2.4. Sự bảo vệ các giác quan (Indriyasaṁvara)
Sau khi hoan hỷ, vui mừng đón nhận lời Thế Tôn, Sakka, vua của chư thiên, hỏi Thế Tôn câu hỏi tiếp theo:
“Thưa ngài, một vị tỳ kheo thực hành như thế nào để đạt được sự bảo vệ các giác quan (indriyasaṁvara)?”
“Này Thiên chủ, ta nói hình ảnh (sắc / rūpa) được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mắt (nhãn thức / cakkhuviññāṇa) có hai loại — loại nên theo đuổi và loại không nên theo đuổi. Này Thiên chủ, ta nói âm thanh được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở tai có hai loại — loại nên theo đuổi và loại không nên theo đuổi. Này Thiên chủ, ta nói mùi hương được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mũi có hai loại — loại nên theo đuổi và loại không nên theo đuổi. Này Thiên chủ, ta nói vị được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở lưỡi có hai loại — loại nên theo đuổi và loại không nên theo đuổi. Này Thiên chủ, ta nói xúc chạm được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở thân có hai loại — loại nên theo đuổi và loại không nên theo đuổi. Này Thiên chủ, ta nói mọi Điều (pháp / dhamma) được nhận biết bởi ‘Cái Biết’ ở trí não (ý thức / manoviññāṇa) có hai loại — loại nên theo đuổi và loại không nên theo đuổi.”
Khi được nói như vậy, Sakka, vua của chư thiên, đã nói với Thế Tôn:
"Bạch Thế Tôn, con hiểu ý nghĩa chi tiết của những gì Thế Tôn đã nói một cách tóm tắt như thế này. Bạch Thế Tôn, đối với loại hình ảnh được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mắt nào mà khi theo đuổi, những điều không thiện tăng trưởng, những điều thiện suy giảm, thì loại hình ảnh được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mắt như vậy không nên theo đuổi. Và bạch Thế Tôn, đối với loại hình ảnh được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mắt nào mà khi theo đuổi, những điều không thiện suy giảm, những điều thiện tăng trưởng, thì loại hình ảnh được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mắt như vậy nên theo đuổi. Và bạch Thế Tôn, đối với loại âm thanh được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở tai khi theo đuổi… đối với loại mùi hương được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở mũi khi theo đuổi… đối với loại vị được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở lưỡi khi theo đuổi… đối với loại xúc chạm được nhận biết bởi ‘cái biết’ ở thân khi theo đuổi… đối với loại mọi Điều được nhận biết bởi ‘Cái Biết’ ở trí não nào mà khi theo đuổi, những điều không thiện tăng trưởng, những điều thiện suy giảm, thì loại mọi Điều được nhận biết bởi ‘Cái Biết’ ở trí não như vậy không nên theo đuổi. Và bạch Thế Tôn, đối với loại mọi Điều được nhận biết bởi ‘Cái Biết’ ở trí não nào mà khi theo đuổi, những điều không thiện suy giảm, những điều thiện tăng trưởng, thì loại mọi Điều được nhận biết bởi ‘Cái Biết’ ở trí não như vậy nên theo đuổi.
Bạch Thế Tôn, nhờ hiểu được ý nghĩa chi tiết của những gì Thế Tôn đã nói một cách tóm tắt như thế này, con đã vượt qua sự nghi ngờ, đã xua tan sự phân vân sau khi nghe Thế Tôn trả lời câu hỏi."
Sau khi hoan hỷ, vui mừng đón nhận lời Thế Tôn, Sakka, vua của chư thiên, hỏi Thế Tôn câu hỏi tiếp theo:
“Thưa ngài, có phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều cùng một quan điểm, cùng một đạo đức, cùng một mong muốn, cùng một sự bám chấp (ekantavādā ekantasīlā ekantachandā ekantaajjhosānā) không?”
“Này Thiên chủ, không phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều cùng một quan điểm, cùng một đạo đức, cùng một mong muốn, cùng một sự bám chấp.”
“Thưa ngài, tại sao không phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều cùng một quan điểm, cùng một đạo đức, cùng một mong muốn, cùng một sự bám chấp?”
“Này Thiên chủ, thế giới này có nhiều yếu tố, đa dạng các yếu tố (anekadhātu nānādhātu). Trong thế giới có nhiều yếu tố, đa dạng các yếu tố ấy, chúng sinh bám víu vào yếu tố nào, họ sẽ kiên quyết nắm giữ và bám chặt lấy yếu tố đó mà tuyên bố: ‘Chỉ có điều này là sự thật, mọi thứ khác đều là sai lầm’. Do đó, không phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều cùng một quan điểm, cùng một đạo đức, cùng một mong muốn, cùng một sự bám chấp.”
“Thưa ngài, có phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều đạt đến đích cuối cùng, đạt đến sự an toàn tuyệt đối, đạt đến đời sống phạm hạnh trọn vẹn, đạt đến điểm kết thúc tuyệt đối (accantaniṭṭhā accantayogakkhemī accantabrahmacārī accantapariyosānā) không?”
“Này Thiên chủ, không phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều đạt đến đích cuối cùng, đạt đến sự an toàn tuyệt đối, đạt đến đời sống phạm hạnh trọn vẹn, đạt đến điểm kết thúc tuyệt đối.”
“Thưa ngài, tại sao không phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều đạt đến đích cuối cùng, đạt đến sự an toàn tuyệt đối, đạt đến đời sống phạm hạnh trọn vẹn, đạt đến điểm kết thúc tuyệt đối?”
“Này Thiên chủ, những vị tỳ kheo nào giải thoát nhờ sự cạn kiệt thèm khát (taṇhāsaṅkhayavimuttā), những vị ấy mới đạt đến đích cuối cùng, đạt đến sự an toàn tuyệt đối, đạt đến đời sống phạm hạnh trọn vẹn, đạt đến điểm kết thúc tuyệt đối. Do đó, không phải tất cả các sa-môn, bà-la-môn đều đạt đến đích cuối cùng, đạt đến sự an toàn tuyệt đối, đạt đến đời sống phạm hạnh trọn vẹn, đạt đến điểm kết thúc tuyệt đối.”
Thế Tôn đã trả lời câu hỏi của Sakka, vua của chư thiên như vậy. Sakka, vua của chư thiên, hoan hỷ, vui mừng đón nhận lời Thế Tôn: “Đúng là như vậy, bạch Thế Tôn; đúng là như vậy, bạch Thiện Thệ. Sau khi nghe Thế Tôn trả lời câu hỏi, con đã vượt qua sự nghi ngờ, đã xua tan sự phân vân.”
Sau khi hoan hỷ, vui mừng đón nhận lời Thế Tôn, Sakka, vua của chư thiên, đã nói với Thế Tôn:
“Bạch Thế Tôn, sự xao động (ejā) là căn bệnh, sự xao động là khối u, sự xao động là mũi tên, sự xao động lôi kéo con người đi tái sinh vào hết cõi tồn tại (hữu / bhava) này đến cõi tồn tại khác. Vì vậy, con người phải chịu cảnh thăng trầm. Bạch Thế Tôn, những câu hỏi mà con không thể tìm được cơ hội để hỏi các sa-môn, bà-la-môn khác bên ngoài, nay đã được Thế Tôn giải đáp. Và mũi tên nghi ngờ, phân vân đã ghim sâu trong con từ lâu, nay đã được Thế Tôn nhổ bỏ.”
“Này Thiên chủ, ông có nhớ đã từng hỏi những câu hỏi này với các sa-môn, bà-la-môn khác không?”
“Bạch Thế Tôn, con nhớ đã từng hỏi những câu hỏi này với các sa-môn, bà-la-môn khác.”
“Này Thiên chủ, họ đã trả lời ông như thế nào? Nếu không có gì trở ngại, hãy nói đi.”
“Bạch Thế Tôn, không có gì trở ngại khi Thế Tôn hay một người giống như Thế Tôn đang ngồi đây.”
“Vậy thì này Thiên chủ, hãy nói đi.”
“Bạch Thế Tôn, những sa-môn, bà-la-môn nào mà con nghĩ là đang sống ẩn cư trong rừng sâu, con đã đến gặp họ và hỏi những câu hỏi này. Khi bị con hỏi, họ không thể trả lời được, và vì không thể trả lời, họ lại hỏi ngược lại con: ‘Tôn giả tên là gì?’. Khi bị họ hỏi, con trả lời: ‘Thưa ngài, tôi là Sakka, vua của chư thiên’. Họ lại hỏi con tiếp: ‘Này vua của chư thiên, ngài đã làm hành động gì để đạt được vị trí này?’. Con liền giảng dạy cho họ Giáo pháp theo những gì con đã nghe, đã học. Chỉ với bấy nhiêu đó, họ đã hoan hỷ: ‘Chúng ta đã được gặp Sakka, vua của chư thiên, và ngài đã trả lời những gì chúng ta hỏi’. Họ hoàn toàn trở thành đệ tử của con, chứ con không phải là đệ tử của họ. Nhưng bạch Thế Tôn, con là đệ tử của Thế Tôn, đã nhập lưu (sotāpanna), không còn rơi vào cõi ác, chắc chắn hướng đến sự giác ngộ.”