có trí quở trách?”
"Bất kỳ hành vi nào về ý thiện...(tương tự như §14, thay 'hành vi về thân' bằng 'hành vi về ý') [116]..."
17. “Vậy, thưa Tôn giả A-nan, có phải Đức Thế Tôn chỉ tán thán việc thực hành (undertaking - sự đảm nhận, thực hiện) tất cả các trạng thái thiện không?”
"Đức Như Lai, thưa đại vương, đã từ bỏ tất cả các trạng thái bất thiện và sở hữu các trạng thái thiện."
18. “Thật vi diệu, thưa Tôn giả, thật hy hữu, Tôn giả A-nan đã nói rất hay! Và trẫm rất hài lòng và hoan hỷ với những gì Tôn giả đã nói rất hay. Thưa Tôn giả, trẫm hài lòng và hoan hỷ đến nỗi, nếu voi báu được phép dâng cho ngài, trẫm sẽ dâng; nếu ngựa báu được phép dâng cho ngài, trẫm sẽ dâng; nếu làng tốt nhất được phép ban cho ngài, trẫm sẽ ban. Nhưng trẫm biết, thưa Tôn giả, những thứ đó không được phép dùng cho Tôn giả A-nan. Nhưng đây là tấm áo choàng ngoài (cloak - loại áo khoác ngoài) của trẫm,[^834] thưa Tôn giả, do vua Ajātasattu xứ Magadha gửi tặng, được gói trong hộp đựng lọng báu, dài mười sáu gang tay và rộng tám gang tay. Xin Tôn giả A-nan vì lòng bi mẫn mà nhận lấy.”
"Không cần đâu, đại vương. Bộ tam y (triple robe - ba loại y phục của một vị tỳ kheo) của tôi đã đủ." [117]
19. “Thưa Tôn giả, cả Tôn giả A-nan và trẫm đều đã thấy sông Aciravatī này khi mây lớn trút mưa nặng hạt trên núi; khi đó sông Aciravatī này tràn cả hai bờ. Cũng vậy, thưa Tôn giả, Tôn giả A-nan có thể dùng tấm áo choàng này để may thêm một bộ tam y cho mình, và ngài có thể chia sẻ bộ tam y cũ của ngài cho các vị đồng phạm hạnh (companions in the holy life - những người cùng tu tập đời sống thánh thiện). Bằng cách này, vật cúng dường của trẫm sẽ lan tỏa. Thưa Tôn giả, xin Tôn giả A-nan nhận lấy tấm áo choàng.”
20. Tôn giả A-nan nhận lấy tấm áo choàng. Rồi vua Pasenadi xứ Kosala nói: “Và bây giờ, thưa Tôn giả, trẫm xin cáo từ. Trẫm bận nhiều công việc.”
"Đại vương, bây giờ là lúc ngài làm những gì ngài thấy là phù hợp."
Sau đó, vua Pasenadi xứ Kosala, hoan hỷ và vui mừng với lời của Tôn giả A-nan, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đảnh lễ Tôn giả A-nan, đi quanh ngài theo chiều bên phải (thân ái), rồi ra về.
21. Ngay sau khi vua rời đi, Tôn giả A-nan đến gặp Đức Thế Tôn, sau khi đảnh lễ ngài, ngồi xuống một bên, kể lại toàn bộ cuộc đối thoại với vua Pasenadi xứ Kosala, và dâng tấm áo choàng lên Đức Thế Tôn.
22. Bấy giờ Đức Thế Tôn nói với các vị tỳ kheo (bhikkhus - các vị sư nam đã thọ giới cụ túc): “Này các tỳ kheo, thật là lợi ích cho vua Pasenadi xứ Kosala, thật là lợi ích lớn lao cho vua Pasenadi xứ Kosala khi ông có cơ hội gặp gỡ và tỏ lòng kính trọng A-nan.”
Đó là những gì Đức Thế Tôn đã nói. Các vị tỳ kheo hài lòng và hoan hỷ với lời dạy của Đức Thế Tôn.