DN 24. KINH PĀTHIKA
(Pāthikasutta)
Bản tóm tắt→
1. Câu chuyện về Sunakkhatta (Sunakkhattavatthu)
Tôi đã nghe như vầy — một thời Thế Tôn trú ở xứ Malla, tại một thị trấn của người Malla tên là Anupiya. Rồi Thế Tôn, vào buổi sáng, mặc y, mang bát, đi vào Anupiya để khất thực. Rồi Thế Tôn khởi lên suy nghĩ: “Bây giờ đi khất thực ở Anupiya thì còn quá sớm. Hay là ta hãy đi đến khu vườn của du sĩ Bhaggavagotta, đi đến chỗ du sĩ Bhaggavagotta.”
Rồi Thế Tôn đi đến khu vườn của du sĩ Bhaggavagotta, đi đến chỗ du sĩ Bhaggavagotta. Rồi du sĩ Bhaggavagotta nói với Thế Tôn điều này: “Kính thưa Thế Tôn, xin mời đến. Chào mừng Thế Tôn. Đã lâu lắm rồi Thế Tôn mới có dịp đến đây. Kính thưa Thế Tôn, xin hãy ngồi, chỗ ngồi này đã được dọn sẵn.”
Thế Tôn ngồi trên chỗ ngồi đã dọn sẵn. Du sĩ Bhaggavagotta cũng lấy một chỗ ngồi thấp hơn và ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, du sĩ Bhaggavagotta nói với Thế Tôn điều này: “Kính thưa Thế Tôn, vài ngày trước đây, Sunakkhatta con trai dòng Licchavi đã đi đến chỗ tôi; sau khi đến, người ấy nói với tôi điều này: ‘Này Bhaggava, nay tôi đã từ bỏ Thế Tôn. Nay tôi không còn sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn nữa.’ Kính thưa Thế Tôn, sự việc có đúng như Sunakkhatta con trai dòng Licchavi đã nói không?”
"Này Bhaggava, sự việc đúng như Sunakkhatta con trai dòng Licchavi đã nói.
Này Bhaggava, vài ngày trước đây, Sunakkhatta con trai dòng Licchavi đã đi đến chỗ Ta; sau khi đến, đảnh lễ Ta rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, này Bhaggava, Sunakkhatta con trai dòng Licchavi nói với Ta điều này: ‘Kính thưa Thế Tôn, nay con xin từ bỏ Thế Tôn. Nay con sẽ không sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn nữa.’
Khi được nói như vậy, này Bhaggava, Ta đã nói với Sunakkhatta con trai dòng Licchavi điều này: ‘Này Sunakkhatta, có bao giờ Ta nói với ngươi rằng: “Này Sunakkhatta, hãy đến đây, hãy sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Ta” không?’
‘Kính thưa Thế Tôn, không.’
‘Hay là ngươi đã nói với Ta rằng: “Kính thưa Thế Tôn, con sẽ sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn”?’
‘Kính thưa Thế Tôn, không.’
‘Này Sunakkhatta, nếu Ta không hề nói với ngươi rằng: “Này Sunakkhatta, hãy đến đây, hãy sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Ta”, và ngươi cũng không hề nói với Ta rằng: “Kính thưa Thế Tôn, con sẽ sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn”. Đã là như vậy, hỡi kẻ rỗng tuếch (moghapurisa), ngươi là ai mà lại đi từ bỏ ai? Hỡi kẻ rỗng tuếch, hãy xem lỗi lầm này của ngươi lớn đến mức nào.’
‘Nhưng kính thưa Thế Tôn, Thế Tôn không thực hiện cho con những phép lạ vượt quá khả năng con người (uttari manussadhammā iddhipāṭihāriya).’
‘Này Sunakkhatta, có bao giờ Ta nói với ngươi rằng: “Này Sunakkhatta, hãy đến đây, hãy sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Ta, Ta sẽ thực hiện cho ngươi những phép lạ vượt quá khả năng con người” không?’
‘Kính thưa Thế Tôn, không.’
‘Hay là ngươi đã nói với Ta rằng: “Kính thưa Thế Tôn, con sẽ sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn, Thế Tôn sẽ thực hiện cho con những phép lạ vượt quá khả năng con người”?’
‘Kính thưa Thế Tôn, không.’
‘Này Sunakkhatta, nếu Ta không hề nói với ngươi rằng: “Này Sunakkhatta, hãy đến đây, hãy sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Ta, Ta sẽ thực hiện cho ngươi những phép lạ vượt quá khả năng con người”, và ngươi cũng không hề nói với Ta rằng: “Kính thưa Thế Tôn, con sẽ sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn, Thế Tôn sẽ thực hiện cho con những phép lạ vượt quá khả năng con người”. Đã là như vậy, hỡi kẻ rỗng tuếch, ngươi là ai mà lại đi từ bỏ ai? Này Sunakkhatta, ngươi nghĩ thế nào, dù có thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người hay không thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người, mục đích mà Ta giảng dạy Điều dạy (pháp / dhamma) là để dẫn dắt người thực hành đi đến sự chấm dứt đau khổ (khổ diệt / dukkhakkhaya) một cách trọn vẹn, điều đó có đúng không?’
‘Kính thưa Thế Tôn, dù có thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người hay không thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người, mục đích mà Thế Tôn giảng dạy Điều dạy là để dẫn dắt người thực hành đi đến sự chấm dứt đau khổ một cách trọn vẹn.’
‘Này Sunakkhatta, như vậy, dù có thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người hay không thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người, mục đích mà Ta giảng dạy Điều dạy là để dẫn dắt người thực hành đi đến sự chấm dứt đau khổ một cách trọn vẹn. Trong trường hợp đó, này Sunakkhatta, việc thực hiện những phép lạ vượt quá khả năng con người thì có ích lợi gì? Hỡi kẻ rỗng tuếch, hãy xem lỗi lầm này của ngươi lớn đến mức nào.’
‘Nhưng kính thưa Thế Tôn, Thế Tôn không tuyên bố cho con biết về nguồn gốc thế giới (aggañña).’
‘Này Sunakkhatta, có bao giờ Ta nói với ngươi rằng: “Này Sunakkhatta, hãy đến đây, hãy sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Ta, Ta sẽ tuyên bố cho ngươi biết về nguồn gốc thế giới” không?’
‘Kính thưa Thế Tôn, không.’
‘Hay là ngươi đã nói với Ta rằng: “Kính thưa Thế Tôn, con sẽ sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn, Thế Tôn sẽ tuyên bố cho con biết về nguồn gốc thế giới”?’
‘Kính thưa Thế Tôn, không.’
‘Này Sunakkhatta, nếu Ta không hề nói với ngươi rằng: “Này Sunakkhatta, hãy đến đây, hãy sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Ta, Ta sẽ tuyên bố cho ngươi biết về nguồn gốc thế giới”, và ngươi cũng không hề nói với Ta rằng: “Kính thưa Thế Tôn, con sẽ sống đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Thế Tôn, Thế Tôn sẽ tuyên bố cho con biết về nguồn gốc thế giới”. Đã là như vậy, hỡi kẻ rỗng tuếch, ngươi là ai mà lại đi từ bỏ ai? Này Sunakkhatta, ngươi nghĩ thế nào, dù có tuyên bố về nguồn gốc thế giới hay không tuyên bố về nguồn gốc thế giới, mục đích mà Ta giảng dạy Điều dạy là để dẫn dắt người thực hành đi đến sự chấm dứt đau khổ một cách trọn vẹn, điều đó có đúng không?’
‘Kính thưa Thế Tôn, dù có tuyên bố về nguồn gốc thế giới hay không tuyên bố về nguồn gốc thế giới, mục đích mà Thế Tôn giảng dạy Điều dạy là để dẫn dắt người thực hành đi đến sự chấm dứt đau khổ một cách trọn vẹn.’
'Này Sunakkhatta, như vậy, dù có tuyên bố về nguồn gốc thế giới hay không tuyên bố về nguồn gốc thế giới, mục đích mà Ta giảng dạy Điều dạy là để dẫn dắt người thực hành đi đến sự chấm dứt đau khổ một cách trọn vẹn. Trong trường hợp đó, này Sunakkhatta, việc tuyên bố về nguồn gốc thế giới thì có ích lợi gì? Hỡi kẻ rỗng tuếch, hãy xem lỗi lầm này của ngươi lớn đến mức nào.
Này Sunakkhatta, bằng nhiều cách khác nhau, ngươi đã ca ngợi Ta tại các ngôi làng của người Vajji rằng: “Thế Tôn là bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác, minh hạnh túc, thiện thệ, thế gian giải, vô thượng sĩ, điều ngự trượng phu, thiên nhân sư, Phật, Thế Tôn.” Này Sunakkhatta, bằng nhiều cách khác nhau, ngươi đã ca ngợi Ta tại các ngôi làng của người Vajji như vậy.
Này Sunakkhatta, bằng nhiều cách khác nhau, ngươi đã ca ngợi Điều dạy tại các ngôi làng của người Vajji rằng: “Điều dạy được Thế Tôn khéo giảng dạy, thiết thực hiện tại, không bị thời gian chi phối, đến để mà thấy, có khả năng hướng thượng, được người trí tự mình chứng hiểu.” Này Sunakkhatta, bằng nhiều cách khác nhau, ngươi đã ca ngợi Điều dạy tại các ngôi làng của người Vajji như vậy.
Này Sunakkhatta, bằng nhiều cách khác nhau, ngươi đã ca ngợi Tăng đoàn tại các ngôi làng của người Vajji rằng: “Tăng đoàn đệ tử của Thế Tôn là những vị thực hành tốt đẹp, Tăng đoàn đệ tử của Thế Tôn là những vị thực hành chân trực, Tăng đoàn đệ tử của Thế Tôn là những vị thực hành đúng phương pháp, Tăng đoàn đệ tử của Thế Tôn là những vị thực hành chân chính, tức là bốn đôi tám chúng, đó là Tăng đoàn đệ tử của Thế Tôn, đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là phước điền vô thượng ở đời.” Này Sunakkhatta, bằng nhiều cách khác nhau, ngươi đã ca ngợi Tăng đoàn tại các ngôi làng của người Vajji như vậy.
Này Sunakkhatta, Ta nói cho ngươi biết, Ta thông báo cho ngươi biết. Này Sunakkhatta, sẽ có những người nói về ngươi rằng: “Sunakkhatta con trai dòng Licchavi không thể sống nổi đời phạm hạnh dưới sự hướng dẫn của Sa-môn Gotama, vì không thể sống nổi nên đã từ bỏ việc rèn luyện và quay trở lại đời sống thấp kém.” Này Sunakkhatta, sẽ có những người nói về ngươi như vậy.’
Này Bhaggava, dù được Ta nói như vậy, Sunakkhatta con trai dòng Licchavi vẫn rời bỏ Điều dạy và Luật này, như một kẻ rơi vào cõi khổ, rơi vào địa ngục.