MN 144. Lời Khuyên Dạy Chan Na
(Kinh Channovāda - Channovāda Sutta)
1. Tôi nghe như vầy. Một thời Đức Thế Tôn trú tại Vương Xá (Rājagaha), trong Rừng Trúc (Veluvana), nơi nuôi dưỡng các con sóc (Kalandakanivāpa).
2. Vào lúc bấy giờ, Đại đức Xá Lợi Phất (Sāriputta), Đại đức Đại Ca Chiên Diên (Mahā Cunda), và Đại đức Chan Na (Channa) đang sống trên núi Linh Thứu (Gijjhakūta).
3. Khi ấy, Đại đức Chan Na bị bệnh, đau đớn và lâm trọng bệnh. Rồi vào buổi chiều, Đại đức Xá Lợi Phất xả thiền, đi đến chỗ Đại đức Đại Ca Chiên Diên và nói: “Này Hiền giả Cunda, chúng ta hãy đến thăm Đại đức Chan Na và hỏi thăm về bệnh tình của ngài.” - “Vâng, thưa Hiền giả,” Đại đức Đại Ca Chiên Diên đáp lời.
4. Sau đó, Đại đức Xá Lợi Phất và Đại đức Đại Ca Chiên Diên đi đến chỗ Đại đức Chan Na và chào hỏi lẫn nhau. Khi [264] cuộc thăm hỏi xã giao này kết thúc, họ ngồi xuống một bên và Đại đức Xá Lợi Phất nói với Đại đức Chan Na: “Mong rằng Hiền giả Chan Na khỏe hơn, mong rằng Hiền giả cảm thấy dễ chịu. Mong rằng các cảm thọ đau đớn của Hiền giả đang thuyên giảm chứ không tăng thêm, và sự thuyên giảm của chúng, chứ không phải sự tăng thêm, đang thể hiện rõ.”
5. “Thưa Hiền giả Xá Lợi Phất, tôi không khỏe hơn, tôi không cảm thấy dễ chịu. Các cảm thọ đau đớn của tôi đang tăng thêm chứ không thuyên giảm;…(như Kinh 143, §4)…sự tăng thêm của chúng, chứ không phải sự thuyên giảm, đang thể hiện rõ. Tôi sẽ dùng dao,[^1307] thưa Hiền giả Xá Lợi Phất; tôi không muốn sống nữa.”
6. “Xin Đại đức Chan Na đừng dùng dao. Xin Đại đức Chan Na hãy sống. Chúng tôi muốn Đại đức Chan Na sống. Nếu ngài thiếu thực phẩm thích hợp, tôi sẽ đi tìm thực phẩm thích hợp cho ngài. Nếu ngài thiếu thuốc men thích hợp, tôi sẽ đi tìm thuốc men thích hợp cho ngài. Nếu ngài thiếu người chăm sóc phù hợp, tôi sẽ chăm sóc ngài. Xin Đại đức Chan Na đừng dùng dao. Xin Đại đức Chan Na hãy sống. Chúng tôi muốn Đại đức Chan Na sống.”
7. “Thưa Hiền giả Xá Lợi Phất, không phải là tôi không có thực phẩm và thuốc men thích hợp hay không có người chăm sóc phù hợp. Mà đúng hơn, thưa Hiền giả Xá Lợi Phất, Bậc Đạo Sư (Teacher - Đức Phật) từ lâu đã được tôi tôn kính với lòng thương mến, không phải không thương mến; vì đó là điều thích hợp cho người đệ tử (disciple - người học trò theo Phật) tôn kính Bậc Đạo Sư với lòng thương mến, không phải không thương mến. Thưa Hiền giả Xá Lợi Phất, hãy ghi nhớ điều này: tỳ kheo (bhikkhus - nhà sư Phật giáo đã thọ giới cụ túc) Channa sẽ dùng dao một cách không đáng chê trách.”[^1308]
8. “Chúng tôi muốn hỏi Đại đức Chan Na một vài câu hỏi, nếu Đại đức Chan Na thấy thuận tiện để trả lời.”
“Xin cứ hỏi, thưa Hiền giả Xá Lợi Phất. Sau khi nghe, tôi sẽ biết.”
9. “Hiền giả Chan Na, ngài có xem xét mắt, nhãn thức, và các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua nhãn thức như thế này: ‘Cái này là của tôi, cái này là tôi, [265] cái này là tự ngã (self - cái ta, bản ngã thường hằng mà đạo Phật phủ nhận) của tôi’ không? Ngài có xem xét tai… mũi… lưỡi… thân… ý, ý thức, và các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua ý thức như thế này: ‘Cái này là của tôi, cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi’ không?”
“Thưa Hiền giả Xá Lợi Phất, tôi xem xét mắt, nhãn thức, và các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua nhãn thức như thế này: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Tôi xem xét tai… mũi… lưỡi… thân… ý, ý thức, và các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua ý thức như thế này: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’”
10. “Hiền giả Chan Na, ngài đã thấy gì, đã trực nhận (directly known - biết rõ, thắng tri) điều gì nơi mắt, nơi nhãn thức, và nơi các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua nhãn thức, mà ngài xem xét chúng như thế này: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi’? Ngài đã thấy gì, đã trực nhận điều gì nơi tai… nơi mũi… nơi lưỡi… nơi thân… nơi ý, nơi ý thức, và nơi các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua ý thức, mà ngài xem xét chúng như thế này: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi?’”
“Thưa Hiền giả Xá Lợi Phất, chính nhờ thấy được sự đoạn diệt (cessation - nirodha - sự chấm dứt hoàn toàn khổ đau), nhờ trực nhận sự đoạn diệt nơi mắt, nơi nhãn thức, và nơi các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua nhãn thức, mà tôi xem xét chúng như thế này: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’ Chính nhờ thấy được sự đoạn diệt, nhờ trực nhận sự đoạn diệt nơi tai… nơi mũi… nơi lưỡi… nơi thân… nơi ý, nơi ý thức, và nơi các pháp được nhận biết [bởi tâm] qua ý thức, [266] mà tôi xem xét chúng như thế này: ‘Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi.’”
11. Khi nghe vậy, Đại đức Đại Ca Chiên Diên nói với Đại đức Chan Na:[^1309] “Vậy thì, Hiền giả Chan Na, lời dạy này của Đức Thế Tôn cần phải được thường xuyên chú tâm đến: ‘Có sự dao động ở người còn nương tựa (dependent - phụ thuộc, dựa dẫm vào các yếu tố khác như ngũ uẩn, ái, thủ), không có sự dao động ở người không còn nương tựa (independent - không phụ thuộc, không dựa dẫm, trạng thái giải thoát); khi không có sự dao động, có sự tĩnh lặng (tranquillity - passaddhi - sự an tĩnh, lắng dịu của thân và tâm); khi có sự tĩnh lặng, không có sự thiên lệch (bias - nati - sự nghiêng về, xu hướng của tâm bị cuốn theo); khi không có sự thiên lệch, không có sự đến và đi (coming and going - āgati gati - sự đến và đi trong vòng luân hồi); khi không có sự đến và đi, không có sự chết và tái sinh (passing away and reappearing - cutūpapāta - sự chết đi ở một kiếp sống và sự sinh lại ở một kiếp sống khác); khi không có sự chết và tái sinh, không có đời này, đời sau, hay khoảng giữa. Đây chính là sự chấm dứt khổ đau (end of suffering - dukkhassanta - sự kết thúc hoàn toàn của khổ).’”[^1310]
12. Sau khi Đại đức Xá Lợi Phất và Đại đức Đại Ca Chiên Diên khuyên dạy Đại đức Chan Na như vậy, họ đứng dậy và rời đi. Rồi, không lâu sau khi họ đi, Đại đức Chan Na đã dùng dao.[^1311]
13. Sau đó, Đại đức Xá Lợi Phất đi đến chỗ Đức Thế Tôn, đảnh lễ Ngài, rồi ngồi xuống một bên và bạch Đức Thế Tôn: “Bạch Đức Thế Tôn, Đại đức Chan Na đã dùng dao. Thú hướng (destination - gati - cảnh giới tái sinh) của ông ấy là gì, tương lai của ông ấy sẽ ra sao?”
“Này Xá Lợi Phất, chẳng phải tỳ kheo Channa đã tuyên bố với các ông về sự không đáng chê trách (blamelessness - sự không có lỗi lầm dẫn đến tái sinh khổ đau) của mình sao?”[^1312]
“Bạch Đức Thế Tôn, có một ngôi làng của người Vajjī tên là Pubbajira. Ở đó, Đại đức Chan Na có những gia đình là bạn bè, những gia đình thân thiết, những gia đình đáng bị khiển trách (blameworthy - đáng bị chê bai do hành vi không phù hợp).”[^1313]
“Này Xá Lợi Phất, có những gia đình là bạn bè của tỳ kheo Channa, những gia đình thân thiết, những gia đình đáng bị khiển trách; nhưng Ta không nói rằng ông ấy đáng bị chê trách đến mức độ đó. Này Xá Lợi Phất, khi một người từ bỏ thân này và còn bám víu (clings - upādāna - chấp thủ, dính mắc mạnh mẽ vào các đối tượng, là nguyên nhân của khổ) vào một thân mới, khi ấy Ta mới nói người đó đáng bị chê trách. Điều đó đã không xảy ra với tỳ kheo Channa; tỳ kheo Channa đã dùng dao một cách không đáng chê trách.”[^1314]
Đó là những gì Đức Thế Tôn đã dạy. Đại đức Xá Lợi Phất hoan hỷ và tín thọ lời Đức Thế Tôn dạy.