DN 28. KINH NIỀM TIN TRONG SÁNG
(Sampasādanīyasutta)
Bản tóm tắt→
1. Tiếng rống sư tử của Sāriputta (Sāriputtasīhanāda)
Tôi nghe như vầy — một thời Thế Tôn trú tại Nāḷandā, trong rừng xoài Pāvārika. Khi ấy, Tôn giả Sāriputta đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, Tôn giả Sāriputta thưa với Thế Tôn điều này:
“Bạch Thế Tôn, con có niềm tin tuyệt đối (tịnh tín - niềm tin trong sáng / pasanno) vào Thế Tôn như thế này: không đã có, không sẽ có, và hiện tại không có một sa-môn hay bà-la-môn nào khác có hiểu hết toàn bộ (thắng tri / abhiññā) cao hơn Thế Tôn về sự giác ngộ hoàn toàn (chánh giác / sambodhi).”
"Này Sāriputta, lời nói này của ông thật lớn lao, dũng mãnh, ông đã nắm bắt một cách quả quyết, đã rống lên tiếng rống sư tử: ‘Bạch Thế Tôn, con có niềm tin tuyệt đối vào Thế Tôn như thế này: không đã có, không sẽ có, và hiện tại không có một sa-môn hay bà-la-môn nào khác có hiểu hết toàn bộ cao hơn Thế Tôn về sự giác ngộ hoàn toàn.’
Này Sāriputta, có phải ông đã dùng tâm mình để thấu hiểu tâm của tất cả các bậc A-la-hán, những bậc Chánh Đẳng Giác trong thời quá khứ, và biết rằng: ‘Các Thế Tôn ấy có giới luật như thế này, các Thế Tôn ấy dạy Quy luật (pháp / dhamma) như thế này, các Thế Tôn ấy có trí tuệ như thế này, các Thế Tôn ấy có cách sinh sống như thế này, các Thế Tôn ấy có sự giải thoát như thế này’ không?"
“Thưa không, bạch Thế Tôn.”
“Này Sāriputta, có phải ông đã dùng tâm mình để thấu hiểu tâm của tất cả các bậc A-la-hán, những bậc Chánh Đẳng Giác sẽ xuất hiện trong thời tương lai, và biết rằng: ‘Các Thế Tôn ấy sẽ có giới luật như thế này, các Thế Tôn ấy dạy Quy luật… có trí tuệ… có cách sinh sống… các Thế Tôn ấy sẽ có sự giải thoát như thế này’ không?”
“Thưa không, bạch Thế Tôn.”
“Này Sāriputta, có phải ông hiện tại đã dùng tâm mình để thấu hiểu tâm của Ta, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác, và biết rằng: ‘Thế Tôn có giới luật như thế này, Thế Tôn dạy Quy luật… có trí tuệ… có cách sinh sống… Thế Tôn có sự giải thoát như thế này’ không?”
“Thưa không, bạch Thế Tôn.”
“Này Sāriputta, ở đây ông không có khả năng đọc tâm trí người khác (tha tâm thông / cetopariyañāṇa) đối với các bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác trong quá khứ, tương lai và hiện tại. Vậy thì tại sao, này Sāriputta, ông lại thốt ra lời nói lớn lao, dũng mãnh, nắm bắt một cách quả quyết, rống lên tiếng rống sư tử: ‘Bạch Thế Tôn, con có niềm tin tuyệt đối vào Thế Tôn như thế này: không đã có, không sẽ có, và hiện tại không có một sa-môn hay bà-la-môn nào khác có hiểu hết toàn bộ cao hơn Thế Tôn về sự giác ngộ hoàn toàn’?”
"Bạch Thế Tôn, con không có khả năng đọc tâm trí người khác đối với các bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác trong quá khứ, tương lai và hiện tại. Tuy nhiên, con đã biết được nguyên lý của Quy luật (pháp trạch / dhammanvaya). Giống như, bạch Thế Tôn, một thành phố biên ải của nhà vua, có nền móng vững chắc, có tường thành và tháp canh kiên cố, chỉ có một cổng duy nhất. Tại đó có một người gác cổng thông minh, tài giỏi, sáng suốt, ngăn chặn những người không quen biết và cho phép những người quen biết đi vào. Người ấy đi dọc theo con đường vòng quanh thành phố, không nhìn thấy một khe hở hay lỗ hổng nào trên tường thành, dù chỉ đủ cho một con mèo chui lọt. Người ấy suy nghĩ thế này: ‘Bất cứ sinh vật lớn, có thể nhìn thấy nào đi vào hay đi ra khỏi thành phố này, tất cả chúng đều phải đi vào hay đi ra qua cánh cổng này.’
Cũng vậy, bạch Thế Tôn, con đã biết được nguyên lý của Quy luật. Bạch Thế Tôn, tất cả các bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác trong thời quá khứ, các Thế Tôn ấy đều đã từ bỏ (đoạn trừ / pahāya) Năm điều làm mờ yếu (5 triền cái / pañca nīvaraṇe), những sự bám bẩn (tùy phiền não / upakkilese) của tâm làm suy yếu trí tuệ, đã thiết lập sự chú tâm ở bốn nơi vững chắc trong tâm (tứ niệm xứ / satipaṭṭhāna), đã phát triển đúng như thật Bảy Dấu hiệu Của Giác ngộ (thất giác chi / satta sambojjhaṅge), và đã thức tỉnh đạt đến sự giác ngộ hoàn toàn vô thượng. Bạch Thế Tôn, tất cả các bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác sẽ xuất hiện trong thời tương lai, các Thế Tôn ấy cũng sẽ từ bỏ Năm điều làm mờ yếu, những sự bám bẩn của tâm làm suy yếu trí tuệ, sẽ thiết lập sự chú tâm ở bốn nơi vững chắc trong tâm, sẽ phát triển đúng như thật Bảy Dấu hiệu Của Giác ngộ, và sẽ thức tỉnh đạt đến sự giác ngộ hoàn toàn vô thượng. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hiện tại là bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác, cũng đã từ bỏ Năm điều làm mờ yếu, những sự bám bẩn của tâm làm suy yếu trí tuệ, đã thiết lập chú tâm ở bốn nơi vững chắc trong tâm, đã phát triển đúng như thật Bảy Dấu hiệu Của Giác ngộ, và đã thức tỉnh đạt đến sự giác ngộ hoàn toàn vô thượng.
Bạch Thế Tôn, ở đây con đã đi đến chỗ Thế Tôn để nghe về những Quy luật. Thế Tôn đã dạy Quy luật cho con, từ thấp đến cao, ngày càng tinh tế, phần đen và phần trắng đối chiếu nhau. Bạch Thế Tôn, khi Thế Tôn dạy Quy luật cho con từ thấp đến cao, ngày càng tinh tế, với sự phân biệt phần đen và phần trắng đối chiếu nhau như thế nào, thì theo đó con đạt được sự hiểu hết toàn bộ về Quy luật, đạt đến sự hoàn tất với Quy luật ấy trong các Quy luật; con có niềm tin tuyệt đối vào Bậc Đạo Sư: ‘Thế Tôn là bậc Chánh Đẳng Giác, Quy luật được Thế Tôn khéo giảng dạy, Tăng chúng đệ tử đang thực hành đúng đắn.’
1.1. Giảng dạy về những điều thiện (Kusaladhammadesanā)
Lại nữa, bạch Thế Tôn, đây là điều vô thượng: cách Thế Tôn dạy Quy luật về những điều thiện (pháp thiện / kusalesu dhammesu). Ở đây, những điều thiện là như sau — thiết lập chú tâm ở bốn nơi, bốn Siêng năng thiện (tứ chánh cần / sammappadhānā), bốn cổng thần thông (tứ như ý túc / iddhipādā), năm năng lực tinh thần (ngũ căn / pañcindriyāni), năm sức mạnh (ngũ lực / pañca balāni), Bảy Dấu hiệu Của Giác ngộ, Tám Bước Thiện (bát chánh đạo / ariyo aṭṭhaṅgiko maggo). Ở đây, bạch Thế Tôn, vị tỳ kheo nhờ cạn kiệt (đoạn tận / khayā) các nguồn ác (lậu hoặc / āsava), tự mình hiểu hết toàn bộ và chứng ngộ ngay trong hiện tại sự giải thoát của tâm không còn nguồn ác, sự giải thoát qua trí tuệ, và an trú trong đó. Đây là điều vô thượng, bạch Thế Tôn, trong những điều thiện. Thế Tôn hiểu hết toàn bộ điều đó không sót chút nào; khi Thế Tôn đã hiểu hết toàn bộ không sót chút nào, thì không còn gì cao hơn để hiểu hết toàn bộ nữa, không có một sa-môn hay bà-la-môn nào khác có hiểu hết toàn bộ cao hơn Thế Tôn về điều này, tức là về những điều thiện.